Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Chồng chị và em đang ở khách sạn nè chị, chị đến đây luôn cho vui” – nhân tình của chồng tôi nhắn cho tôi lời thách thức vào 3 giờ sáng, lúc tôi đang chăm sóc con trai ốm còn chồng thì vui vẻ bên nhân tình… Tôi không hề khóc, chỉ nhẹ nhàng gọi một cuộc điện thoại… Một lát sau, ả nhân tình hoảng hốt khi mở cửa phòng và thấy người đi cùng tôi đến lại là người cô ta sợ hãi nhất trên đời… TRUYỆN NGẮN
Chương 1: Tin Nhắn Lúc Ba Giờ Sáng
“Chồng chị và em đang ở khách sạn nè chị. Chị đến đây luôn cho vui.”
Tin nhắn hiện lên trên màn hình điện thoại đúng 3 giờ 07 phút sáng.
Ngay bên dưới là một tấm ảnh.
Trong ảnh, người đàn ông đang ngủ trên chiếc giường lớn, nửa khuôn mặt lộ ra dưới ánh đèn vàng nhạt. Chiếc đồng hồ trên cổ tay và chiếc nhẫn cưới đều quen thuộc đến mức chỉ cần liếc qua, tôi cũng nhận ra ngay.
Đó là Lục Minh – chồng tôi.
Bên cạnh anh là một bàn tay phụ nữ đang cố tình đặt lên anh, ngón tay sơn đỏ rực.
Một dòng chữ khác lập tức được gửi tới.
“Chị đừng gọi cho anh ấy nha. Anh ấy mệt lắm.”
Tôi nhìn chằm chằm màn hình.
Không khóc.
Không nổi giận.
Cũng không hỏi tại sao.
Trong căn hộ nhỏ ở thành phố Hàng Châu, tiếng ho của con trai bốn tuổi vang lên từng cơn khiến tim tôi thắt lại.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Đưa tay sờ trán con.
Vẫn nóng.
Chiếc khăn hạ sốt vừa thay chưa đầy mười phút đã ấm lên.
Bên ngoài cửa sổ, mưa tháng tám rơi lộp bộp trên mái hiên.
Tôi nhớ lại lời chồng trước khi đi.
“Anh phải sang Thượng Hải họp gấp hai ngày.”
“Hợp đồng lần này quan trọng lắm.”
“Em chăm con nhé.”
Tôi còn lo anh vất vả.
Thậm chí đã chuẩn bị sẵn quần áo và thuốc đau dạ dày bỏ vào vali cho anh.
Thì ra…
Cuộc họp ở khách sạn.
Lại có thêm một người phụ nữ.
Điện thoại tiếp tục rung.
Ả ta gửi thêm một đoạn video.
Lục Minh đang cười.
Tiếng cười ấy đã lâu rồi tôi không còn được nghe trong nhà.
Giọng cô gái cố tình ngọt ngào.
“Anh nói vợ anh già rồi.”
“Cả ngày chỉ biết con với cái.”
“Đúng không?”
Trong video, Lục Minh bật cười.
“Đừng nói vậy.”
Nhưng anh không hề phủ nhận.
Tôi tắt video.
Ánh mắt bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy lạ.
Có lẽ…
Khi một người phụ nữ đau quá lâu, nước mắt sẽ không còn rơi nữa.
Con trai lại ho.
Tôi bế con lên.
Đứa bé mê man ôm lấy cổ mẹ.
“Mẹ…”
“Con lạnh…”
Tôi siết con vào lòng.
“Không sao.”
“Mẹ ở đây.”
Nước mắt tôi cuối cùng cũng không rơi vì người chồng phản bội.
Mà vì đứa trẻ này.
Từ tối đến giờ, nó sốt gần bốn mươi độ.
Tôi gọi cho chồng hơn hai mươi cuộc.
Anh đều tắt máy.
Giờ thì tôi biết.
Không phải anh bận.
Mà là không muốn nghe.
Điện thoại lại sáng.
Ả nhân tình tiếp tục nhắn.
“Chị đến đi.”
“Em muốn xem chị có đủ can đảm không.”
“À quên…”
“Đừng dẫn con theo nha.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy thật lâu.
Rồi mỉm cười…
\
BÌNH LUẬN CÓ ĐỂ ĐỌC PHẦN 2 CÂU CHUYỆN BÊN DƯỚI NHÉ, CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ THEO DÕI ỦNG HỘ
