Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí

Thiệu Minh Châu nhếch mép khinh bỉ, lực tay bất ngờ giật mạnh. Bát canh cá nóng hổi bốc khói ngùn ngút trên tay tôi chao đảo rồi hất thẳng xuống dưới.
Nước canh sôi sùng sục dội thẳng vào mu bàn chân tôi. Cơn đau rát xé da xé thịt ập đến khiến tôi khuỵu gối, gục sụp xuống sàn nhà.
“Làm giá cái gì cơ chứ!” — Giọng Thiệu Minh Châu oang oang vô cảm ngự trị phía trên. — “Hồi tao mang thai vẫn phải xuống ruộng làm lụng, phơi nắng phơi mưa đấy. Có mỗi cái bầu mà làm như cành vàng lá ngọc không bằng!”
Tôi gắt gao ôm lấy bụng. Ngay sau cơn đau rát ở chân, một cơn co thắt dữ dội, đau đến xé gan xé ruột từ vùng bụng dưới cuộn trào lên. Máu tươi bắt đầu chảy ra, nhuộm đỏ cả gấu váy.
Tối hôm đó, tôi được đưa vào viện cấp cứu. Nhưng tất cả đã quá muộn. Đứa con năm tháng mà tôi nâng niu, gìn giữ từng ngày đã mãi mãi không còn.
Khi tôi tỉnh dậy trong phòng bệnh trắng xóa, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi nồng nặc. Thiệu Minh Viễn — chồng tôi — đứng gục đầu ngoài hành lang. Thấy tôi mở mắt, anh ta bước lại gần, ánh mắt né tránh, giọng nói lí nhí run rẩy:
“Bác sĩ bảo em còn trẻ, sau này mình vẫn còn cơ hội… Chuyện của chị hai, bỏ qua đi em. Đều là người một nhà cả, chị ấy cũng đâu cố ý…”
“Người một nhà?”
Tôi bật cười. Tiếng cười nghẹn ngào, cay đắng vang vọng trong phòng bệnh trống trải, cười đến mức nước mắt trào ra giàn giụa trên gò má xám ngắt.
02. NHỮNG MẢNH VỠ TRONG CĂN NHÀ
Ngày tôi làm thủ tục xuất viện, Thiệu Minh Viễn muốn đi cùng nhưng tôi lạnh lùng đẩy anh ta ra. Tôi một mình bắt xe trở về căn nhà ấy.
Tôi kéo cánh cửa gỗ ra, và cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ.
Thiệu Minh Châu nằm bẹp trên sàn nhà phòng khách, gào khóc thảm thiết như thợ tế. Chân phải chị ta sưng vù, bầm tím như cái bánh bao ngâm nước, gãy gập ra một góc kỳ dị.
Mẹ chồng tôi — bà Hàn Ngọc Mai — ngồi uy nghi trên chiếc sô-pha da. Cây gậy ba-toong bằng gỗ nghiến nặng trịch trong tay bà vẫn còn đang rỏ những giọt máu tươi xuống tấm thảm.
Gương mặt bà nghiêm nghị, ánh mắt sắt đá không một chút dao động nhìn con gái ruột đang bò lăn dưới sàn.
“Mẹ! Mẹ đánh gãy chân con rồi! Mẹ là đồ mụ già độc ác!” — Thiệu Minh Châu vừa ôm chân vừa gào lên trong đau đớn.
Bà Hàn Ngọc Mai thong thả nâng cây gậy lên, nện mạnh một tiếng chát xuống sàn nhà, giọng nói đanh thép vang lên xé tan không gian:
“Nghiệt do con gái tôi tạo ra, tự nó phải trả! Mày đè nén em dâu, hại chết cháu nội tao, tao đánh gãy một chân mày là còn nương tay đấy!”
Nhìn thấy tôi đứng ở cửa, bà Hàn Ngọc Mai dừng tay. Bà từ từ đứng dậy, đôi mắt già nua đỏ ngầu rấn rấn nước mắt. Bà bước lại gần tôi, dứt khoát quỳ gục hai gối xuống sàn đá lạnh ngắt trước sự bàng hoàng của cả tôi lẫn Thiệu Minh Châu.
“Con dâu… Mẹ thay mặt cái gia đình bất hạnh này xin lỗi con. Mẹ dạy con không nghiêm, để con gái gây nên tội ác tày trời. Mẹ không mong con tha thứ, nhưng nợ này, nhà họ Thiệu phải trả cho con!”
“Mẹ!” — Thiệu Minh Viễn từ ngoài lao vào, thấy mẹ quỳ thì vội gào lên định kéo bà dậy, nhưng bà đẩy mạnh anh ta ra.
Bà chỉ tay vào mặt Thiệu Minh Viễn và Thiệu Minh Châu, cất giọng lạnh như băng:
“Thiệu Minh Viễn! Mày là một gã đàn ông hèn nhát, vô dụng! Vợ mày mang thai thiếu máu, mày không chăm sóc. Vợ mày mất con, mày bắt nó ‘bỏ qua’? Mày không xứng làm chồng, càng không xứng làm cha!”
Bà quay sang Thiệu Minh Châu:
“Còn mày! Ngay hôm nay, tao sẽ gạch tên mày khỏi sổ hộ khẩu. Toàn bộ tiền dưỡng già của tao, căn nhà này, tao sẽ lập di chúc sang tên cho một mình con dâu tao. Mày cuốn gói cút khỏi đây, sống chết ra sao tự chịu!”
03. BẢN HỢP ĐỒNG LẠNH LÙNG
Sự dứt khoát và tàn nhẫn của bà Hàn Ngọc Mai khiến cả căn nhà rơi vào sự câm nín ngạt thở.
Thiệu Minh Châu bị bảo vệ khu phố theo lệnh của mẹ chồng tống ra khỏi nhà cùng chiếc chân gãy và hai chiếc vali bùn đất. Trịnh Bảo Thành — chồng chị ta — khi biết chuyện vợ mình hại chết cháu nội và bị mẹ đẻ từ mặt, cũng lập tức gửi đơn ly hôn, đuổi chị ta ra khỏi nhà không một đồng dắt lưng.
Trong căn phòng khách vắng lặng, tôi ngồi đối diện với Thiệu Minh Viễn và bà Hàn Ngọc Mai.
Trên bàn là hai tờ giấy: Một tờ Đơn xin ly hôn và Một tờ Di chúc hợp pháp đã có xác nhận của luật sư.
“Mẹ…” — Tôi cất giọng khàn đặc. — “Con cảm ơn mẹ vì đã đòi lại công bằng cho con. Nhưng con không thể ở lại căn nhà này nữa. Mỗi góc phòng ở đây đều nhắc con nhớ đến đứa trẻ đã mất.”
Thiệu Minh Viễn ngước mắt nhìn tôi, van xin: “Em… Anh biết anh sai rồi. Cho anh một cơ hội sửa sai được không? Chúng mình làm lại từ đầu…”
“Làm lại?” — Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt hoàn toàn nguội lạnh. — “Lúc em đau đớn nhất trên giường bệnh, anh bảo em ‘bỏ qua đi’. Tình yêu và sự tôn trọng của em dành cho anh đã chết cùng đứa con của chúng ta đêm hôm đó rồi.”
tôi dứt khoát ký tên vào tờ đơn ly hôn.
Bà Hàn Ngọc Mai nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập sự xót xa nhưng bà không ngăn cản. Bà đẩy tờ di chúc về phía tôi:
“Con dâu, căn nhà này là tài sản riêng của mẹ trước khi kết hôn với bố Minh Viễn. Mẹ đã sang tên trọn vẹn cho con. Đây không phải là sự đền bù, mà là thứ con xứng đáng nhận được sau những hy sinh cho gia đình này. Con cầm lấy, bán nó đi hay ở tùy con, để có vốn làm lại cuộc đời.”
Bà quay sang nhìn Thiệu Minh Viễn, ánh mắt không chút gợn sóng:
“Còn mày, ra khỏi nhà tay trắng. Từ hôm nay, mày tự đi mà thuê nhà, tự lo cho bản thân. Tao không có đứa con hèn hạ như mày!”
Thiệu Minh Viễn gục đầu xuống bàn, nước mắt hối hận muộn màng rơi xuống, nhưng mọi thứ đã quá muộn.
04. MỘT KHỞI ĐẦU MỚI
Một tháng sau, thủ tục ly hôn hoàn tất. Tôi bán căn nhà của mẹ chồng với giá cao, trích ra một phần tiền gửi vào tài khoản tiết kiệm hằng tháng để chăm sóc sức khỏe và thuê người nuôi dưỡng bà Hàn Ngọc Mai tại một viện dưỡng lão cao cấp — nơi bà tự nguyện chuyển đến để tĩnh dưỡng tuổi già.
Thiệu Minh Châu sau khi bị gãy chân không được điều trị đàng hoàng đã bị tật vĩnh viễn, sống lang bạt trong sự ghẻ lạnh của người đời. Thiệu Minh Viễn mất đi căn nhà, sống trong một căn phòng trọ chật hẹp, hằng ngày đi làm lảo đảo trả nợ và sống trong sự dằn dằn tự trách suốt đời.
Tôi dùng số tiền còn lại mở một cửa hàng hoa nhỏ ở một thành phố biển yên bình.
Chiều mùa thu, nắng vàng hắt nhẹ lên những cánh hoa ly trắng buốt. Tôi đứng trước cửa hàng, hít một hơi thật sâu không khí tươi mát của biển cả.
Cơn đau từ vết bỏng ở chân năm xưa đã lành thành một vết sẹo mờ, và vết thương trong lòng tôi cũng đang dần được khép lại. Tôi biết, cuộc đời phía trước của mình sẽ không còn bóng dáng của sự nhẫn nhịn hay nhu nhược. Đứa con đã mất sẽ mãi là một góc đau thương trong tim, nhưng nó cũng là ngọn đèn nhắc nhở tôi phải sống một cuộc đời mạnh mẽ, tự do và tự trọng.