
Tôi tên là Vy. Trước khi cơn bão tài chính đổ bộ vào nhà họ Trịnh, tôi luôn tin rằng mình là người phụ
nữ hạnh phúc nhất trần đời. Gia đình chồng tôi – một gia đình gốc Hà Nội cũ – luôn là chuẩn mực của sự
gia giáo. Ba anh em trai: anh cả Thành, chồng tôi là anh hai Trung, và chú út Hiếu. Cả ba đều có sự nghiệp
riêng, vợ con đề huề. Mỗi chiều chủ nhật, căn nhà cổ ở ngoại ô lại rộn rã tiếng cười, mùi thức ăn thơm
nức từ bàn tay khéo léo của mẹ chồng tôi và ánh mắt tự hào của bố chồng.
Nhưng, bi kịch thường bắt đầu khi con người ta nhìn thấy một lối tắt để trở nên giàu có mà không
cần đổ mồ hôi. Và lối tắt đó mang tên: Quy hoạch đô thị.
Phần 1: Khi Đồng Tiền Lên Tiếng
Mảnh đất vườn hơn 300m2 phía sau nhà vốn chỉ để trồng nhãn và rau sạch, bỗng chốc trở thành “mỏ
vàng” khi dự án đường vành đai và khu đô thị mới được công bố. Giá đất tăng vọt, từ vài triệu một mét
lên đến cả trăm triệu. Con số hàng chục tỷ đồng lơ lửng trên đầu khiến bầu không khí vốn thanh bình
bỗng chốc đặc quánh những toan tính.
Đúng lúc ấy, bố chồng tôi đổ bệnh. Căn bệnh ung thư giai đoạn cuối quật ngã người đàn ông vốn là
trụ cột tinh thần của cả nhà. Nhưng thay vì xót thương, tôi thấy trong mắt những người anh em của
chồng mình một sự rình rập đáng sợ.
“— Mẹ này, bố yếu thế này, chuyện hương hỏa sau này mẹ phải tính sớm. Vợ chồng con
là dâu trưởng, sau này thờ cúng tổ tiên, gánh vác việc họ, mẹ xem thế nào để phần đất
ấy cho chúng con thỏa đáng.”
Đó là lời anh Thành nói với mẹ chồng trong một bữa cơm vắng bố. Anh Thành vốn điềm đạm, bỗng
dưng siêng năng sang nhà chăm bố hơn hẳn. Anh tự tay lau người cho bố, nhưng miệng thì không ngừng
nhắc về “trách nhiệm”.
Chú út Hiếu không vừa, lập tức đập mạnh chén xuống bàn:
“— Anh nói thế mà nghe được à? Anh giàu nhất nhà, nhà lầu xe hơi đủ cả. Vợ chồng em
còn đang ở nhà tập thể, hai đứa con nheo nhóc. Bố mẹ lúc nào cũng dạy phải thương
con út thiệt thòi. Anh định ăn cả bít tất của em à?”
Phần 2: Cuộc Chiến Bên Giường Bệnh
Bố chồng tôi nằm trong phòng, hơi thở rít lên từng hồi đau đớn qua máy trợ thở. Ông không nói
được, nhưng đôi mắt ông vẫn mở, đục ngầu và buồn bã. Ông nghe thấy hết. Ông nghe thấy tiếng các con
cãi nhau về mét vuông đất ngay ngoài cửa buồng. Mỗi bát cháo bưng vào giờ đây mang vị của sự mặc cả.
Chú út mỗi đêm ngồi bên giường bệnh không phải để nắm tay bố, mà để “khóc mướn”, nhắc lại những
khó khăn tài chính để mong bố mủi lòng ký di chúc.
Chồng tôi, anh Trung, vốn là người ít nói nhất. Tôi tưởng anh đứng ngoài cuộc, cho đến một tối anh
bảo tôi bảo mẹ nói khéo với bố để “giành phần” cho con đi du học. Tôi rùng mình nhận ra, không ai là
ngoại lệ trước sức hút của tiền bạc.
Đỉnh điểm là cuộc họp gia đình “khẩn cấp” ngay khi bố vừa xuất viện về nhà chờ giờ lâm chung.
Tiếng gào thét vang lên chát chúa:
“— Anh cả lấy phần mặt tiền thì bọn em lấy gì? Anh định để chúng tôi ra đường ở à?” –
Chú hai Trung (chồng tôi) quát lớn.
“— Chú nói thế mà nghe được à? Bao năm nay việc giỗ chạp, sửa sang nhà cửa ai lo?
Tôi là con trưởng, tôi phải có phần lớn nhất!” – Anh Thành đỏ mặt tía tai đáp trả.
Họ quên mất rằng, trong căn phòng bên cạnh, mẹ chồng tôi đang ngồi bó gối khóc thầm, còn bố
chồng tôi thì nhắm nghiền mắt, có lẽ ông đang ước mình trắng tay để anh em chúng không phải hóa thành
kẻ thù.
Phần 3: Cái Kết Nhân Quả
Ba năm sau ngày bố mất, mảnh đất được chia làm ba sau những cuộc kiện cáo kéo dài. Nhưng nhân
quả đến nhanh hơn tôi tưởng. Anh Thành sau khi lấy được phần đất lớn nhất đã dồn tiền đầu tư vào tiền
ảo, gặp lúc thị trường sụp đổ, anh mất trắng, phải bán cả nhà cũ để trả nợ. Chú út Hiếu sa vào cờ bạc từ
ngày có tiền tỷ, bị xã hội đen đòi nợ phải trốn biệt tăm, bỏ lại vợ con nheo nhóc.
Còn chồng tôi, số tiền bán đất khiến anh thay đổi tâm tính, sa vào những cuộc nhậu nhẹt và ngoại
tình. Chúng tôi ly hôn. Anh trắng tay sau một vụ lừa đảo đa cấp. Tôi về thăm mẹ chồng vào một buổi
chiều muộn, bà ngồi cô độc trên bậc thềm nhìn mảnh đất giờ đã bị băm nát bởi những khối bê tông nham
nhở.
“— Vy ạ, đất tăng giá là lộc, nhưng với nhà này là họa. Ngày xưa nghèo, bát canh chia
nhau còn thấy ngọt. Giờ có tỷ này tỷ nọ, mà tôi chẳng còn lấy một đứa con đúng nghĩa.”
Tôi nhìn mảnh đất rộng thênh thang mà thấy lòng mình trống rỗng. Niềm tin và tình cốt nhục một khi
đã mất thì chẳng có tỷ đồng nào mua lại được. Hóa ra, bi kịch lớn nhất của một đời người không phải là
nghèo khó, mà là khi đứng trước khối tài sản kếch xù, người ta phát hiện ra mình chẳng còn lấy một
người thân đúng nghĩa…