Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Bị é//p ký đơn l//y hôn ngay sau khi sinh co/n, người vợ ôm con ra đi trong lặng lẽ, quyết giữ kín bí mật về khoản thừa kế 9 tỷ đồng. Chỉ ba ngày sau, cô quay trở lại với thân phận hoàn toàn khác, còn nhà chồng thì bàng hoàng khi hiểu rằng mọi lời cầu xin lúc này đã quá muộn…
Ánh đèn huỳnh quang trên trần phòng bệnh chao đảo trước mắt Tuyết, trắng lóa và lạnh lẽo như lòng người. Cơn đau x:é th:ịt từ vết m:ổ sau si:nh vẫn còn âm ỉ, nhưng nó chẳng thấm tháp gì so với luồng khí lạnh đang tràn ngập căn phòng ngay khi bà Hiền bước vào. Không có một đóa hoa, không một lời hỏi thăm, thứ duy nhất bà mang đến là một xấp giấy tờ dày cộm, ném thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của cô con dâu vừa vượt cạn thành công.
Bà Hiền đứng đó, đôi giày cao gót nện xuống sàn đá phát ra những tiếng “cộp, cộp” khô khốc như tiếng gõ cửa của tử thần. Bà chỉnh lại chiếc khăn lụa trên cổ, ánh mắt kh:inh kh:ỉnh quét qua c:ơ th:ể yếu ớt của Tuyết như nhìn một món đồ phế thải. “Ký đi, đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh. Loại đàn bà ‘máy đ:ẻ’ như cô, làm xong nhiệm vụ thì nên biết điều mà rút lui cho sạch sẽ,” bà Hiền nhếch môi, giọng nói s:ắc lẹ:m như d:ao c:ạo.
Nam, chồng cô, đứng tựa lưng vào cửa sổ, mắt nhìn ra xa xăm như thể anh ta chẳng liên quan gì đến cuộc hội thoại này. Tuyết r:un r:ẩy cầm tờ giấy lên, dòng chữ “Đơn ly hôn và thỏa thuận từ bỏ quyền nuôi con” hiện ra khiến tim cô như bị b:óp ngh:ẹt. Cô ngước nhìn Nam, giọng khản đặc vì mất nước: “Nam, đây là ý của anh sao? Con chúng ta vừa mới chào đời chưa đầy sáu tiếng đồng hồ…”
Nam quay lại, gương mặt điển trai ngày nào giờ đây chỉ còn sự lạnh lùng và tính toán đến đáng sợ. Hắn bước lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt vợ: “Tuyết à, cô nên thực tế một chút đi. Gia đình tôi cần một người phụ nữ có thể làm bệ phóng cho sự nghiệp của tôi, chứ không phải một cô con dâu mà mỗi tháng tôi phải trích lương ra để gửi về quê cho lão già b:ệnh t:ật của cô. Cô có biết chi phí lọc máu của bố cô tiêu tốn bao nhiêu tiền của nhà này không?”
Bà Hiền chen vào, giọng m:ỉa m:ai đầy c:ay đ:ộc: “Ôi dào, con nói với nó làm gì cho phí lời. Cái loại nhà quê ngh:è:o rá:ch mồng tơi, lấy được con trai tôi là phúc đức ba đời nhà nó rồi. Bây giờ công ty Nam đang cần liên kết với tập đoàn nhà cô tiểu thư Kim Anh, cô biết điều thì ký vào, chúng tôi sẽ cho cô một khoản tiền ‘bồi thường thanh xuân’ đủ để cô về quê mua cái quan tài tốt cho bố cô đấy.”
Tuyết bật cười, một tiếng cười thê lương vang vọng trong căn phòng nhỏ. Cô nhìn vào những con người từng được cô coi là gia đình, những kẻ mà cô đã hết lòng phụng sự, nh:ẫn nh:ục suốt ba năm qua. “Thanh xuân của tôi? Bốn năm đại học, hai năm đi làm tích lũy, tôi đem tất cả số tiền đó để trả nợ cho anh khi anh khởi nghiệp thất bại. Bây giờ anh lấy danh nghĩa ‘bồi thường’ để đuổi tôi đi sao?”
Nam hất hàm, thái độ vô cùng tr:ơ trẽ:n: “Đó là cô tự nguyện, tôi đâu có ép? Hơn nữa, đứa bé mang dòng m:á:u nhà họ Trần, nó phải được lớn lên trong nhung lụa, dưới sự giáo dục của một người mẹ đẳng cấp. Cô nghĩ một người đàn bà tay trắng, không nghề nghiệp, lại đèo bòng một ông bố sắp ch:ế:t thì nuôi nổi nó sao? Ký đi, đừng để tôi phải dùng đến pháp luật để tước quyền nuôi con của cô, lúc đó cô một xu cũng không có đâu.”
Bà Hiền lấy từ trong túi xách ra một xấp tiền mặt dày, ném bộp xuống bàn cạnh giường bệnh: “Đây, năm mươi triệu. Coi như tôi mua đứt cái t:ử c:ung của cô. Ký vào chỗ đánh dấu X kia, rồi bi:ến khỏi cuộc đời con trai tôi trước khi trời sáng. Đừng có mơ tưởng dùng đứa trẻ để tống tiền, chúng tôi có thừa luật sư để tống cô vào tù vì tội l:ừa đ:ảo đấy.”
Tuyết cảm thấy một luồng sức mạnh lạ lùng chảy qua huy:ết quản, sự u:ất h:ận đã đẩy cô đến giới hạn cuối cùng. Cô cầm cây bút, không phải với bàn tay r:un r:ẩy nữa mà là một sự dứt khoát đến lạnh lùng. “Được, tôi ký. Nhưng hãy nhớ kỹ ngày hôm nay, bà Hiền, anh Nam. Những gì mẹ con bà gây ra cho tôi, tôi sẽ không bao giờ quên. Tôi ký vì tôi không muốn con tôi lớn lên bởi sự nuôi dưỡng của những kẻ có trái tim qu:ỷ d:ữ như các người.”
Cô ký xoẹt một cái vào đơn ly hôn, rồi bất ngờ vung tay hất văng xấp tiền năm mươi triệu của bà Hiền xuống sàn. Những tờ tiền bay lả tả như những cánh bướm giấy vô giá trị. “Giữ lấy số tiền này mà mua lấy chút li:ê:m s:ỉ còn sót lại đi. Tôi đi, nhưng đứa trẻ này, các người đừng hòng chạm vào một sợi tóc của nó. Tôi đã ủy quyền cho người bạn thân đón nó đi ngay sau khi sinh rồi. Các người nghĩ tôi ngu ngốc đến mức để con mình rơi vào tay quỷ sao?”
Gương mặt bà Hiền tím tái vì giận dữ, bà ta định lao tới tát Tuyết nhưng cô đã kịp cầm lấy chiếc bình thủy tinh trên bàn, đập vỡ nát để tạo thành một mảnh nhọn ho:ắt. “Bà bước tới một bước thử xem? Tôi không còn gì để mất, nhưng bà thì có cái mạng già này đấy!” Ánh mắt Tuyết lúc đó s:ắ:c l:ẹ:m và đi:ê:n cu:ồ:ng đến mức một kẻ gh:ê g:ớ:m như bà Hiền cũng phải chùn bước, lắp bắp không thành tiếng….

Khí thế quật cường và mảnh thủy tinh sắc lẹm trên tay Tuyết khiến hai mẹ con Nam hoàn toàn khựng lại. Bà Hiền run rẩy lùi về phía sau, miệng ú ớ không thành tiếng, còn Nam thì gầm lên một cách cay cú nhưng chẳng dám bước tới. Tuyết bình thản bước qua những tờ tiền rơi vung vãi dưới sàn, ôm lấy đứa con nhỏ vừa được người bạn thân bí mật hỗ trợ làm thủ tục ra viện, rồi dứt áo bước đi giữa đêm lạnh. Cô ngoảnh mặt lại, trao cho hai kẻ tàn nhẫn ấy một ánh nhìn sâu thẫm như hồ nước mùa đông, một lời hứa ngầm về sự trở lại.
Chương 1: Di sản trong bóng tối
Tuyết ôm con ngồi trên chiếc xe cấp cứu tư nhân đã được sắp xếp từ trước.
Tiếng còi xe hú vang trong đêm thanh vắng như tiếng khóc xé lòng của cô suốt ba năm làm dâu tủi hổ.
Bàn tay cô vuốt nhẹ gò má phúng phính của đứa trẻ vừa tròn sáu giờ tuổi, dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.
Sự mệt mỏi sau cuộc vượt cạn và cơn đau xé thịt từ vết mổ khiến cô run lên từng chặp, nhưng ý chí trong mắt cô thì sáng quắc.
Di động trong túi xách vương chút mùi thuốc sát trùng chợt rung lên liên hồi.
Đó là cuộc gọi từ Luật sư Trần, người đại diện pháp lý cho ông ngoại quá cố của cô ở nước ngoài.
“Cô Tuyết, chúc mừng cô đã mẹ tròn con vuông,” giọng ông Trần trầm ấm nhưng vô cùng nghiêm cúc.
“Cảm ơn luật sư, tôi và cháu vẫn ổn,” Tuyết thì thầm, cố giữ cho giọng mình không run rẩy.
“Mọi thủ tục giải phong tỏa tài sản đã hoàn tất đúng như di chúc của ông nội cô,” Luật sư Trần tiếp tục.
“Số tiền thừa kế 9 tỷ đồng cùng 35% cổ phần kiểm soát tại Tập đoàn Bất động sản Thịnh Phát đã chính thức chuyển sang tên cô.”
“Điều kiện duy nhất của ông cụ là cô phải hoàn tất thủ tục ly hôn với người chồng không xứng đáng đó để độc lập hoàn toàn về tài sản.”
“Họ đã ép tôi ký đơn ly hôn ngay tại phòng bệnh,” Tuyết mỉm cười cay đắng, mắt nhìn ra cửa kính mờ sương.
“Họ tưởng đã đẩy mẹ con tôi vào đường cùng, tước đoát tất cả để chạy theo hứa hẹn của tiểu thư Kim Anh.”
“Vậy thì họ đã vô tình giúp cô hoàn thành điều kiện cuối cùng của bản di chúc một cách nhanh nhất,” Luật sư Trần đáp.
“Sáng mai, đội ngũ cố vấn và xe đưa đón của Thịnh Phát sẽ có mặt để đón cô về biệt thự riêng.”
Tuyết cúp máy, siết nhẹ đứa con vào lòng.
Cô ngoảnh lại nhìn về phía bệnh viện đang lùi xa dần trong bóng tối.
Một chương cũ tủi nhục đã khép lại bằng tờ giấy ly hôn mang vết mực chưa kịp khô.
Và một chương mới, tràn ngập sự đáp trả, bắt đầu từ chính giây phút này.
Chương 2: Cú đảo chiều của vận mệnh
Ba ngày sau.
Tại trụ sở chính của Tập đoàn Bất động sản Thịnh Phát, không khí căng thẳng bao trùm phòng họp lớn.
Bà Hiền cùng Nam đang khúm núm đứng trước dàn lãnh đạo cao cấp, gương mặt hớn hở ra mặt.
Hôm nay là buổi lễ ký kết hợp tác chiến lược giữa công ty gia đình Nam và Tập đoàn Thịnh Phát.
Dự án này là phao cứu sinh duy nhất giúp công ty của Nam thoát khỏi nguy cơ phá sản đang cận kề.
Để có được buổi gặp hôm nay, bà Hiền đã phải đem hết dẹp bỏ tự trọng để quỳ lụy, móc nối qua gia đình cô tiểu thư Kim Anh.
“Mẹ thấy chưa, đuổi cái đứa ‘máy đẻ’ rách rưới đó đi là vận may đến liền,” Nam ghé tai mẹ thì thầm với vẻ đắc thắng.
“Đúng đó con, loại tà khí ấy ở lại chỉ làm xui xéo,” bà Hiền vuốt lại nếp áo gấm, cười khẩy.
“Giờ con chuẩn bị làm rể tập đoàn lớn, lại có hợp đồng rót vốn này, nhà ta coi như đổi đời.”
Cánh cửa gỗ gụ đồ sộ của phòng họp bất ngờ mở tung.
Dàn vệ sĩ mặc com-lê đen đứng dạt sang hai bên, cúi đầu kính cẩn.
Một người phụ nữ bước vào trong bộ âu phục màu trắng kem lịch lãm, thần thái kiêu sa, bước đi uyển chuyển trên đôi giày cao gót.
Chiếc kính râm đắt tiền được tháo xuống, tiết lộ gương mặt thanh tú nhưng tràn đầy quyền lực.
Bà Hiền sững người, mắt trợn ngược như nhìn thấy ma.
Nam đơ cứng tại chỗ, chiếc bút máy đắt tiền trên tay rơi tạch xuống sàn nhà.
Đó là Tuyết.
Không còn là cô con dâu gầy guộc, đầu tóc rối bời, mặc chiếc áo ngủ sờn vải trong phòng bệnh ba ngày trước.
Trước mặt họ lúc này là Chủ tịch Hội đồng quản trị mới của Thịnh Phát – người nắm giữ vận mệnh sinh sát của hàng trăm doanh nghiệp vệ tinh.
Tuyết thong thả bước đến ghế chủ tọa, ngồi xuống và tựa lưng vào đệm da cao cấp.
Cô tháo găng tay, ánh mắt lạnh như băng quét qua hai con người đang hóa đá giữa phòng.
“Rất vui được gặp lại bà Hiền và anh Nam,” Tuyết cất giọng thanh thoát nhưng uy lực chấn động.
“Nghe nói công ty các người đang rất cần khoản đầu tư 50 tỷ từ Thịnh Phát để sống qua ngày?”
Chương 3: Lời cầu xin muộn màng
Bà Hiền run rẩy đến mức không đứng vững, phải bấu chặt vào mép bàn họp.
“Tuyết… sao lại là cô? Không thể nào! Cô chỉ là con gái một gia đình nghèo ở quê…”
Luật sư Trần bước tiến lên một bước, dõng dạc đọc bản công bố.
“Xin giới thiệu với các vị, cô Tuyết là cháu ngoại duy nhất và là người thừa kế hợp pháp của Cố Chủ tịch.”
“Toàn bộ tài sản bao gồm 9 tỷ tiền mặt và lượng cổ phần chi phối đã được chuyển giao hoàn toàn cho cô ấy ba ngày trước.”
“Ngay sau khi cô ấy hoàn tất thủ tục ly hôn đơn phương với ông Nam.”
Nam mặt cắt không còn một giọt máu, chân tay bủn rủn.
Anh ta chợt nhớ lại những lời nhạo báng, những hắt hủi cay nghiệt mà mình và mẹ đã trút lên đầu Tuyết ba ngày trước.
Số tiền 50 triệu họ ném xuống sàn để “mua đứt tử cung” giờ đây chỉ là một trò hề lố bịch trước khối tài sản khổng lồ của cô.
Dự án hợp tác với Kim Anh thực chất chỉ là một cái bẫy do phía Thịnh Phát gài vào để gom sạch nợ nần của công ty Nam.
“Tuyết… em… anh biết anh sai rồi!” Nam bất ngờ lao tới, quỳ gối ngay trước bục làm việc của Tuyết.
“Anh bị mẹ xúi giục! Anh vẫn còn yêu em và con! Chúng ta quay lại làm lại từ đầu được không em?”
Bà Hiền cũng cuống quýt lao đến, gương mặt hãnh tiến thường ngày giờ đây biến dạng vì sợ hãi và quỳ gục xuống.
“Tuyết ơi! Mẹ mù mờ không biết mắt phượng diện rồng! Mẹ là bà nội của con cô mà!”
“Mẹ hứa sẽ chăm sóc hai mẹ con cô như bà hoàng! Cho mẹ xin lỗi, đừng hủy hợp đồng, công ty nhà ta sẽ phá sản mất!”
Tuyết đứng dậy, khoanh tay trước ngực, nhìn hai kẻ đang dập đầu dưới chân mình bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng.
“Bà Hiền, ba ngày trước bà nói 50 triệu là đủ mua sự dứt áo của tôi và mua cái quan tài cho bố tôi đúng không?”
“Nam, anh nói anh cần một người phụ nữ làm bệ phóng, chứ không cần một người vợ làm gánh nặng đúng không?”
“Bây giờ, bệ phóng của các người đang đứng ở đây, nhưng các người không còn cửa để bước lên nữa rồi.”
Tuyết gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn, ký một nét gạch chéo đỏ thẫm lên bản hợp đồng hợp tác.
“Hủy bỏ toàn bộ hợp tác. Thu hồi toàn bộ khoản nợ đến hạn của công ty nhà họ Trần trong vòng 24 giờ.”
Bà Hiền gào lên một tiếng rồi ngất xỉu ngay trên sàn nhà.
Nam sụp đổ hoàn toàn, ánh mắt vô thần nhìn Tuyết quay lưng bước đi cùng đoàn vệ sĩ.
Mọi lời van xin, mọi giọt nước mắt hối hận lúc này đều đã quá muộn màng.
Tuyết bước ra khỏi tòa nhà trong ánh nắng ban mai rực rỡ, lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ.
Cô biết, từ nay về sau, cuộc đời của cô và con trai sẽ chỉ còn là những ngày tươi sáng.
Khí thế quật cường và mảnh thủy tinh sắc lẹm trên tay Tuyết khiến hai mẹ con Nam hoàn toàn khựng lại. Bà Hiền run rẩy lùi về phía sau, miệng ú ớ không thành tiếng, còn Nam thì gầm lên một cách cay cú nhưng chẳng dám bước tới. Tuyết bình thản bước qua những tờ tiền rơi vung vãi dưới sàn, ôm lấy đứa con nhỏ vừa được người bạn thân bí mật hỗ trợ làm thủ tục ra viện, rồi dứt áo bước đi giữa đêm lạnh. Cô ngoảnh mặt lại, trao cho hai kẻ tàn nhẫn ấy một ánh nhìn sâu thẫm như hồ nước mùa đông, một lời hứa ngầm về sự trở lại.
Chương 1: Sự lột xác trong thầm lặng
Chiếc xe cấp cứu tư nhân lăn bánh êm ru qua những con phố chìm trong sương đêm.
Tuyết ôm chặt đứa con trai nhỏ vừa tròn sáu giờ tuổi vào lòng, cảm nhận từng nhịp thở mong manh nhưng ấm áp của con.
Dòng nước mắt uất ức suốt ba năm làm dâu tủi hổ cuối cùng cũng ngừng rơi, nhường chỗ cho sự thanh thản và dứt khoát đến kỳ lạ.
Cơn đau xé thịt từ vết mổ sau sinh vẫn nhói lên theo từng nhịp xóc nhẹ của xe, nhưng tinh thần cô lúc này lại minh mẫn hơn bao giờ hết.
Di động trong túi xách vương chút mùi thuốc sát trùng chợt rung lên liên hồi.
Đó là cuộc gọi từ Luật sư Trần, người đại diện pháp lý lâu năm của gia đình ông ngoại cô ở nước ngoài.
“Cô Tuyết, chúc mừng cô đã ‘mẹ tròn con vuông’ và thoát khỏi chốn ngục tà đó,” giọng ông Trần trầm ấm nhưng vô cùng nghiêm cẩn.
“Cảm ơn chú Trần, tôi và cháu vẫn ổn,” Tuyết thì thầm, cố giữ cho giọng mình không run rẩy.
“Mọi thủ tục giải phong tỏa tài sản đã hoàn tất đúng như di chúc của ông ngoại cô,” Luật sư Trần tiếp tục thông báo.
“Số tiền thừa kế 9 tỷ đồng cùng 35% cổ phần kiểm soát tại Tập đoàn Bất động sản Thịnh Phát đã chính thức chuyển sang tên cô.”
“Điều kiện duy nhất của ông cụ là cô phải hoàn tất thủ tục ly hôn với người chồng không xứng đáng đó để độc lập hoàn toàn về tài sản.”
“Họ đã ép tôi ký đơn ly hôn ngay tại phòng bệnh,” Tuyết mỉm cười cay đắng, ánh mắt nhìn ra cửa kính xe mờ sương.
“Họ tưởng đã đẩy mẹ con tôi vào đường cùng, tước đoát tất cả để chạy theo hứa hẹn của tiểu thư Kim Anh.”
“Vậy thì họ đã vô tình giúp cô hoàn thành điều kiện cuối cùng của bản di chúc một cách nhanh nhất,” Luật sư Trần đáp.
“Sáng mai, đội ngũ cố vấn và xe đưa đón của Thịnh Phát sẽ có mặt để đón cô về căn biệt thự riêng tại khu đô thị cao cấp.”
Tuyết cúp máy, siết nhẹ đứa con nhỏ vào lòng.
Cô ngoảnh lại nhìn về phía bệnh viện đang lùi xa dần trong bóng tối.
Một chương cũ tủi nhục đã khép lại bằng tờ giấy ly hôn mang vết mực chưa kịp khô.
Và một chương mới, tràn ngập sự đáp trả và đòi lại công bằng, bắt đầu từ chính giây phút này.
Chương 2: Cú đảo chiều ở phút 89
Ba ngày sau.
Tại trụ sở chính của Tập đoàn Bất động sản Thịnh Phát, không khí căng thẳng bao trùm phòng họp lớn ở tầng 30.
Bà Hiền cùng Nam đang khúm núm đứng trước dàn lãnh đạo cao cấp, gương mặt rạng rỡ và hớn hở ra mặt.
Hôm nay là buổi lễ ký kết hợp tác chiến lược giữa công ty xây dựng gia đình Nam và Tập đoàn Thịnh Phát.
Dự án này là phao cứu sinh duy nhất giúp công ty của Nam thoát khỏi nguy cơ phá sản đang cận kề do nợ nần đầm đìa.
Để có được buổi gặp hôm nay, bà Hiền đã phải dẹp bỏ tự trọng để quỳ lụy, móc nối qua gia đình cô tiểu thư Kim Anh.
“Mẹ thấy chưa, đuổi cái đứa ‘máy đẻ’ rách rưới đó đi là vận may đến liền,” Nam ghé tai mẹ thì thầm với vẻ đắc thắng.
“Đúng đó con, loại tà khí ấy ở lại chỉ làm xui xéo,” bà Hiền vuốt lại nếp áo gấm, cười khẩy đầy mãn nguyện.
“Giờ con chuẩn bị làm rể tập đoàn lớn, lại có hợp đồng rót vốn này, nhà ta coi như đổi đời hoàn toàn.”
Cánh cửa gỗ gụ đồ sộ của phòng họp bất ngờ mở tung.
Dàn vệ sĩ mặc com-lê đen đứng dạt sang hai bên, cúi đầu kính cẩn.
Một người phụ nữ bước vào trong bộ âu phục màu trắng kem lịch lãm, thần thái kiêu sa, bước đi uyển chuyển trên đôi giày cao gót.
Chiếc kính râm đắt tiền được tháo xuống, tiết lộ gương mặt thanh tú nhưng tràn đầy quyền lực.
Bà Hiền sững người, mắt trợn ngược như nhìn thấy ma giữa ban ngày.
Nam đơ cứng tại chỗ, chiếc bút máy đắt tiền trên tay rơi tạch xuống sàn nhà gỗ.
Đó là Tuyết.
Không còn là cô con dâu gầy guộc, đầu tóc rối bời, mặc chiếc áo ngủ sờn vải trong phòng bệnh ba ngày trước.
Trước mặt họ lúc này là Chủ tịch Hội đồng quản trị mới của Thịnh Phát – người nắm giữ vận mệnh sinh sát của hàng trăm doanh nghiệp vệ tinh.
Tuyết thong thả bước đến ghế chủ tọa, ngồi xuống và tựa lưng vào đệm da cao cấp.
Cô tháo găng tay, ánh mắt lạnh như băng quét qua hai con người đang hóa đá giữa phòng.
“Rất vui được gặp lại bà Hiền và anh Nam,” Tuyết cất giọng thanh thoát nhưng uy lực chấn động.
“Nghe nói công ty các người đang rất cần khoản đầu tư 50 tỷ từ Thịnh Phát để sống qua ngày?”
Bà Hiền run rẩy đến mức không đứng vững, phải bấu chặt vào mép bàn họp.
“Tuyết… sao lại là cô? Không thể nào! Cô chỉ là con gái một gia đình nghèo ở quê…”
Luật sư Trần bước tiến lên một bước, dõng dạc đọc bản công bố tư cách cổ đông.
“Xin giới thiệu với các vị, cô Tuyết là cháu ngoại duy nhất và là người thừa kế hợp pháp của Cố Chủ tịch sáng lập.”
“Toàn bộ tài sản bao gồm 9 tỷ tiền mặt và lượng cổ phần chi phối đã được chuyển giao hoàn toàn cho cô ấy ba ngày trước.”
“Ngay sau khi cô ấy hoàn tất thủ tục ly hôn đơn phương với ông Nam.”
Nam mặt cắt không còn một giọt máu, chân tay bủn rủn như muốn khuỵu xuống.
Anh ta chợt nhớ lại những lời nhạo báng, những hắt hủi cay nghiệt mà mình và mẹ đã trút lên đầu Tuyết ba ngày trước.
Số tiền 50 triệu họ ném xuống sàn để “mua đứt tử cung” giờ đây chỉ là một trò hề lố bịch trước khối tài sản khổng lồ của cô.
Dự án hợp tác với Kim Anh thực chất chỉ là một cái bẫy do phía Thịnh Phát gài vào từ trước để gom sạch nợ nần của công ty Nam.
“Tuyết… em… anh biết anh sai rồi!” Nam bất ngờ lao tới, quỳ gối ngay trước bục làm việc của Tuyết.
“Anh bị mẹ xúi giục! Anh vẫn còn yêu em và con! Chúng ta quay lại làm lại từ đầu được không em?”
Bà Hiền cũng cuống quýt lao đến, gương mặt hãnh tiến thường ngày giờ đây biến dạng vì sợ hãi và quỳ gục xuống.
“Tuyết ơi! Mẹ mù mờ không biết mắt phượng diện rồng! Mẹ là bà nội của con cô mà!”
“Mẹ hứa sẽ chăm sóc hai mẹ con cô như bà hoàng! Cho mẹ xin lỗi, đừng hủy hợp đồng, công ty nhà ta sẽ phá sản mất!”
Tuyết đứng dậy, khoanh tay trước ngực, nhìn hai kẻ đang dập đầu dưới chân mình bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng.
“Bà Hiền, ba ngày trước bà nói 50 triệu là đủ mua sự dứt áo của tôi và mua cái quan tài cho bố tôi đúng không?”
“Nam, anh nói anh cần một người phụ nữ làm bệ phóng, chứ không cần một người vợ làm gánh nặng đúng không?”
“Bây giờ, bệ phóng của các người đang đứng ở đây, nhưng các người không còn cửa để bước lên nữa rồi.”
Tuyết gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn, ký một nét gạch chéo đỏ thẫm lên bản hợp đồng hợp tác.
“Hủy bỏ toàn bộ hợp tác. Thu hồi toàn bộ khoản nợ đến hạn của công ty nhà họ Trần trong vòng 24 giờ.”
Bà Hiền gào lên một tiếng rồi ngất xỉu ngay trên sàn nhà.
Nam sụp đổ hoàn toàn, ánh mắt vô thần nhìn Tuyết quay lưng bước đi cùng đoàn vệ sĩ.
Mọi lời van xin, mọi giọt nước mắt hối hận lúc này đều đã quá muộn màng.
Chương 3: Mặt thật của ‘mỏ vàng’ Kim Anh
Tin tức công ty gia đình Nam bị Tập đoàn Thịnh Phát thẳng tay hủy hợp đồng và siết nợ lan đi với tốc độ chóng mặt.
Chỉ trong vòng 48 giờ, các ngân hàng và đối tác nợ đồng loạt gửi đơn kiện, yêu cầu phong tỏa toàn bộ tài sản của Nam.
Trong cơn tuyệt vọng, Nam gom góp những hy vọng cuối cùng vào tiểu thư Kim Anh và tập đoàn của gia đình cô ta.
Anh ta chạy đến biệt thự nhà Kim Anh, quỳ trước cửa suốt ba tiếng đồng hồ để xin được gặp mặt.
Khi cánh cổng sắt đồ sộ mở ra, Kim Anh bước ra trong bộ váy đắt tiền, nhưng trên mặt không còn chút vẻ nũng nịu thường ngày.
Thay vào đó là ánh mắt lạnh lùng, khinh khỉnh không khác gì ánh mắt của bà Hiền từng nhìn Tuyết năm xưa.
“Kim Anh! Em cứu anh với! Chỉ cần gia đình em bảo lãnh khoản nợ này, anh hứa sẽ làm mọi thứ vì em!” Nam bấu lấy gấu váy cô ta, van xin nức nở.
Kim Anh rút chân lại, dùng chiếc khăn giấy lau sạch vết bẩn trên mũi giày cao gót rồi ném thẳng vào mặt Nam.
“Anh bị điên à Nam? Anh nghĩ tôi thực sự yêu một kẻ nợ nần chồng chất như anh sao?” Kim Anh nhếch môi cười giễu cợt.
“Tôi tiếp cận anh chỉ vì bố tôi nghe ngóng được công ty anh sắp ký hợp đồng với Thịnh Phát, muốn ăn theo chút lợi nhuận.”
“Bây giờ anh bị cô vợ cũ – Chủ tịch mới của Thịnh Phát – gạch tên, công ty phá sản, anh chỉ là một kẻ vô giá trị.”
“Mà tôi nói cho anh biết luôn, tôi đã có hôn ước với con trai một tập đoàn tài chính lớn rồi, anh đừng đến đây làm bẩn mắt tôi nữa!”
Nam ngơ ngác như người mất hồn, cay đắng nhận ra mình vừa là kẻ phản bội vừa là một con cờ bị người ta chơi xỏ.
Bà Hiền từ trong nhà chạy ra, nghe thấy những lời nghiệt ngã đó thì tức giận lao vào chửi bới Kim Anh.
“Đồ đàn bà lừa đảo! Mày đã quyến rũ con trai tao, xúi nó bỏ vợ bỏ con, giờ mày định phủi tay sao?”
Kim Anh không thèm nháy mắt, vẫy tay ra hiệu cho dàn bảo vệ nhà mình.
“Đuổi hai mẹ con kẻ ăn xin này ra khỏi đây! Đúng là loại nhà quê trúng số hụt, tởm lượm!”
Ba bốn tên bảo vệ to cao lao ra, túm tóc bà Hiền và đạp Nam văng ra giữa đường lộ.
Bà Hiền té ngửa ra mặt đường nhựa nóng rát, chiếc váy gấm đắt tiền bị xé rách một mảng lớn, tóc tai rũ rượi như một kẻ điên dại.
Nam nằm gục dưới đất, ho ra máu vì cú đạp dữ dội, nước mắt nhòe đi vì tủi nhục và đắng chát.
Quả báo đến quá nhanh, đúng như cái cách họ đã tàn nhẫn hắt hủi Tuyết tại phòng bệnh hôm nào.
Chương 4: Cái giá của sự phản bội
Chưa đầy một tháng sau, công ty của Nam chính thức tuyên bố phá sản.
Toàn bộ căn nhà phố ba tầng, chiếc xe xe sang Nam từng tự hào lái đi khoe khoang đều bị tòa án kê biên đấu giá để trả nợ.
Hai mẹ con Nam bị đuổi ra khỏi nhà trong một buổi chiều mưa tầm tã, chỉ với vài bộ quần áo cũ gói gọn trong chiếc vali xơ xác.
Không còn tiền bạc, không còn danh vọng, những người bạn bè, đối tác cũ từng tâng bốc Nam đều quay lưng, không ai bắt máy hay cho vay dù chỉ một đồng.
Bà Hiền vì quá sốc trước biến cố liên tiếp đã bị lên cơn tai biến mạch máu não.
Dù giữ được tính mạng, bà ta bị liệt nửa người bên trái, miệng méo xệch và không thể nói năng rõ lời.
Kẻ từng sỉ vả Tuyết là “máy đẻ rách rưới”, từng gõ giày cao gót như tử thần nay phải nằm còng queo trên chiếc giường xếp xập xệ trong một gian phòng trọ ẩm thấp ở xóm lao động nghèo.
Nam phải nghỉ việc, không một công ty nào dám nhận một kẻ có tiền sử lừa đảo và bị Thịnh Phát phong sát ngầm.
Anh ta phải đi làm shipper, chạy xe ôm công nghệ từ sáng sớm đến đêm muộn để kiếm từng đồng tiền lẻ mua tã và thuốc cho mẹ.
Mỗi lần trở về căn phòng trọ bốc mùi ẩm mốc, nhìn mẹ mình ú ớ văng nước dãi, Nam lại thấy sống lưng lạnh ngắt.
Bà Hiền mỗi khi lên cơn đau đớn lại đập phá, dùng tay còn lại chỉ trỏ vào không trung, miệng ú ớ như muốn gọi tên Tuyết để xin lỗi.
Nhưng đáp lại chỉ là tiếng mưa rơi bong bóng ngoài mái tôn thủng và tiếng thở dài ngao tàn của con trai.
Nam kiệt sức rơi vào trầm cảm, đêm nào cũng mượn rượu để quên đi thực tại nhưng càng uống lại càng thấy gương mặt kiêu hãnh của Tuyết hiện về.
Anh ta nhớ lại nụ cười dịu dàng của cô khi nấu cho anh bát cháo nóng lúc anh mới khởi nghiệp thất bại.
Nhớ lại ánh mắt dứt khoát của cô khi hất văng 50 triệu tiền nhục nhã xuống sàn bệnh viện.
Anh ta đã đổi một viên ngọc quý lấy một nắm cát bụi, và cái giá phải trả là cả cuộc đời chìm trong tăm tối.
Chương 5: Đứa trẻ không có cha
Trái ngược với cảnh lầm than của nhà họ Trần, cuộc sống của Tuyết và con trai nhỏ – bé Thiên An – trôi qua trong bình yên và nhung lụa.
Tuyết dành toàn bộ tâm huyết để quản lý tập đoàn và chăm sóc con trai cùng người bố già đã được điều trị bằng những phương pháp y khoa hiện đại nhất.
Bố cô nhờ được ghép thận và lọc máu với điều kiện tốt nhất đã dần phục hồi sức khỏe, gương mặt hồng hào trở lại.
Tuyết thành lập một quỹ từ thiện mang tên con trai, chuyên hỗ trợ chi phí sinh nở và điều trị cho những bà mẹ đơn thân nghèo khổ.
Một buổi chiều cuối tuần, Nam trong bộ quần áo xe ôm công nghệ sờn cũ, gương mặt gầy guộc hốc hác, lén lút đứng rình bên ngoài cổng trường mầm non quốc tế.
Anh ta muốn nhìn thấy mặt đứa con trai mà mình từng nhẫn tâm từ bỏ khi nó mới chào đời được sáu tiếng.
Từ xa, chiếc xe Bentley sang trọng dừng lại trước cổng trường.
Tuyết bước xuống, xinh đẹp và lộng lẫy như một nữ thần, trên tay bế bé Thiên An tròn xăm xắp, kháu khỉnh trong bộ đồ hiệu đắt tiền.
Đứa trẻ cười nụ cười thiên thần, ôm chặt lấy cổ mẹ và thơm lên má cô.
Nam rưng rưng nước mắt, không kìm được lòng liền lao ra khỏi góc khuất, giọng lạc đi:
“Thiên An! Con ơi! Bố đây… Bố là bố của con đây!”
Dàn vệ sĩ đi theo Tuyết lập tức bước lên, chặn đứng Nam lại cách xa ba thước.
Bé Thiên An giật mình hoảng sợ, ôm chặt lấy Tuyết và trốn vào lòng mẹ.
“Mẹ ơi, ai vậy mẹ? Đáng sợ quá!” đứa trẻ ngây thơ hỏi.
Tuyết nhẹ nhàng xoa lưng con, ánh mắt nhìn Nam không còn một chút giận dữ hay căm hận nào, chỉ còn sự xa lạ tuyệt đối như nhìn một người dưng qua đường.
“Không có gì đâu con, chỉ là một chú đi đưa hàng nhầm đường thôi. Chúng ta về nhà với ông ngoại nhé.”
Tuyết bế con bước lên xe, cửa kính màu đen từ từ kéo lên, che khuất hoàn toàn hai mẹ con khỏi tầm mắt của Nam.
Nam lao theo chiếc xe đang từ từ lăn bánh, gào khóc trong vô vọng:
“Tuyết ơi! Anh sai rồi! Cho anh gặp con một lần thôi! Cho anh xin lỗi…”
Chiếc xe lao đi mất hút vào dòng người tấp nập, bỏ lại Nam gục ngã giữa lòng đường, xung quanh là những ánh mắt chỉ trỏ, khinh bỉ của người qua đường.
Anh ta hiểu rằng, mình đã vĩnh viễn mất đi quyền làm cha, mất đi cơ hội được con gọi một tiếng “bố”.
Đó là bản án chung thân không ân xá dành cho kẻ phản bội.
Chương 6: Mùa xuân trở lại
Hai năm sau.
Công ty cũ của Nam đã hoàn toàn xóa sổ khỏi bản đồ doanh nghiệp.
Bà Hiền qua đời trong một đêm mùa đông lạnh giá tại căn phòng trọ chật hẹp, trước khi chết mắt vẫn trợn ngược đầy hối hận và đắng cay.
Nam trở thành một kẻ tâm thần nhẹ, suốt ngày đi lang thang qua các con phố, trên tay cầm một tấm ảnh siêu âm cũ kỹ đã mờ nét, miệng luôn lẩm bẩm: “Con tôi đấy… nó là cháu đích tôn… tôi có tiền mà…”
Cái kết nghiệt dã của nhà họ Trần là bài học đắt giá cho những kẻ coi thường đạo lý, coi trọng đồng tiền hơn tình nghĩa phu thê.
Trong khi đó, trên đỉnh tòa nhà Thịnh Phát, Tuyết đứng bên khung kính lớn nhìn xuống toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn.
Bố cô đứng bên cạnh, tay bế bé Thiên An đang bi bô tập nói.
“Con đã làm rất tốt, Tuyết à. Ông ngoại con ở trên cao chắc chắn rất tự hào về con,” bố cô mỉm cười dịu dàng.
Tuyết ngoảnh lại, ôm lấy bố và con trai vào lòng, cảm nhận hơi ấm gia đình trọn vẹn.
“Quá khứ đau buồn đã qua rồi bố ạ. Giờ đây con chỉ muốn sống thật tốt, nuôi dạy Thiên An thành một người đàn ông có trái tim nhân hậu.”
Gió đêm thổi nhẹ qua mái tóc Tuyết, mang theo hương thơm dịu mát của mùa xuân mới.
Cô đã bước qua giông bão bằng chính đôi chân và sự kiên cường của mình, tự tay viết nên một cái kết có hậu cho cuộc đời mình và trao trả lại nhân quả sòng phẳng cho những kẻ gieo gió phải gặt bão.