Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Bà mẹ già lặ-ng l-ẽ gõ cửa nhà con, chưa kịp gặp đã bị coi là osin . Cô người yêu thẳng tay hắ-t h-ủi, không ngờ Hùng về giữa lúc ấy . Cảnh tượng anh chứng kiến khiến tất cả ch-ết lặ-ng, một sự thật đ-au lò-ng bị lật mở…
Bà sống lặ-ng l-ẽ ở quê, ngày ngày làm bạn với nỗi nhớ và những bức ảnh cũ. Dù Hùng chỉ về thăm nhà vài lần mỗi năm, bà vẫn luôn tự hào về con. Bà kể với hàng xóm rằng, con trai bà giỏi lắm, nó đang làm việc ở một công ty lớn trên thành phố, lương tháng mấy chục triệu. Ánh mắt bà lấp lánh mỗi khi nói về con, như thể mỗi lời nói là một viên ngọc quý. Bà không cần con phải gửi tiền về nhiều, bà chỉ cần con được hạnh phúc, được thành công. N-ỗi n-hớ thương chất chứa bao năm, bà đã đưa ra một quyết định tá-o bạ-o. Bà sẽ lên thăm Hùng, tạo cho con một bất ngờ nho nhỏ.
Bà không báo trước. Bà sợ nếu báo trước, con trai sẽ bận rộn, sẽ phải l-o l-ắng cho bà. Bà chỉ đơn giản là g-ói g-hém một chút quà quê, vài ký gạo mới, vài quả trứng gà, rồi bắt chuyến xe buôn thúng mâm lên thành phố. Trên chuyến xe dài, trái tim bà cứ rộn ràng. Bà hình dung ra khuôn mặt rạng rỡ của Hùng khi thấy bà, hình dung ra cảnh con trai sẽ ôm bà thật chặt, sẽ giới thiệu với bạn gái rằng, “Đây là mẹ của con.” Bà đã nghe Hùng kể về Mai, người yêu của nó. Hùng nói Mai là cô gái hiền lành, xinh xắn. Bà đã chuẩn bị sẵn một chiếc vòng tay ngọc nhỏ, món quà đầu tiên bà dành cho con dâu tương lai. Dù đã lên thành phố vài lần, nhưng lần này, bà cảm thấy lòng mình há-o hứ-c hơn bao giờ hết.
Khi bà đến chung cư của Hùng, cảm giác hân hoan ban đầu đã bị thay thế bằng một sự h-ụt hẫ-ng. Cánh cửa mở ra, Mai đứng đó, với một ánh mắt lạ-nh l-ùng. Nụ cười trên môi bà t-ắt dần. Mai có vẻ bất ngờ, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. “Bác đến không báo trước, chúng cháu không kịp chuẩn bị,” cô nói, giọng nói không có chút ấm áp nào. Bà Lụa chỉ cười, “Mẹ muốn làm con bất ngờ mà.” Bà nhìn quanh căn hộ, nó sạch sẽ, gọn gàng nhưng lại thiếu đi sự ấm cúng. Nụ cười của bà trở nên gư-ợng gạ-o, và bà bắt đầu cảm thấy mình như một người ngoài, một vị khách không mời mà đến. Sau khi cất đ-ồ đ-ạc, bà Lụa ngỏ ý muốn nấu bữa tối để chi-êu đã-i hai đứa. Bà đã mang theo những món quà quê, những món ăn mà Hùng thích. Bà muốn được tự tay nấu cho con ăn, muốn được chăm sóc con. Nhưng Mai đã ngăn lại. “Để cháu nấu, bác cứ nghỉ ngơi đi.” Nụ cười của Mai có vẻ thân thiện, nhưng ánh mắt cô vẫn lạnh lùng. Bà Lụa ngồi trên sofa, cảm thấy b-ối r-ối. Bà muốn giúp đỡ, muốn thể hiện tình yêu của mình bằng những bữa ăn, nhưng lại không được chấp nhận. Bữa tối hôm đó, Hùng trở về. Khuôn mặt nó vẫn rạng rỡ, nhưng khi thấy Mai, nó lại trở nên gư-ợng gạ-o. Bà Lụa nhận ra, Hùng đang cố gắng giữ một khoảng cách giữa bà và Mai, một khoảng cách mà bà không thể nào hiểu được.
Sáng hôm sau, Hùng phải đi công tác độ-t x-uất. Anh xin lỗi bà vì đã không ở lại được, nhưng lại vội vàng trấn an bà rằng, Mai sẽ chăm sóc bà thật tốt. “Mẹ cứ ở đây chơi, con đi vài ngày rồi về.” Bà Lụa chỉ cười. Bà biết, con trai bà rất bận. “Con cứ đi đi, mẹ sẽ ở đây, mẹ sẽ không làm phiền đâu.” Hùng nhìn mẹ, rồi lại nhìn Mai, ánh mắt nó đầy sự l-o l-ắng, nhưng nó lại không nói gì. Nó chỉ đơn giản là hôn lên trán mẹ, rồi lặ-ng l-ẽ rời đi. Bà nhìn theo bóng lưng con, và một n-ỗi đ-au không thể nào tả xiết len lỏi trong trái tim bà. Bà cảm thấy như con trai mình đã không còn là của bà nữa.
Khi Hùng đi, Mai đã không còn giữ vẻ khách sáo nữa. Cô trở nên lạ-nh lù-ng và h-ống há-ch. Cô giao cho bà Lụa những việc vặt trong nhà, từ lau nhà, rửa chén, cho đến giặt quần áo. “Bác cứ làm đi cho đỡ chán,” Mai nói, giọng nói cô đầy vẻ ra lệnh. Bà Lụa ch-ết lặ-ng. Bà đã nghĩ rằng, Mai sẽ yêu thương bà như mẹ đẻ, nhưng không. Mai chỉ xem bà như một người giúp việc, một “osin” mới…

Chương 1: Chiếc Mặt Nạ Rơi Xuống
Tiếng cửa sắt dập mạnh cắt đứt dòng suy nghĩ của bà Lụa. Căn hộ chung cư cao cấp lung linh ánh đèn chùm, nhưng không khí bên trong lại lạnh lẽo hơn cả cái rét cắt da cắt thịt ở quê nhà mỗi độ đông về.
Bà Lụa bối rối nhìn xuống đôi bàn tay gầy gộc, nổi đầy những gân xanh và vết chai sần của một đời làm lụng. Trên người bà là chiếc áo bà ba đã ngả màu, đôi dép tổ ong cũ kỹ đứng lạc lỏng trên sàn nhà lát đá hoa cương bóng loáng.
Mai đứng khoanh tay tựa lưng vào tường, đôi mắt trang điểm cầu kỳ lướt qua bà Lụa từ đầu đến chân với vẻ khinh khỉnh không hề che giấu. Chiếc mặt nạ “cô dâu tương lai hiền dịu” mà Mai cố công đeo đuổi trước mặt Hùng tối qua giờ đây đã bị lột bỏ hoàn toàn.
“Bác đứng ngơ ra đó làm gì?” – Mai cất giọng gắt gỏng, tiếng gót giày nhọn gõ cộp cộp xuống sàn. “Hùng đi rồi, bác cũng không cần phải diễn cảnh mẹ hiền con thảo nữa đâu. Lại đây gọt đĩa hoa quả cho tôi, rồi quét dọn lại cái ban công kia đi. Đồ đạc quê bác mang lên làm bẩn hết cả nhà.”
Bà Lụa giật mình, ngước mắt nhìn Mai, giọng run run: “Mai… con nói sao cơ? Mẹ… mẹ chỉ muốn giúp dọn dẹp chút cho nhà cửa sạch sẽ thôi mà…”
“Mẹ?” – Mai nhếch môi cười khẩy, ánh mắt lóe lên sự giễu cợt. “Bác bớt xưng hô như thế đi. Tôi với Hùng đã cưới xin gì đâu mà bác nhận là mẹ? Chẳng qua thấy bác ở quê lên rảnh rỗi, lại vụng về chẳng biết làm gì, nên tôi tạo điều kiện cho bác vận động cho khỏe người thôi. Ở cái nhà này, ai không làm thì không có ăn.”
Nói rồi, Mai quăng chiếc giẻ lau xuống chân bà Lụa, vắt chân chữ ngũ ngồi xuống ghế sofa, thản nhiên lấy điện thoại ra lướt mạng và gọi điện cho bạn bè, oang oang khoe khoang về chiếc túi hiệu mới mua.
Bà Lụa đứng chết lặng. Ngực bà nhói lên một cơn đau dữ dội. Thì ra, sự tử tế giả tạo tối qua khi có mặt Hùng chỉ là một màn kịch. Cả việc Mai không cho bà vào bếp nấu ăn cũng chẳng phải vì thương bà mệt mỏi, mà vì cô ta ghê tởm những món ăn quê mùa, sợ mùi mắm muối làm ám vào căn nhà sang trọng này.
Bà cúi đầu, lặng lẽ nhặt chiếc giẻ lau lên. Bà không khóc, hay đúng hơn là nước mắt đã nghẹn lại nơi cổ họng. Bà sợ làm rùm beng lên thì Hùng ở xa sẽ lo lắng, sợ làm ảnh hưởng đến công việc của con. Đời bà đã chịu đựng bao nhiêu đắng cay để nuôi Hùng ăn học thành tài, chút tủi hờn này bà tự nhủ mình có thể nuốt vào trong.
Suốt cả ngày hôm đó, bà Lụa như một cỗ máy lặng lẽ làm việc. Bà lau từng gạch lát sàn, giặt từng chậu quần áo bằng tay vì Mai bảo “máy giặt đắt tiền không dùng cho đồ của người già ở quê”. Lưng bà đau nhói, đôi khớp gối sưng tấy gõ lên từng nhịp đau nhức. Bà không than van một lời.
Đến trưa, Mai không nấu cơm, cũng chẳng hỏi bà một câu. Cô ta đặt đồ ăn nhanh đắt tiền về ăn một mình, để lại cho bà Lụa nửa chén cơm nguội thừa từ tối hôm trước trên bàn bếp.
Bà Lụa ngồi ở góc bếp, nuốt từng miếng cơm khô khốc cùng giọt nước mắt lăn dài. Bà lấy từ trong túi áo ra chiếc hộp gỗ nhỏ – bên trong là chiếc vòng tay bằng ngọc bích lên nước bóng giáp. Đây là vật gia bảo mà mẹ chồng trao lại cho bà trước khi mất, bà đã gìn giữ như báu vật suốt mươi lăm năm qua, đợi ngày Hùng dẫn người yêu về để trao lại.
Bà vuốt ve chiếc vòng ngọc, tự hỏi lòng mình: Liệu đứa con gái này có thực sự là hạnh phúc mà con trai bà đang tìm kiếm?
Đến chiều tối, Mai đi ra ngoài về, trên tay xách thêm vài túi đồ hiệu mới. Thấy bà Lụa đang ngồi nghỉ trên chiếc ghế gỗ nhỏ ở góc bếp, Mai chau mày đi tới.
“Bác đã dọn dẹp xong phòng khách chưa? Sao cái bao gạo với mấy quả trứng quê bác mang lên vẫn để lù lù ở góc cửa thế kia? Nhìn nhếch nhác không chịu được!”
Bà Lụa gật đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Mẹ… à, bác dọn gần xong rồi. Bao gạo đó là gạo mới ở quê, bác gặt đập cẩn thận lắm. Còn trứng gà là gà nhà nuôi, tươi ngon lắm con…”
“Tôi không cần!” – Mai ngắt lời, giọng đay nghiến. “Thứ đồ quê bẩn thỉu đó bác mang về mà ăn. Đừng có để ở đây làm chật nhà!”
Nói rồi, Mai tiến lại gần góc cửa, nhấc bao gạo nhỏ cùng túi trứng gà của bà Lụa lên. Mặc cho bà Lụa hốt hoảng lao đến ngăn cản, Mai thẳng tay vứt tạch tất cả vào thùng rác lớn đặt ở hành lang chung cư. Mấy quả trứng gà vỡ tan, lòng đỏ chảy tràn ra ngoài.
“Con… sao con lại làm thế?” – Bà Lụa run rẩy, hai mắt đỏ ngầu. Đó là tất cả mồ hôi, công sức và tình yêu thương bà chắt chiu từ quê nhà mang lên cho con.
Mai khoanh tay, hếch mặt lên khinh khỉnh: “Tôi đã nói rồi, nhà này không chứa rác. Bác làm xong việc thì biến vào phòng trong mà ngủ, đừng có đứng đây làm chướng mắt tôi!”
Sự tàn nhẫn của Mai như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt bà Lụa. Bà nhận ra, sự nhẫn nhịn của mình không đổi lại được sự tôn trọng, mà chỉ làm cho kẻ khác leo lên đầu lên cổ. Nhưng vì thương Hùng, bà vẫn ngậm đắng nuốtเผ็ด, lẳng lặng quay vào phòng. Bà không hề biết rằng, bi kịch thực sự của gia đình bà chỉ mới bắt đầu.
Chương 2: Sự Thật Đau Lòng Sau Bức Màn Nhung
Sáng hôm sau, sóng gió thực sự mới bùng nổ.
Mai ngủ dậy muộn với khuôn mặt sưng xỉa. Cô ta lục tung chiếc tủ đồ đắt tiền trong phòng ngủ, rồi đột nhiên lao ra phòng khách như một kẻ phát điên.
“Bà già! Bà bước ra đây cho tôi!” – Mai gào lên, giọng chói lót khắp căn hộ.
Bà Lụa đang lỡ tay lau dọn trong bếp vội vã chạy ra: “Có chuyện gì thế con?”
“Chuyện gì à?” – Mai lao đến, xô mạnh khiến bà Lụa chao đảo, lưng đập mạnh vào mép bàn gỗ đau nhói. “Chiếc sợi dây chuyền kim kim cương trị giá hai trăm triệu của tôi để trên bàn trang điểm đâu rồi? Có phải bà đã lấy cắp nó không?”
Bà Lụa rụng rời tay chân, mặt cắt không còn một giọt máu: “Trời ơi! Con nói cái gì vậy? Bác làm sao biết sợi dây chuyền nào? Bác chưa từng bước chân vào phòng ngủ của các con mà!”
“Bà không vào thì ai vào?” – Mai chỉ thẳng tay vào mặt bà Lụa, ánh mắt hằn học. “Trong cái nhà này ngoài tôi ra thì chỉ có bà! Đừng có giả vờ ngây thơ! Dân quê các người thấy đồ đắt tiền là hoa mắt đúng không? Trả lại đây cho tôi, không tôi báo công an tóm cổ bà bây giờ!”
“Bác không lấy! Bác thề có trời đất, cả đời bác chưa bao giờ tơ hào một đồng một cắc của ai!” – Bà Lụa ức nghẹn, nước mắt trào ra. Sự sỉ nhục này quá lớn đối với một người cả đời sống danh giá, trung thực như bà.
“Không lấy mà trong nhà lại mất? Bà tưởng bà già rồi thì tôi không dám làm gì bà sao?”
Mai giận dữ lao vào, giật lấy chiếc túi xách du lịch cũ kỹ của bà Lụa đặt ở góc phòng, trút ngược toàn bộ đồ đạc bên trong ra sàn nhà. Mấy bộ quần áo bà ba thô ráp, chiếc khăn mặt ố vàng và chiếc hộp gỗ nhỏ rơi lăn lóc trên mặt sàn đá.
Chiếc hộp gỗ bật mở, chiếc vòng ngọc bích văng ra ngoài.
Mai nhìn thấy chiếc vòng ngọc, liền lao đến nhặt lên, cười chua chát: “À! Giỏi lắm! Không thừa nhận lấy dây chuyền, nhưng lại giấu chiếc vòng ngọc này à? Cái này chắc chắn là đồ bà ăn cắp của ai đó hoặc lấy tiền của con trai bà để mua chứ gì?”
“Trả lại cho bác! Đó là kỉ vật của mẹ chồng bác để lại!” – Bà Lụa hoảng hốt lao đến định lấy lại chiếc vòng.
“Kỉ vật cái gì? Đồ giả đồ rởm!” – Mai gào lên. Trong lúc giằng co, Mai cố tình vẩy mạnh tay.
Choảng!
Chiếc vòng ngọc rơi xuống sàn đá hoa cương, vỡ tan thành nhiều mảnh nhỏ.
Mấy mảnh ngọc xanh biếc bắn tung xó nhà, tàn nhẫn như chính trái tim của người phụ nữ đang đứng trước mặt bà. Bà Lụa quỳ gục xuống sàn, hai tay run rẩy gom từng mảnh ngọc vỡ, nước mắt rơi xuống làm nhòe đi những mảnh vụn. Đó là kỷ vật cuối cùng của gia đình, là niềm tự hào và tình yêu bà định trao cho con dâu, giờ đây đã nát vụn dưới chân kẻ bất nhân.
“Cô… cô tàn nhẫn quá…” – Bà Lụa ngước nhìn Mai, giọng nghẹn ngào trong uất hận.
“Tàn nhẫn?” – Mai nhếch môi, tiến lại gần, dùng gót giày cao gót dẫm mạnh lên bàn tay đang gom mảnh ngọc của bà Lụa. “Tôi nói cho bà biết, cái nhà này là do tôi đứng tên! Hùng chỉ là một thằng làm thuê nghèo rớt mồng tơi, ăn bám vào cái danh xưng giám đốc hữu danh vô thực mà công ty bố tôi ban cho thôi! Mấy chục triệu lương mỗi tháng của nó? Đều là tiền bố tôi trả để nó làm nô lệ cho gia đình tôi đấy!”
Bà Lụa ngẩng đét đầu lên, toàn thân run rẩy: “Con… con nói cái gì?”
Mai cười khoái trá, lột bỏ chút thương hại cuối cùng: “Bà tưởng con trai bà giỏi giang lắm sao? Mấy năm qua nó giấu bà đúng không? Nó vì muốn có tiền gửi về quê cho bà chữa bệnh, vì muốn trả nợ cho cái gia đình rách rưới của bà ở quê mà phải chấp nhận làm ‘chó chui gầm chạn’, làm osin cao cấp cho gia đình tôi! Nó chấp nhận để tôi hành hạ, chửi mắng như con chó chỉ để lấy tiền! Bà có biết căn nhà này, xe xe sang nó đi, tất cả đều là của tôi không?”
Sự thật như một đòn búa tàn nhẫn đập tan hoàn toàn trái tim người mẹ già.
Bà Lụa chết lặng. Bao năm qua, bà luôn tự hào về đứa con trai ngoan ngoãn, tài giỏi. Bà đi khoe khắp làng trên xóm dưới rằng Hùng làm to, lương cao. Bà đâu biết rằng, đằng sau những đồng tiền gửi về quê chữa bệnh cho bà, đằng sau nụ cười rạng rỡ của con mỗi lần về thăm nhà, là biết bao tủi nhục, là sự nhẫn nhịn hèn mạt mà con bà phải chịu đựng dưới chân người phụ nữ này!
Con trai bà – đứa con mà bà nâng niu như trứng hứng như hứng hoa – vì bà mà phải bán đi tự trọng của một người đàn ông!
“Không… không thể như thế được…” – Bà Lụa ôm đầu, giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên gò má nhăn nheo.
“Sao lại không thể?” – Mai tiến lại, túm lấy vai áo bà Lụa, kéo bà đứng dậy rồi đẩy mạnh bà ra phía cửa chính. “Bà biến đi! Biến khỏi mắt tôi! Một cái gia đình nhà quê rác rưởi như các người không có cửa bước vào đây! Đừng để tôi thấy mặt bà một lần nào nữa!”
Bà Lụa bị đẩy ngã chới với ra ngoài hành lang. Chiếc túi xách cũ bị ném ra theo, đồ đạc văng tung tóe. Mai đứng ở ngưỡng cửa, ánh mắt đầy sự coi thường và ghê tởm, chuẩn bị giật mạnh cánh cửa sắt dập lại.
Nhưng đúng lúc cánh cửa sắp khép lại, một bàn tay biến dạng, chằng chịt vết sẹo bỗng nhiên giơ ra, giữ chặt lấy mép cửa!
Chương 3: Cao Trào Và Tiếng Sét Giữa Trời Quang
Cánh cửa bị đẩy ngược ra với một lực cực mạnh.
Hùng đứng đó.
Anh không hề đi công tác. Chuyến đi bị hủy đột xuất do đối tác đổi lịch vào sáng nay. Hùng muốn tạo một bất ngờ cho mẹ nên đã vội vã bắt xe quay về nhà ngay trong ngày. Anh đứng ở hành lang từ lúc nào, và toàn bộ cảnh tượng tàn nhẫn vừa rồi – từ việc Mai lăng mạ mẹ anh, đập vỡ chiếc vòng ngọc, dẫm lên tay bà cho đến những lời cay nghiệt về sự thật cay đắng sau lưng anh – Hùng đã chứng kiến và nghe thấy không sót một từ!
Khuôn mặt Hùng hốc hác, đôi mắt anh đỏ ngầu như máu, toàn thân run lên bần bật vì sự giận dữ và uất hận đã chạm đến đỉnh điểm.
Mai khựng lại, mặt cô ta cắt không còn một giọt máu. Chiếc điện thoại trên tay cô ta rơi bộp xuống sàn: “Hùng… Sao… sao anh lại về giờ này? Anh… anh nghe em giải thích…”
Hùng không nhìn Mai. Anh lướt qua cô ta như một bóng ma, quỳ gục xuống bên cạnh mẹ mình.
“Mẹ… Mẹ ơi…” – Giọng Hùng xé rách không gian tĩnh lặng của hành lang.
Anh run rẩy nâng bàn tay bà Lụa lên. Bàn tay người mẹ già đỏ ửng, hằn lên vết gót giày nhọn ghim sâu vào da thịt, những mảnh ngọc vỡ vẫn còn găm nhẹ vào kẽ tay bà. Hùng ôm lấy thân hình gầy gầy, nhỏ bé của mẹ vào lòng, đầu dựa vào vai bà, nước mắt một người đàn ông dồn nén suốt bao nhiêu năm trời giờ đây bùng nổ như đê vỡ.
“Con xin lỗi mẹ… Con xin lỗi mẹ! Con là đứa con bất hiếu! Con là kẻ hèn hạ!” – Hùng gào lên trong đau đỡ, tiếng khóc nghẹn ngào làm nghẹt thở cả bầu không khí.
Bà Lụa run run giơ bàn tay gầy gộc lên, nhẹ nhàng vuốt tóc con trai. Bà không trách anh, trong mắt bà lúc này chỉ toàn là sự thương xót vô bờ bến: “Hùng ơi… Con dại quá con ơi… Sao con phải khổ thế này vì mẹ? Mẹ thà chết ở quê chứ không muốn con phải sống nhục nhã thế này…”
“Mẹ…” – Hùng nghẹn ngào không nói thành lời.
Mai đứng bên cạnh, bắt đầu hoảng loạn. Cô ta cố tỏ ra cứng cựa, tiến lại gần cất giọng chua chát: “Hùng! Anh làm cái trò gì đấy? Anh khóc lóc cái gì? Tôi nói có gì sai sao? Không có gia đình tôi thì cái loại dân quê như anh làm sao có được ngày hôm nay? Anh có tiền gửi về chữa bệnh cho bà ta cũng là tiền của tôi! Anh bớt diễn kịch đi!”
Hùng chậm rãi đứng dậy.
Chưa bao giờ Mai thấy Hùng có một ánh mắt đáng sợ đến thế. Nó không còn là ánh mắt nhẫn nhịn, chịu đựng của một kẻ nhún nhường thường ngày. Đó là ánh mắt của một con thú dữ bị dồn vào chân tường, sẵn sàng xé xác kẻ thù để bảo vệ điều thiêng liêng nhất của đời mình.
Bốp!
Một tiếng tát giòn giã vang lên. Lực tát mạnh đến mức khiến Mai ngã dúi dụi xuống sàn nhà, một bên má sưng rộp lên, khóe miệng ứa máu.
“Anh… Anh dám đánh tôi?” – Mai bàng hoàng ôm mặt, mắt trợn ngược lên nhìn Hùng.
“Cái tát này là tôi đánh cô thay cho sự tử tế mà mẹ tôi đã dành cho cô!” – Hùng gằn từng tiếng, giọng nói lạnh như băng giá từ cõi âm. “Cô tưởng tiền của cô, quyền lực của gia đình cô có thể mua được tất cả sao? Cô tưởng tôi chịu đựng cô vì tôi thèm khát cái vị trí giám đốc thối nát kia sao?”
Hùng từ trong túi áo rút ra một xấp tài liệu ném thẳng vào mặt Mai. Những tờ giấy bay lung tung rồi rơi rãi trên sàn.
“Cô nhìn cho kỹ đi!” – Hùng tháo chiếc cà vạt trên cổ xuống, quăng mạnh xuống đất. “Đây là đơn xin nghỉ việc tôi đã ký sẵn từ tuần trước! Và đây là toàn bộ sổ sách minh bạch về công trình mà bố cô đã tham nhũng, rút ruột công quỹ suốt ba năm qua! Mấy năm nay tôi nhẫn nhịn làm việc cho bố cô, không phải vì tiền của cô, mà vì tôi muốn tích lũy đủ bằng chứng để vạch mặt cái gia đình thối nát của cô!”
Mai biến sắc, vội vã nhặt những tờ giấy lên xem. Mặt cô ta từ đỏ chuyển sang xám ngắt như tro tàn: “Anh… Anh dám…”
“Tôi làm việc bán lưng cho trời, bán mặt cho đất, cày ải ngày đêm để kiếm từng đồng tiền chân chính bằng mồ hôi nước mắt của mình!” – Hùng bước tiến một bước, chỉ thẳng vào mặt Mai. “Số tiền tôi gửi về quê chữa bệnh cho mẹ là tiền thưởng từ công sức lao động của tôi, không tơ hào một đồng nào từ cái nhà cô! Tôi nhẫn nhịn cô vì tôi nghĩ cô còn chút lương tâm, vì tôi muốn giữ cho cô một chút mặt mũi! Nhưng cô đã đụng đến mẹ tôi… Cô đã chà đạp lên người phụ nữ thiêng liêng nhất đời tôi!”
Hùng tiến lại góc tường, nhặt từng mảnh ngọc vỡ của chiếc vòng tay, cẩn thận bọc vào chiếc khăn tay sạch sẽ rồi cất vào túi áo.
Anh nhìn Mai bằng ánh mắt kinh đởm đến cực điểm: “Băn nhà này, đồ đạc này, cái danh xưng này… Cô cứ giữ lấy mà sống với sự độc ác của cô! Từ giây phút này, tôi và cô không còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa. Và hãy chuẩn bị tinh thần để cùng bố cô đối mặt với pháp luật đi!”
Nói rồi, Hùng cúi xuống, nhẹ nhàng bế xóc bà Lụa lên tay. Anh nhặt chiếc túi xách cũ kỹ của mẹ, quay lưng bước đi không một chút tiếc nuối.
“Hùng! Hùng quay lại đây! Anh không thể làm thế với tôi!” – Mai gào lên trong vô vọng, đuổi theo ra đến hành lang nhưng gót giày cao gót bị gãy khiến cô ta ngã ếch ra sàn, cay đắng nhìn bóng lưng Hùng khuỳnh chân bước đi cùng người mẹ già.
Chương 4: Khúc Ca Hoàn Lương Và Bình Yên Trở Lại
Chiều muộn trên chuyến xe khách đường dài quay trở về quê mẹ.
Khác với chuyến đi mang đầy sự háo hức và kỳ vọng vài ngày trước, chuyến trở về này tĩnh lặng hơn, nhưng không khí giữa hai mẹ con lại ấm áp đến lạ kỳ.
Hùng ngồi bên cạnh mẹ, nắm chặt lấy bàn tay gầy gộc của bà Lụa. Bàn tay bà đã được anh cẩn thận rửa sạch vết thương và băng bó lại. Bà Lụa tựa đầu vào vai con trai, ánh mắt nhìn ra cánh đồng lúa xanh mướt đang lướt qua bên ngoài cửa sổ xe.
“Hùng này…” – Bà Lụa cất giọng khe khẽ. “Con nghỉ việc trên đó rồi, sau này con tính sao?”
Hùng mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và thanh thản nhất mà bao nhiêu năm qua anh mới lại có được.
“Mẹ đừng lo. Mấy năm qua con đã tích lũy đủ kinh nghiệm và một khoản vốn nho nhỏ từ việc làm thêm bên ngoài. Con sẽ về quê với mẹ, mở một trang trại nông sản sạch hoặc một xưởng chế biến nhỏ ở huyện. Bằng cấp và năng lực của con, ở đâu con cũng có thể sống tốt được. Quan trọng nhất là… con được ở gần mẹ, được ăn cơm mẹ nấu mỗi ngày.”
Bà Lụa ứa nước mắt, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự hạnh phúc. Bà siết nhẹ tay con: “Ừ… Về với mẹ. Nhà mình nghèo nhưng rau cháo có nhau, tâm mình nó thanh thản con ạ. Tiền bạc nhiều mà sống trong tủi nhục thì cũng chẳng để làm gì…”
Ba tháng sau.
Vụ án tham nhũng và gian lận tài chính tại công ty của gia đình Mai bị khởi tố. Bố Mai phải tra tay vào còng số 8 với mức án nghiêm khắc của pháp luật. Căn hộ chung cư cao cấp và toàn bộ tài sản bị kê biên để khắc phục hậu quả. Mai từ một tiểu thư giàu sang, hống hách trở thành kẻ trắng tay, phải sống trong sự ghẻ lạnh và coi thường của bạn bè, người thân. Cô ta nhiều lần tìm cách liên lạc với Hùng để xin sự giúp đỡ, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng kiên quyết của một người đàn ông đã nhìn rõ bản chất.
Trong khi đó, ở một vùng quê yên bình, một trang trại nông sản hiện đại mang tên “Mẹ Lụa” chính thức đi vào hoạt động.
Nhờ kiến thức quản lý và sự nhạy bén của Hùng, kết hợp với nguồn nông sản chất lượng của quê hương, trang trại nhanh chóng phát triển, tạo công ăn việc làm cho hàng chục lao động nghèo trong làng. Hùng không chỉ lấy lại được vị thế của một người đàn ông thành đạt, mà quan trọng hơn, anh tìm lại được chính mình – một người con hiếu thảo, sống ngẩng cao đầu.
Một chiều hạ vàng, nắng trải dài trên con đường làng rợp bóng cây green.
Bà Lụa ngồi trên chiếc ghế mây ngoài hiên nhà, tay đơm lại chiếc cúc áo cho con trai. Trên cổ tay Hùng giờ đây đeo một chiếc vòng ngọc bích mới – được anh đặt chế tác lại từ những mảnh ngọc vỡ năm xưa, bọc xung quanh bằng những sợi vàng tinh xảo, tượng trưng cho sự gắn kết không bao giờ đứt gãy của tình mẫu tử.
Từ xa, một cô gái trẻ với trang phục giản dị, khuôn mặt dịu dàng và nụ cười ấm áp bước vào cổng, trên tay xách một giỏ hoa quả tươi. Đó là Lan – cô giáo tiểu học ở làng, người đã luôn bên cạnh hỗ trợ Hùng trong những ngày đầu anh trở về quê lập nghiệp, và cũng là người luôn kính trọng, chăm sóc bà Lụa như chính mẹ đẻ của mình.
“Mẹ ơi, con mới hái ít cam tươi ngoài vườn mang sang cho mẹ này!” – Lan reo lên từ ngoài ngõ.
Bà Lụa ngẩng đầu lên, nụ cười hiền hậu nở trên môi. Bà nhìn Hùng, rồi nhìn Lan, lòng dâng trào một niềm hạnh phúc viên mãn.
Sóng gió đã qua đi, những đau thương tủi nhục giờ chỉ còn là quá khứ. Dưới mái nhà cấp bốn đơn sơ nhưng tràn ngập tiếng cười, tình yêu thương chân thành và sự tử tế cuối cùng đã tìm về đúng nơi mà nó thuộc về.