Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Vừa nghe điện thoại mẹ gọi từ quê lên báo bố đang ố::m n;ặng cần gấp 200 triệu để m;;ổ, cô gái b;;án trà đá vội vàng l;;ao ra đường

Posted on 10/01/2026 by CTV

Tiếng chuông điện thoại réo rắt xé toạc bầu không khí oi ả của buổi trưa hè Hà Nội. An – cô cử nhân Kinh tế vừa tốt nghiệp nhưng lận đận mãi chưa xin được việc, đành phải mở quán trà đá vỉa hè mưu sinh – vội vàng lau tay vào chiếc tạp dề cũ, bắt máy.

Đầu dây bên kia, tiếng mẹ cô lạc đi trong nước mắt: “An ơi… bố mày… bố mày bị tai biến rồi. Bác sĩ bảo phải mổ gấp, cần 200 triệu để đặt cọc và chi phí phẫu thuật não. Mẹ biết đào đâu ra số tiền lớn thế này bây giờ? Nếu không có tiền ngay, bố mày… không qua khỏi mất con ơi!”

Chiếc điện thoại rơi xuống mặt bàn đá, màn hình nứt toác. 200 triệu? Với một cô gái bán trà đá gom góp từng nghìn lẻ, đó là con số thiên văn. Nhưng tính mạng bố đang như ngọn đèn trước gió.

An lao ra đường như một người điên. Cô không biết mình định đi đâu, chỉ biết phải chạy, phải tìm cách. Trong cơn hoảng loạn tột độ, cô băng qua đường mà không nhìn đèn tín hiệu.

Két… rầm!

Một chiếc xe sang trọng màu đen bóng loáng phanh cháy đường, chỉ dừng lại cách An vài milimet. Cánh cửa xe bật mở. Một người đàn ông bước xuống, bộ vest phẳng phiu, gương mặt điển trai nhưng lạnh tanh như tượng đá. Đó là Minh – tổng giám đốc của một tập đoàn bất động sản lớn.

“Cô đi đứng kiểu gì thế? Muốn chết à?” Minh gắt gỏng, phủi nhẹ vạt áo dù chẳng dính chút bụi nào.

Thay vì cãi lại hay xin lỗi, An nhìn người đàn ông toát ra mùi tiền ấy như nhìn thấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Cô quỳ sụp xuống ngay giữa đường, nước mắt giàn giụa, hai tay túm lấy gấu quần âu phẳng lì của anh.

“Anh ơi… Tôi xin anh… Anh làm ơn cứu bố tôi. Tôi cần 200 triệu để mổ cho bố. Bố tôi sắp chết rồi…”

Minh nhíu mày, định gạt cô ra. Anh đã gặp quá nhiều kiểu lừa đảo ăn vạ thế này. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt đỏ hoe, ngập tràn sự tuyệt vọng và chân thành của cô gái, một chút gì đó trong anh khựng lại.

“Tôi làm gì cũng được!” An nức nở, giọng lạc đi vì sợ hãi. “Anh bắt tôi làm trâu làm ngựa, làm nô lệ cũng được. Tôi có học thức, tôi có sức khỏe… Tôi xin anh, tôi chỉ cần 200 triệu thôi.”

Xung quanh, người đi đường bắt đầu chỉ trỏ. Minh liếc nhìn đồng hồ, anh đang vội. Một ý nghĩ điên rồ vụt qua đầu anh – người đàn ông đã đóng băng trái tim suốt 3 năm nay kể từ ngày bị vị hôn thê phản bội ngay trước thềm đám cưới. Anh đang thiếu một người giúp việc vì bác quản gia vừa xin nghỉ về quê gấp. Và hơn hết, anh muốn thử xem, trên đời này liệu có ai vì tiền mà bán rẻ lòng tự trọng đến cùng, hay cô gái này cũng chỉ là một kẻ diễn sâu?

Minh rút ví, lấy ra một tấm danh thiếp, giọng lạnh lùng: “Được. Lên xe.”

Trên xe, không khí ngột ngạt đến khó thở. Minh ném cho An một xấp giấy tờ: “Tôi sẽ chuyển ngay 200 triệu vào tài khoản bệnh viện mà cô cung cấp. Đổi lại, cô phải ký vào đây. Trong 7 ngày tới, cô phải ở tại nhà tôi và làm theo BẤT CỨ yêu cầu nào của tôi. Không thắc mắc, không từ chối.”

An cầm bút, tay run bần bật. Cụm từ “bất cứ yêu cầu nào” vẽ ra trong đầu cô những viễn cảnh kinh hoàng. Cô nghĩ đến những câu chuyện đại gia biến thái, những trò chơi bệnh hoạn. Nhưng hình ảnh người cha đang thoi thóp trên giường bệnh hiện lên. An nhắm mắt, cắn chặt môi đến bật máu, rồi ký soạt một cái. Cô chấp nhận bán mình cho quỷ dữ để cứu cha.

Ngay sau khi xác nhận tiền đã vào tài khoản bệnh viện và bố được đưa vào phòng mổ, An được đưa về biệt thự của Minh. Đó là một căn nhà rộng lớn nhưng lạnh lẽo, thiếu vắng hơi người. “Phòng cô ở dưới tầng 1. Tắm rửa sạch sẽ đi rồi lên gặp tôi.” Minh ra lệnh rồi đi thẳng lên thư phòng.

An bước vào nhà tắm, nước mắt hòa cùng nước vòi sen. Cô run rẩy kì cọ cơ thể, chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất. Cô mặc một bộ đồ ngủ kín đáo nhất có thể, rón rén gõ cửa phòng Minh, tim đập như muốn vỡ ra khỏi lồng ngực.

Cửa mở. Minh ngồi trên ghế, tay cầm ly rượu vang, ánh mắt sắc lẹm nhìn cô. An cúi gằm mặt, nín thở chờ đợi mệnh lệnh “kinh hoàng”.

“Cô đứng đó làm gì?” Minh hất hàm về phía góc phòng. “Cầm cái chổi lau nhà đi. Lau sạch từ tầng 3 xuống tầng 1. Sau đó xuống bếp nấu cháo gà. Tôi đói.”

An ngớ người, ngẩng phắt lên nhìn anh: “Dạ?”

“Cô điếc à? Tôi thuê cô về làm giúp việc trong 7 ngày. Cô nghĩ tôi thuê cô về làm bà hoàng chắc?” Minh nhếch mép cười khẩy.

An thở phào nhẹ nhõm, đôi chân như muốn quỵ xuống vì trút được gánh nặng ngàn cân. Hóa ra, “yêu cầu” của anh chỉ là làm việc nhà. Cô vội vàng gật đầu: “Vâng, tôi làm ngay, tôi làm ngay ạ!”

Những ngày sau đó, An làm việc quần quật như một cái máy. Cô lau chùi từng ngóc ngách căn biệt thự, ủi phẳng từng chiếc áo sơ mi. Vốn là con nhà lao động, lại khéo tay, An làm mọi thứ đâu ra đấy.

Đến ngày thứ 3, Minh tan làm sớm hơn thường lệ. Vừa mở cửa bước vào nhà, một mùi hương quen thuộc mà đã 3 năm rồi anh không ngửi thấy xộc vào mũi: mùi canh cua đồng và cà pháo.

Minh sững lại. Anh bước nhẹ vào bếp. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, An đang đứng bên bếp lửa, tóc búi cao, vài giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô vừa nêm nếm nồi canh, vừa khẽ hát một giai điệu không tên. Dáng vẻ tần tảo, hiền dịu của cô bỗng chốc làm trái tim khô cằn của Minh rung lên một nhịp lạ lùng.

Đã bao lâu rồi ngôi nhà này không có mùi cơm nóng? Đã bao lâu rồi anh chỉ biết đến những bữa tiệc xã giao đầy rượu mạnh và sự giả tạo? Hình ảnh cô gái nhỏ bé trong bếp bỗng chồng khít lên giấc mơ về “ngôi nhà và những đứa trẻ” mà anh từng khao khát nhưng đã bị vùi lấp bởi nỗi đau quá khứ.

Minh đứng lặng nhìn cô thật lâu. Giờ anh mới nhận ra, An rất xinh. Không phải vẻ đẹp sắc sảo, son phấn của những cô chân dài vây quanh anh, mà là nét đẹp mộc mạc, thanh tú và đôi mắt sáng thông minh.

“Anh về rồi ạ?” An giật mình quay lại, vội vàng tắt bếp. “Cơm chín rồi, anh thay đồ rồi xuống ăn ạ.”

Bữa cơm hôm đó, Minh ăn liền ba bát cơm. Anh hỏi chuyện cô. Lần đầu tiên, họ nói chuyện như hai người bình thường. Minh ngạc nhiên khi biết An tốt nghiệp loại Giỏi trường Kinh tế, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn và thiếu may mắn nên chưa có việc làm. Cách cô nói chuyện lễ phép, tư duy sắc bén nhưng khiêm tốn khiến Minh càng thêm nể phục.

Những ngày còn lại của bản hợp đồng trôi qua nhanh đến lạ. Minh bắt đầu tìm cớ về nhà sớm. Anh thích ngắm cô tưới hoa ngoài vườn, thích nghe tiếng cô lạch cạch dọn dẹp, thích cả ly trà gừng mật ong cô pha mỗi tối khi thấy anh ho. Sự hiện diện của An đã thổi hồn vào căn biệt thự chết chóc này.

Ngày thứ 7 – ngày cuối cùng.

An dọn dẹp đồ đạc ít ỏi của mình vào túi vải. Bố cô đã qua cơn nguy kịch và đang hồi phục tốt. Cô nợ người đàn ông này một mạng sống.

Cô đứng trước mặt Minh, cúi đầu: “Cảm ơn anh. Tôi xin phép về. Số tiền 200 triệu, tôi hứa sẽ làm việc cả đời để trả dần cho anh, dù biết là rất lâu…”

Minh nhìn cô, lòng dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ – nỗi sợ phải quay lại những ngày tháng cô đơn trước kia. Anh đứng dậy, bước đến gần An. Không còn vẻ lạnh lùng, cao ngạo, ánh mắt anh giờ đây ấm áp và chân thành.

“Em không cần trả tiền.” Minh nói khẽ.

An ngơ ngác: “Sao cơ ạ?”

“Tôi nói em không cần trả bằng tiền. Nhưng tôi có một bản hợp đồng mới muốn đề nghị với em.” Minh mỉm cười – nụ cười rạng rỡ nhất trong 3 năm qua. “Hợp đồng vô thời hạn. Vị trí: Bà chủ của căn nhà này. Em có dám ký không?”

An mở to mắt, tim đập loạn nhịp. Cô nhìn thấy trong mắt người đàn ông ấy không phải sự thương hại, mà là tình yêu và sự trân trọng.

Hai tháng sau.

Một đám cưới cổ tích diễn ra. Cô dâu An lộng lẫy trong chiếc váy trắng tinh khôi, sánh bước bên chú rể Minh lịch lãm. Không ai biết rằng, mối nhân duyên của họ bắt đầu từ một cú va chạm định mệnh và một lời đề nghị tưởng chừng như “bán mình”, để rồi kết thúc bằng sự hàn gắn của hai trái tim từng chịu nhiều tổn thương.

Đôi khi, hạnh phúc không đến từ những gì hoàn hảo nhất, mà đến từ lúc ta tuyệt vọng nhất, vẫn có một bàn tay sẵn sàng nắm lấy và giữ chặt ta cả đời.

Bài viết mới

  • Đêm t;ân hô;n vừa tắt đèn, tôi còn chưa kịp thở sau cơn mệt rã rời thì mẹ chồng đã xông vào phòng, lật chăn và gào lên: Ga giường không đ;ỏ là sao?
  • Cái kết đắng đầu tiên cho phụ nữ cùng gia đình h:à:nh h:u:ng hàng xóm vì con trai bị tố s:à:m s:ỡ, thêm tình tiết gây phẫn nộ
  • MỚI NHẤT: Công an Hà Nội đã có kết quả xác minh ban đầu về vụ việc người phụ nữ bị hanhung, thông tin chi tiết về người con trai lớp 6 – nguồn cơn gây ra mọi chuyện
  • Vừa nghe điện thoại mẹ gọi từ quê lên báo bố đang ố::m n;ặng cần gấp 200 triệu để m;;ổ, cô gái b;;án trà đá vội vàng l;;ao ra đường
  • Người phụ nữ bị hanhung ở chung cư Trần Hữu Dực: Gia cảnh, học thức đáng ngưỡng mộ, mẹ đơn thân nhưng nuôi dạy con có văn hóa, khác hẳn phường chèo, đầu đường xó chợ như nhà cạnh bên

Bình luận gần đây

Không có bình luận nào để hiển thị.

Lưu trữ

  • Tháng 1 2026
  • Tháng 12 2025
  • Tháng mười một 2025
  • Tháng 10 2025
  • Tháng 9 2025
  • Tháng 8 2025
  • Tháng 7 2025
  • Tháng 6 2025
  • Tháng 3 2025
  • Tháng 2 2025
  • Tháng 1 2025
  • Tháng 12 2024
  • Tháng 10 2024

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme
Popup ×