
Vợ sinh xong cứ kêu đau lưng, chồng mắng là giả vờ. Đến khi tình cờ xem lại camera, anh ta sốc đến sụp đổ…
Hương sinh con được hai tuần, căn nhà nhỏ lúc nào cũng vang tiếng trẻ khóc và phảng phất mùi sữa. Những ngày đầu, mọi thứ có vẻ bình thường. Dù đau lưng triền miên sau sinh, Hương vẫn cố gắng làm mọi việc: bế con, dọn dẹp, nấu ăn…
Cô không muốn làm phiền chồng. Nhưng cơn đau ngày một dữ dội, đến mức cô phải nhích từng bước trong nhà, nhiều đêm mất ngủ vì không thể nằm thẳng.
Mỗi lần Hương thở dài vì đau và nhờ chồng giúp, Nam lại cau mày nhìn cô với vẻ khó chịu.
“Cô lại giả vờ đau à? Phụ nữ sinh xong ai chẳng mệt. Đừng than vãn nữa, làm như mình phải chăm mẹ vậy,” anh lạnh lùng nói.
Hương cắn môi, nước mắt chực trào nhưng cố kiềm lại. Cô biết Nam yêu con, nhưng anh chưa bao giờ hiểu nỗi đau của người vừa trải qua sinh nở. Cô cũng không dám kể bác sĩ về những cơn tê buốt chạy dọc từ lưng xuống chân, vì sợ anh nghĩ cô “làm quá”.
Càng ngày, tình trạng của cô càng tệ hơn. Cơn đau lan xuống hai chân, khiến cô không thể đứng lên sau khi ngồi lâu, không thể bế con quá vài phút. Hương phải dựa tường mà bước, hoặc nhờ mẹ chồng giúp đỡ.
Một buổi tối, sau khi cho con bú, Hương ngồi bệt xuống sàn, ôm lưng rên rỉ.
“Anh thấy không? Em đau đến mức này đây…” cô cố nói qua hơi thở đứt quãng.
Nam vẫn giữ vẻ khó chịu: “Lại muốn được chiều hả? Cứ giả vờ đau để anh phục vụ nữa chứ gì?”
Hương cúi đầu, nước mắt rơi từng giọt. Chưa bao giờ cô thấy mình cô đơn và bị tổn thương đến thế.
Tối hôm ấy, Nam nằm trên giường mở máy tính xem phim. Thấy camera an ninh phòng khách vẫn bật, anh tiện tay mở lại xem vài ngày gần đây.
Ban đầu chỉ xem qua loa, nhưng rồi một hình ảnh khiến anh chết lặng.
Trong đoạn camera, Hương đang cố đứng dậy khỏi ghế sofa nhưng vừa nhấc người lên thì khựng lại, cả cơ thể gập xuống vì đau. Cô bám vào thành bàn, thở gấp, tay run đến mức phải buông con xuống nôi thật nhẹ rồi tựa hẳn người vào tường.
Có lúc cô cố bước đi, nhưng chỉ đi được vài bước đã phải dừng lại, ngồi sụp xuống sàn, một tay ôm lưng, tay kia vẫn cố với lấy điện thoại để gọi ai đó nhưng lại thôi.
Nam nhìn chằm chằm vào màn hình.
Một đoạn khác hiện lên: Hương nửa đêm thức dậy, không phải để than thở, mà để tự xoa lưng, rồi lặng lẽ đi từng bước chậm rãi vào phòng con vì nghe tiếng khóc. Mỗi bước đi đều như kéo cả cơ thể xuống.
Không có “giả vờ” nào cả.
Chỉ có sự chịu đựng im lặng kéo dài suốt nhiều ngày.
Nam dừng video, tay run nhẹ. Lần đầu tiên, anh nhận ra những lần mình gắt gỏng không phải vì cô yếu đuối, mà vì anh đã không nhìn thấy hết những gì cô đang cố giấu.
Anh đứng bật dậy, chạy sang phòng bên.
Hương đang ngồi tựa tường, mắt đỏ vì đau và thiếu ngủ. Vừa thấy chồng, cô khẽ quay đi như muốn giấu nước mắt.
Nam không nói gì. Anh chỉ ngồi xuống, chậm rãi đỡ lấy vai cô.
“Anh xin lỗi…” giọng anh khàn đi. “Anh đã sai rồi.”
Căn phòng im lặng. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, không còn là tiếng trách móc hay cãi vã, mà là sự thật muộn màng được nhìn thấy — và một người bắt đầu học cách tin lại vào nỗi đau của người mình yêu.