
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vợ bị l;;iệt cũng đã 5 năm rồi, anh chưa từng dời vợ dù chỉ là một ngày. Nhưng chiều hôm đó, vì quên ví, anh quay về sớm hơn thường lệ. Cánh cửa vừa hé mở, anh chết l::ặng……
Suốt bốn năm dài kể từ biến cố giao thông kinh hoàng cướp đi đôi chân của Mai, Tuấn chưa từng một lần than ngắn thở dài. Cuộc sống của anh dường như thu nhỏ lại trong căn nhà hai tầng, xoay quanh từng thìa cháo, từng ly nước ấm và những buổi tối kiên trì xoa bóp cho đôi chân co cứng của vợ. Tình yêu và trách nhiệm chìm đắp trong anh thành thói quen ăn sâu vào máu thịt, chỉ cần thấy Mai còn bình an bên cạnh, anh coi đó là động lực lớn nhất đời mình.
Một chiều cuối tuần, Tuấn dắt xe ra ngoài mua ít thực phẩm cho bữa tối. Đi được một đoạn ngắn, anh mới giật mình nhận ra chiếc ví tiền vẫn nằm trên bàn làm việc. Mỉm cười tự trách tính quên trước quên sau, anh quay xe trở về, dự định chỉ ghé vào vài phút rồi đi ngay. Thế nhưng, khoảnh khắc chìa khóa vừa xoay nhẹ trong ổ, không gian im ắng thường ngày của căn nhà bị phá vỡ bởi những âm thanh vô cùng lạ lẫm.
Đó là tiếng bước chân khẽ khàng, tiếng kim loại va chạm nhẹ và một giọng nói đàn ông trầm thấp vang lên từ phòng ngủ: “Cố lên một chút nữa… Sắp làm được rồi, để anh đỡ em.”
Tuấn đứng khựng lại, tim đập liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Bước chân anh nặng trịch khi tiến lại gần khe cửa khép hờ. Qua khoảng trống nhỏ, anh bàng hoàng nhận ra Phong — người bạn thân chí thiết vẫn hay ghé qua thăm gia đình. Hai tay Phong đang ghì chặt lấy vai Mai. Và điều khiến Tuấn nghẹt thở hơn cả: Mai — người phụ nữ bốn năm qua không thể tự nhúc nhích — lúc này đang gồng mình, mồ hôi đầm đìa trên trán, cố gắng nhấc cơ thể run rẩy đứng dậy khỏi chiếc giường quen thuộc…
Tuấn siết chặt nắm đấm, định lao vào hỏi cho ra lẽ thì một thanh gỗ trợ lực vô tình trượt khỏi tay Phong, tạo nên tiếng động lớn. Phong vội vã đỡ lấy Mai, giọng lo lắng: “Em không sao chứ? Bác sĩ dặn mỗi ngày chỉ luyện tập tối đa 30 phút thôi, đừng cố sức quá kẻo ảnh hưởng xương khớp.”
Mai thở dốc, lau giọt mồ hôi lăn trên má rồi mỉm cười run rẩy: “Em không sao. Tuần sau là kỷ niệm 5 năm ngày cưới rồi. Em nhất định phải tự bước đến trước mặt Tuấn, dù chỉ là vài bước ngắn ngủi. Anh ấy đã vì em mà chịu quá nhiều vất vả…”
Đứng sau cánh cửa, Tuấn chết lặng. Những nghi ngờ vừa lóe lên lập tức tan biến, nhường chỗ cho dòng nước mắt nghẹn ngào chảy dài trên má. Anh nhận ra suốt nửa năm qua, những lần Phong ghé chơi hay những buổi chiều anh vắng nhà thực chất là những buổi tập vật lý trị liệu thầm lặng đầy đau đớn mà vợ anh chịu đựng để tạo bất ngờ cho mình.
Tuấn đẩy nhẹ cánh cửa bước vào, chiếc ví trên tay rơi xuống sàn. Mai kinh ngạc quay lại, chưa kịp lên tiếng thì Tuấn đã tiến tới, quỳ xuống ôm chặt lấy cô vào lòng trong tiếng nấc nghẹn ngào. Phong mỉm cười nhẹ nhàng lùi ra ngoài, nhường lại không gian trọn vẹn cho hai vợ chồng sau bao ngày tháng kiên trì bế tắc nay đã gặt hái được phép màu.