
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngày mẹ chồng còn s::ống, tôi là người chăm lo mẹ chồng từ ngày này qua ngày khác. Chồng tôi thì bận công việc, ít khi ở nhà. Khi mẹ mất, tôi là người tổ chức ma chay, lo từ cái áo quan đến mâm cỗ. Tưởng chồng sẽ yêu thương tôi, vậy mà lần giỗ thứ 2 của mẹ, tôi dắt 2 đứa con về quê lo dám giỗ cho mẹ chồng, bắt gặp một cảnh khiến tôi phải t::ủi th::ân, đ::au l::òng….
Tôi vừa dắt hai con bước qua cánh cổng nhà chồng thì đứng sững lại. Ngay trước bàn thờ mẹ chồng, Tuấn – chồng tôi – đang nắm chặt tay một người phụ nữ lạ mặt, cả hai trò chuyện rất thân mật. Người đó mặc chiếc áo dài gấm màu xanh lục, tóc búi cao gọn gàng, đang thong thả cắm hương vào bát cúng như thể đây là căn nhà cô ta đã gắn bó từ lâu.
Bé Bin, đứa con trai út mới sáu tuổi của tôi, níu chặt gấu áo mẹ rồi thì thầm: “Mẹ ơi, sao bố lại nắm tay cô đó? Cô ấy còn ngồi vào cái ghế gỗ của bà nội nữa…”
Lời ngây thơ của con như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Tôi nghẹn đắng, không thốt ra nổi một lời, chỉ biết siết nhẹ tay hai đứa nhỏ, cố nén những giọt nước mắt chực trào.
Tuấn quay người lại, thoáng giật mình khi thấy ba mẹ con tôi nhưng ngay lập tức lấy lại vẻ tự nhiên: “Về rồi đấy à? Sao không nhắn trước một tiếng để anh ra đón?”
Người phụ nữ bên cạnh nhẹ nhàng xoay người, ánh mắt lướt qua tôi một lượt từ trên xuống dưới rồi khẽ gật đầu. Tôi không đáp lời, chỉ lặng lẽ nhìn lên di ảnh của mẹ chồng. Mâm cỗ cúng vẫn chưa sửa sang xong, khói hương nghi ngút. Mọi thứ trong căn nhà này vẫn giống hệt mọi năm, chỉ khác là vị trí đứng lo liệu giỗ chạp của tôi nay đã bị một người lạ thế chỗ.
Tôi và Tuấn kết hôn đã mười năm. Mẹ chồng tôi qua đời cách đây trọn hai năm sau thời gian dài tai biến. Ngày ấy, một tay tôi thức trắng đêm chăm sóc, từ miếng ăn, ngụm nước đến chuyện vệ sinh cá nhân cho bà. Tuấn luôn lấy lý do công việc bận rộn để vắng mặt. Ngày bà mất, cũng chính tôi gạt nước mắt lo chỉn chu từ tang lễ đến cúng đơm. Tôi cứ nghĩ sự hy sinh của mình sẽ đổi lại một mái ấm bình yên.
Nào ngờ từ ngày mẹ qua đời, Tuấn bắt đầu thay tính đổi nết. Anh hay đi đêm, ít trò chuyện và thường xuyên ra ngoài sân nghe những cuộc điện thoại lén lút. Tôi bận rộn quán xá và chăm con nên chọn cách tin tưởng chồng.
Năm nay giỗ thứ hai của mẹ, tôi chuẩn bị chu đáo từ sớm, tự tay nấu nướng rồi đưa hai con về quê từ chiều hôm trước. Nhưng cảnh tượng đập vào mắt khiến tim tôi nhói đau. Tuấn giới thiệu qua loa rằng đó là cô Nhã, “bạn thân của mẹ sang phụ giúp”. Nhưng tôi biết rõ mẹ chồng mình chưa từng có người bạn nào tên Nhã cả.
Vào bếp phụ chị chồng là chị Mai, chị kéo tay tôi vào góc khuất thầm thì: “Thím biết gì chưa? Nó đưa cô này về đây cả tháng nay rồi. Hàng xóm xầm xì dữ lắm. Nghe đâu cô ta quen nó từ hồi mẹ còn nằm viện…”
Tai tôi ù đi. Những đêm mẹ chồng rên rỉ vì đau đớn mà Tuấn bặt vô âm tín, hóa ra anh ta đang ở bên người phụ nữ này.
Bữa cỗ giỗ diễn ra trong sự ngột ngạt. Tôi lặng lẽ làm hết mọi việc rồi ra bậc thềm ngồi nhìn các con chơi. Đúng lúc đó, bé Bin bỗng chạy lại trước mặt Tuấn và người phụ nữ tên Nhã, cất giọng hồn nhiên hỏi lớn: “Bố ơi, cô này là mẹ mới của con ạ? Hôm nọ con thấy bố hôn cô ấy ngoài vườn. Có phải bà nội mất rồi thì bố lấy vợ khác không?”
Cả bàn ăn lập tức lặng đi. Tuấn đỏ bừng mặt, gắt lên bảo con vào nhà. Nhưng bé Bin vẫn ấm ức: “Con nói thật mà, lần trước con thấy bố hôn cô ấy, con hỏi mẹ thì mẹ bảo con đừng nói…”
Tôi bước vào phòng ngủ cũ của mẹ chồng, gục xuống mép giường khóc tức rưởi. Tuấn đi theo vào, buông lời giải thích qua quýt. Tôi thẳng thắn vạch trần việc anh ta dối tráo từ ngày mẹ còn nằm viện đến nay. Tuấn đuối lý, chỉ biết im lặng.
Nhưng sự việc chưa dừng lại ở đó. Khi tôi mở cửa bước ra phòng khách, người phụ nữ tên Nhã đang ngồi trên chiếc ghế gỗ của mẹ chồng, hai tay ôm mặt nức nở. Tuấn tiến lại, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô ta để an ủi trước sự chứng kiến của họ hàng. Bé Bin nép vào lòng tôi, ngước đôi mắt tròn xoe lên hỏi:
“Mẹ ơi, bố có bỏ mẹ con mình không?”….
Tôi chưa kịp ôm con vào lòng thì chị Mai – chị gái của Tuấn – bước tới, dằn mạnh chiếc ly xuống bàn rồi dõng dạc nói trước mặt họ hàng:
“Thôi, cô Nhã không phải khóc nữa! Cả cậu Tuấn nữa, trước mặt di ảnh mẹ ngày hôm nay, hai người khai thật hết ra đi!”
Mọi người trong nhà ngơ ngác nhìn nhau. Chị Mai quay sang nhìn tôi, ánh mắt chan chứa sự thương cảm rồi tiếp tục cất lời: “Thím hạ ạ, chị giấu thím suốt thời gian qua vì sợ thím shock. Nhưng hôm nay, chị không thể để thím và hai đứa trẻ chịu bất công thêm nữa. Cô Nhã này không phải bồ bịch hay người tình gì của cậu Tuấn đâu!”
Lời chị Mai thốt ra khiến cả tôi lẫn những người có mặt đều bàng hoàng. Tuấn hốt hoảng lên tiếng ngăn cản: “Chị Mai! Chị đừng nói lung tung!”
“Tao phải nói!” – Chị Mai kiên quyết. – “Thím Hạ, cô Nhã chính là con gái riêng của mẹ! Là chị em cùng mẹ khác bố với cậu Tuấn!”
Một tiếng ồ lớn vang lên khắp căn phòng. Sự thật chấn động khiến tôi đứng chôn chân tại chỗ. Chị Mai từ từ giải thích rằng, thời trẻ trước khi lấy bố của Tuấn, mẹ chồng tôi từng có một đời chồng và sinh ra Nhã ở quê xa. Do hoàn cảnh éo le và định kiến thời bấy giờ, bà phải để lại đứa con gái cho gia đình bên ngoại nuôi dưỡng rồi chuyển đi nơi khác. Sự việc này bà giấu kín suốt mấy chục năm.
Đến những ngày cuối đời trên giường bệnh, vì quá dằn dặt, mẹ mới thú nhận với Tuấn và nhờ anh đi tìm lại người con gái ấy. Mấy năm qua, Tuấn âm thầm đi lại, tìm kiếm và lo liệu thủ tục, giấy tờ để nhận lại chị gái. Những cuộc điện thoại lén lút, những lần vắng nhà đột xuất của Tuấn là để lo cho Nhã khi cô ấy gặp biến cố gia đình và bạo bệnh.
Nhã vừa khóc vừa nghẹn ngào lên tiếng: “Tôi xin lỗi cô Hạ… Tôi là đứa con bị giấu kín của mẹ. Hôm nay là ngày giỗ, tôi chỉ muốn về thắp cho mẹ nén hương và nhìn lại căn nhà của mẹ. Chiếc ghế này ngày xưa mẹ hay ngồi kể cho Tuấn nghe về tôi… Tôi vô tình ngồi lên vì quá nhớ mẹ. Còn việc bé Bin nhìn thấy… hôm đó Tuấn chỉ đang ôm gạt nước mắt cho tôi khi tôi nhận lại kỷ vật của mẹ thôi. Đứa trẻ nhìn nhầm rồi làm cô hiểu lầm…”
Tuấn bước đến bên tôi, ánh mắt đầy áy nát: “Anh xin lỗi em. Anh đã hứa với mẹ trước khi bà nhắm mắt là phải giữ kín chuyện này để bảo vệ danh dự cho bà và gia đình, chờ thời điểm thích hợp mới nói cho em biết. Anh không ngờ sự chậm trễ và âm thầm của anh lại gây ra hiểu lầm lớn và làm tổn thương em với các con nhiều đến thế.”
Tôi nhìn di ảnh mẹ chồng trên bàn thờ, rồi nhìn người phụ nữ đang run rẩy vì xúc động, bao nhiêu uất ức, ghen tuông trong lòng tôi như được trút bỏ. Hóa ra không có sự phản bội nào cả, chỉ có những nỗi niềm riêng của thế hệ trước chưa kịp hàn gắn.
Tôi bước lại gần, nắm lấy tay chị Nhã và nhẹ nhàng gật đầu. Bé Bin ngoan ngoãn tiến lại, chìa khăn lau nước mắt cho cô. Buổi chiều hôm ấy, mâm cỗ giỗ mẹ chồng tôi cuối cùng cũng trọn vẹn, không chỉ bởi sự có mặt của con cháu, mà còn vì một gia đình đã trút bỏ được khúc mắc để bao bọc lấy nhau.