
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tôi chăm sóc chồng ăn ngủ một chỗ đã 10 năm nay, không kêu than lấy nửa lời, vậy mà hôm rồi về quê giỗ ông tôi lên sớm dự kiến 1 ngày, vừa vào đến phóng khách đã thấy tiếng ú ớ, nhìn vào phòng tôi thấy…
Suốt tám năm qua, cuộc sống của tôi gói gọn trong mùi nước lau sàn, tiếng thở dài mệt mỏi và những bữa cơm nguội lạnh. Tùng – chồng tôi – vĩnh viễn dừng lại ở tuổi 30 sau một vụ va chạm giao thông kinh hoàng. Bác sĩ bảo não anh tổn thương nghiêm trọng, cơ hội phục hồi chỉ là con số không tròn trĩnh.
Bao nhiêu người khuyên tôi nên dừng lại để tìm hạnh phúc mới. Ngay cả bố mẹ chồng cũng thương con dốc lòng khuyên tôi nên thu xếp cuộc đời mình. Nhưng mỗi lần nhìn gương mặt thanh thản của Tùng khi ngủ, lời hứa năm xưa trước ngày cưới lại dội về trong tâm trí: “Dù tương lai có sóng gió thế nào, chỉ cần anh còn thở, em nhất định không buông tay.” Vì một lời hứa ấy, tôi chấp nhận gạt bỏ hết tuổi trẻ, sống lặng lẽ như một chiếc bóng bên giường bệnh.
Hôm ấy, tranh thủ xong công việc ở quê muộn hơn dự kiến, tôi trở lại thành phố sớm hơn một ngày. Vừa bước chân vào nhà, không gian im vắng lạ thường khiến tôi có cảm giác bất an. Đặt chiếc túi xách xuống ghế, tôi chậm rãi bước về phía phòng ngủ của Tùng.
Cánh cửa gỗ khép hờ để lộ một khoảng sáng nhỏ. Từ bên trong, những âm thanh ngắt quãng vang lên. Đó không phải tiếng ồn phát ra từ thiết bị y tế, mà là tiếng thì thầm nghẹn ngào của một ai đó.
Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Một người phụ nữ mặc áo dài đen đang quỳ bên cạnh giường. Bàn tay cô ta run run nắm lấy tay Tùng, giọt nước mắt lăn dài trên má: “Tùng ơi… em về rồi đây. Anh có nhận ra em không?”
Và điều làm tôi bàng hoàng đến lặng người không phải sự xuất hiện của kẻ xa lạ ấy, mà là đôi mắt của Tùng. Người đàn ông bất động suốt tám năm qua đang cố mở to mi mắt, ngón tay khẽ cựa quậy như muốn níu lấy người phụ nữ trước mặt. Tiếng ú ớ nghẹn trong cổ họng anh phát ra đầy cay đắng.
Trái tim tôi tan nát thành vô số mảnh vụn, nhưng không phải vì hờn ghen, mà vì một sự thật xót xa vừa hé lộ…
Tôi bước vào phòng, tiếng bước chân khiến người phụ nữ dời ánh mắt khỏi Tùng. Cô ấy vội vã đứng dậy, gương mặt tràn ngập sự bối rối và sợ hãi. Qua cuộc trò chuyện trong cay đắng, tôi mới biết cô ấy tên Mai – người yêu cũ từng cùng Tùng trải qua những tháng ngày gian khó trước khi anh gặp tôi.
Năm xưa, gia đình Tùng phản đối gay gắt mối tình ấy, ép anh phải chia tay. Mai bỏ đi xa trong đau khổ, không hề hay biết tai nạn ập đến với Tùng ngay sau đó. Mãi đến gần đây, khi vô tình gặp lại một người bạn chung, cô mới hay tin Tùng đã nằm một chỗ suốt từng ấy năm. Không thể kìm lòng, Mai tìm đến chỉ để nhìn anh một lần cuối trước khi định cư ở nước ngoài.
Nghe những lời giải thích của Mai, tôi nhìn sang Tùng. Đôi mắt anh hướng về phía Mai đầy luyến tiếc, nhưng khi nhìn sang tôi, ánh mắt ấy lại ngập tràn sự áy náy và giằng xé. Lúc này tôi mới hiểu ra tất cả. Câu nói “Đừng bỏ anh nhé” mà anh dặn dò tôi năm xưa, hóa ra là vì anh sợ cảm giác bị bỏ rơi một lần nữa, chứ không phải vì tình yêu sâu đậm dành cho tôi như tôi vẫn tưởng.
Mười năm qua, tôi dốc toàn bộ tâm trí, sức lực và thanh xuân để chăm sóc một người, chỉ để nhận ra tâm trí anh chưa từng trọn vẹn thuộc về mình. Sự tỉnh thức bất ngờ của anh không phải nhờ vào những tháng ngày tôi miệt mài xoa bóp, truyền thức ăn hay trò chuyện, mà lại đến từ sự xuất hiện của một người từ quá khứ.
Sau hôm đó, Tùng bắt đầu có những tín hiệu phục hồi rõ rệt hơn về mặt trí não, dù vận động vẫn rất hạn chế. Mai cũng chủ động xin phép được đến hỗ trợ chăm sóc Tùng cùng gia đình trong thời gian còn ở lại Việt Nam.
Tôi ngồi lại bên giường bệnh, nắm lấy bàn tay Tùng lần cuối và nhẹ nhàng nói: “Em đã giữ đúng lời hứa chăm sóc anh suốt tám năm qua. Bây giờ anh đã có thêm động lực để hồi phục, em xin phép được trả lại tự do cho cả hai.”
Tôi hoàn tất thủ tục ly hôn, bàn giao lại việc chăm sóc cho gia đình anh và một người nuôi bệnh chuyên nghiệp do tôi tự tay hỗ trợ chi phí. Bước ra khỏi căn nhà ấy với chiếc vali gọn nhẹ, tôi hít một hơi thật sâu. Lần đầu tiên sau tám năm, tôi cảm thấy vai mình nhẹ hẫng. Thanh xuân của tôi dù muộn màng, nhưng từ hôm nay, nó đã chính thức bắt đầu lại.