
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Căn nhà nhỏ sau ngày cưới lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười và không khí rộn ràng. Trong mắt tôi, mẹ chồng không khác gì một bà tiên hiền hậu bước ra từ cổ tích. Bà luôn dịu dàng, ân cần và ghi nhớ từng sở thích nhỏ nhất của con dâu. Ngày thành hôn, bà khiến cả hôn trường trầm trồ khi trao tặng tôi một cuốn sổ tiết kiệm một trăm triệu đồng, kèm theo bộ kiềng vàng năm chỉ và lắc tay hai chỉ sáng lấp lánh. Mỗi món quà không chỉ có giá trị vật chất mà còn như một lời khẳng định về vị thế của tôi trong gia đình mới.
Cuộc sống làm dâu sau đó chẳng khác nào chuỗi ngày an nhàn tại một khu nghỉ dưỡng cao cấp. Mẹ chồng tôn trọng tuyệt đối không gian riêng tư của vợ chồng tôi. Bà không bao giờ thúc giục chuyện cơm nước, tôi thích ăn gì, ngủ đến mấy giờ cũng được tự do tự tại. Thậm chí, vào dịp sinh nhật đầu tiên của tôi tại nhà chồng, bà còn đứng ra tổ chức một bữa tiệc linh đình, mời cả họ hàng lẫn lối xóm đến chung vui. Đêm đó, bà tự tay đeo vào cổ tôi một sợi dây chuyền vàng tinh xảo thay cho lời chúc mừng tuổi mới. Ánh mắt bà lấp lánh niềm vui, ấm áp và bao dung đến lạ kỳ.
Niềm hạnh phúc ấy chạm đỉnh khi tôi phát hiện mình mang thai đứa con đầu lòng. Khỏi phải nói, mẹ chồng vui mừng khôn xiết. Bà lập tức mua về hàng loạt thuốc bổ, thực phẩm quý hiếm và “thưởng nóng” ngay cho tôi một chiếc nhẫn vàng hai chỉ để động viên tinh thần. Đi đến đâu tôi cũng tự hào kể về người mẹ chồng “quốc dân” của mình. Bố mẹ đẻ tôi ở quê nghe chuyện thì vô cùng an lòng, bạn bè đồng nghiệp ai nấy đều nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị. Tôi đã nghĩ mình là người phụ nữ may mắn nhất thế gian, cho đến một buổi chiều định mệnh.
Sóng gió ập đến vào một ngày mưa tầm tã. Điện thoại từ bệnh viện tỉnh gọi về báo tin bố đẻ tôi gặp tai nạn giao thông rất nguy kịch, hiện đang nằm trong phòng cấp cứu chờ phẫu thuật gấp với chi phí lên đến hàng trăm triệu đồng. Đầu óc tôi quay cuồng, tay chân bủn rủn. Giữa lúc nguy cấp, tôi sực nhớ đến số tiền cưới một trăm triệu và số vàng vòng mẹ chồng đang giữ hộ từ ngày cưới đến giờ. Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi lao nhanh về nhà, vừa chạy vào phòng mẹ chồng vừa khóc nức nở:
– “Mẹ ơi, bố con đang nguy kịch ở bệnh viện, cần tiền phẫu thuật gấp để giữ mạng sống. Xin mẹ cho con xin lại số tiền cưới và số vàng ngày trước để con kịp nộp viện phí cứu bố…,” tôi nói, giọng run rẩy, nước mắt giàn giụa.
Trái ngược với sự hoảng loạn của tôi, mẹ chồng từ tốn đặt tách trà xuống bàn. Gương mặt hiền hậu thường ngày bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lùng đến đáng sợ. Bà thở dài, mở tủ lấy ra chiếc hộp nhung đỏ quen thuộc cùng cuốn sổ tiết kiệm rồi đẩy về phía tôi:
– “Con cầm lấy đi. Nhưng mẹ nói trước, số vàng này và cả cuốn sổ kia… tất cả đều là giả.”
Tôi đứng hình, tiếng khóc nghẹn lại nơi cổ họng: “Mẹ… mẹ nói gì cơ? Giả là sao ạ?”
Mẹ chồng thản nhiên giải thích, từng lời nói như nhát dao đâm thẳng vào lòng tôi:
– “Nhà mình nhìn bề ngoài thế này thôi chứ thực chất đang gánh một khoản nợ lớn từ việc kinh doanh thất bát của chồng con trước đây. Ngày cưới, để giữ thể diện với họ hàng và nhà gái, mẹ phải ra tiệm vàng mã mua số nữ trang giả này, còn cuốn sổ tiết kiệm kia thực chất chỉ là một tài khoản trống, mẹ nhờ người làm giả số dư. Ngay cả chiếc nhẫn thưởng nóng cho con hôm có bầu cũng là đồ mỹ ký vài chục nghìn. Mẹ định bụng khi nào trả hết nợ sẽ âm thầm mua vàng thật thế vào, ai ngờ sự việc nhà con lại xảy ra đột ngột thế này.”
Nhìn những xấp giấy tờ vô trị trị và số vàng giả lấp lánh một cách mỉa mai trên bàn, tôi hoàn toàn sụp đổ. Hóa ra, sự ân cần, nuông chiều và những món quà xa xỉ bấy lâu nay chỉ là một ván bài phô trương thanh thế, một bức màn nhung hoàn hảo che đậy sự rỗng tuếch bên trong. Giữa ranh giới sinh tử của bố ruột, tôi nhận ra tình thương “quốc dân” của mẹ chồng bấy lâu nay chỉ là một bong bóng xà phòng vừa chạm vào đã vỡ tan tành.