
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Sinh con được một tháng, tôi xin phép mẹ chồng muốn bế con xuống nhà ngoại chơi. Mẹ chồng mặt tức giận nói: ” Muốn bế cháu về ngoại thì bảo bố mẹ cô xuống tận nhà xin phép tôi trước!” tôi sững sờ. Tôi không cãi vã, chỉ nói đúng ba câu… và bà im lặng hoàn toàn.
Chắc hẳn nhiều người sẽ bảo khoảnh khắc thiêng liêng nhất của một người phụ nữ là khi thiên thần nhỏ cất tiếng khóc chào đời. Nhưng với tôi, khoảng thời gian hai tháng sau ngày ấy lại là chuỗi ngày muốn xóa sạch khỏi ký ức nhất.
Tôi tên Thu Mai, năm nay hai mươi tám tuổi.
Ngày mới vè làm dâu, mẹ chồng ôm tay tôi săn sóc: – Nhà này chỉ có mỗi thằng Minh. Sau này cơ ngơi này của hai đứa hết. Con cứ ngoan ngoãn, biết trước biết sau thì mẹ chẳng bao giờ coi là người ngoài.
Lúc đó, tôi ngây thơ tin đó là sự thật.
Cho đến ngày tôi bước vào hành trình làm mẹ.
Do sinh khó, tôi phải can thiệp y khoa với một vết thương lớn ở bụng. Những ngày đầu, chỉ một cú trở mình nhẹ cũng khiến sống lưng tôi đau đến ứa nước mắt. Chồng tôi đi công trình biền biệt từ sáng sớm đến tối mịt. Trong căn nhà rộng lớn, chỉ có tôi và mẹ chồng.
Tôi tưởng bà sẽ xót xa cho đứa con dâu vừa trải qua một trận “sinh tử”. Nhưng không.
Bà bảo người xưa bảo sinh xong phải vận động nhiều thì cơ thể mới mau hồi phục. Thế là mới mười ngày, vết thương còn chưa khép miệng, tôi đã phải tất bật giặt giũ, lau dọn, chuẩn bị cơm nước. Đang loay hoay chăm con trong phòng, tiếng bà đã vọng lên từ tầng dưới giục xuống bếp nấu ăn vì bà mỏi lưng.
Ban đêm con quấy, một mình tôi thức trắng. Đúng sáu giờ sáng, tiếng gõ cửa dồn dập lại vang lên. Bà trách tôi lười biếng, nhà có trẻ nhỏ mà ngủ quên trời đất. Có bận tôi kiệt sức ngồi gục trên sofa, bà đi qua chỉ bĩu môi bảo ngày xưa bà sinh ba người con vẫn đi làm đồng phăm phăm, chẳng bù cho giới trẻ bây giờ quá yếu đuối.
Những lời so sánh ấy lặp đi lặp lại như một bản nhạc đày đọa tinh thần. Tôi rơi vào trạng thái hoảng loạn, đêm nào cũng ôm con khóc thầm. Mẹ đẻ tôi gọi điện thấy mắt con gái sưng húp thì gặng hỏi, tôi chỉ dám nuốt nước mắt vào trong, bảo con vẫn ổn vì không muốn bố mẹ già phải bận lòng.
Nhưng tình mẫu tử kỳ diệu lắm, làm sao giấu nổi.
Một tháng sau, mẹ đẻ gọi lại, xót xa bảo nếu mệt mỏi quá thì về bên nhà nghỉ ngơi ít hôm. tôi xin phép mẹ chồng muốn bế con xuống nhà ngoại chơi. Mẹ chồng mặt tức giận nói: ” Muốn bế cháu về ngoại thì bảo bố mẹ cô xuống tận nhà xin phép tôi trước!”
Tôi cắn răng nhẫn nhịn, tự trấn an rằng cố thêm chút nữa rồi mọi chuyện sẽ qua.
Cho đến khi con tôi tròn hai tháng tuổi.
Đêm đó bé bị phản ứng nhẹ sau khi tiêm ngừa, quấy khóc suốt đêm. Tôi thức trắng mắt, đầu óc quay cuồng. Sáng ra, tôi vừa bế con vừa tranh thủ ăn vội bát cháo nguội ngắt. Mẹ chồng đi qua liền chau mày, quy cho tôi tội cưng chiều làm hư con, rồi bảo tôi cố tình lấy cớ ôm con để trốn việc nhà.
Giọt nước tràn ly. Lần đầu tiên tôi cất lời: – Mẹ ơi, con thật sự đã chạm giới hạn sức lực rồi.
Bà thản nhiên đáp trả: – Phụ nữ trên đời này ai chẳng sinh nở, có gì mà phải than nghèo kể khổ?
Đúng lúc đó, điện thoại tôi vang lên. Là bố đẻ tôi. Nghe giọng con gái khàn đặc vì kiệt sức, ông chỉ nói ngắn gọn một câu: – Bố đang lái xe sang đón hai mẹ con về.
Tôi nhìn đứa con bé bỏng, nhìn lại căn nhà lạnh lẽo này và đưa ra quyết định. Tôi thu dọn vài bộ đồ của bé, gom ít tã sữa rồi bế con bước ra cửa. Trên bàn ăn, tôi để lại một dòng tin nhắn ngắn gọn: “Con đưa cháu về bên ngoại chơi ít hôm.”
Tôi không dùng từ “xin phép”, cũng chẳng thêm từ “kính gửi”. Lúc ấy, sự kiệt quệ đã vắt kiệt chút lễ nghĩa cuối cùng trong tôi.
Chiều hôm đó, điện thoại tôi báo cuộc gọi dồn dập từ mẹ chồng nhưng tôi không bắt máy. Không lay chuyển được tôi, đến tối bà gọi thẳng cho bố mẹ đẻ tôi để gây áp lực.
Ngừa bắt máy, bà đã cất giọng hạch hỏi dữ dội, trách bố mẹ tôi không biết dạy con, bảo rằng con dâu muốn rời khỏi nhà chồng thì phải để bên nhà gái xuống tận nơi đặt vấn đề, xin phép đàng hoàng, chứ nhà chồng là nơi có gia phong chứ không phải cái trọ thích đến thì đến, thích đi thì đi.
Bố tôi định lên tiếng nhưng mẹ tôi đã chặn lại. Bà nhẹ nhàng đưa điện thoại cho tôi: – Con tự giải quyết đi.
Tôi cầm lấy chiếc điện thoại. Đầu dây bên kia, giọng mẹ chồng vẫn cao ngạo và đập vào tai tôi những lời răn dạy bề trên: – Cô đang ở đâu? Bảo bố mẹ cô gọi điện xin phép tôi tử tế, tôi đồng ý thì cô mới được ở lại bên đó!
Tôi hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu và cất lời…
Tôi bình tĩnh nói rõ ràng từng câu, từng chữ:
– Thứ nhất, con quay về đây là về lại căn nhà của bố mẹ đẻ con – nơi đã sinh ra, nuôi dưỡng con khôn lớn bằng tất cả sự yêu thương. Con không làm điều gì sai trái hay trộm cắp mà bố mẹ con phải xuống tận nơi để xin phép ai cả.
– Thứ hai, suốt một tháng qua, con vừa ôm vết thương chưa lành, vừa một mình thức đêm chăm con, vừa phải gánh vác việc nhà đến mức kiệt sức. Nếu con còn tiếp tục ở lại đó, một người mẹ chồng luôn miệng nói “coi con dâu như con gái” như mẹ có gánh nổi trách nhiệm nếu tâm lý con sụp đổ hay xảy ra chuyện gì bất trắc không?
– Thứ ba, con là vợ hợp pháp của con trai mẹ, là mẹ của cháu nội mẹ, chứ không phải người giúp việc miễn phí để mẹ thích thì đay nghiến, không thích thì mang hai chữ “gia giáo” ra áp đặt. Từ giờ cho đến khi chồng con nhìn nhận lại toàn bộ sự việc và có một giải pháp rõ ràng, con sẽ không bước chân trở lại ngôi nhà đó nữa!
Đầu dây bên kia rơi vào một khoảng không im lặng tuyệt đối. Tôi có thể nghe rõ tiếng thở dốc vì kinh ngạc của mẹ chồng trước khi bà đột ngột ngắt kết nối. Có lẽ cả đời làm chủ gia đình, bà chưa từng nghĩ đứa con dâu vốn dĩ nhẫn nhịn, ngoan ngoãn bấy lâu nay lại có thể đáp trả một cách gãy gọn, đanh thép và không một chút sợ hãi đến thế.
Bố mẹ nhìn tôi, không một lời trách móc. Ông bà nhẹ nhàng bế lấy cháu ngoại rồi giục tôi vào phòng chợp mắt.
Đêm đầu tiên sau hai tháng dài đằng đẵng, tôi mới có được một giấc ngủ trọn vẹn, không mộng mị, không có tiếng gõ cửa dồn dập lúc sáu giờ sáng, cũng không còn những lời giáo điều đè nặng lên lồng ngực.
Tôi biết, chặng đường phía trước với cuộc hôn nhân này sẽ còn nhiều sóng gió. Nhưng nhìn con yêu đang ngủ ngon lành trong vòng tay ông bà ngoại, tôi hiểu mình đã quyết định đúng. Muốn nhận lại sự tôn trọng, trước hết bản thân phải học cách bước ra khỏi sự cam chịu.