
Tiếng nhạc “Jingle Bells” rộn ràng phát ra từ chiếc loa đắt tiền trong phòng khách, nhưng bầu không khí trong căn biệt thự 4 tầng của bà Lan lại lạnh lẽo hơn cả mùa đông ngoài trời. Bà Lan đang soi gương, dặm lại lớp phấn dày, chuẩn bị đi dự tiệc đêm Noel cùng hội bạn thân giàu có.
Nhìn sang phía con dâu đang lúi húi rửa đống bát đĩa bẩn, bà hứ một tiếng dài đầy khinh miệt: “Rửa cho kỹ vào! Cái thứ không biết đẻ như chị thì chỉ có việc dọn dẹp là làm tốt thôi. Nhà này vô phúc mới rước loại đàn bà chỉ biết sinh toàn lũ ‘vịt giời’. Giáng sinh người ta có cháu đích tôn nối dõi, tôi thì nhìn đâu cũng thấy lũ con gái vô tích sự.”
Hoa – con dâu bà – không ngẩng đầu lên, bàn tay vẫn đều đặn đưa chiếc giẻ rửa bát. Hai đứa con gái nhỏ của cô, đứa 5 tuổi, đứa 3 tuổi, sợ hãi nép vào góc cầu thang nhìn bà nội. Bà Lan chỉ thẳng tay lên tầng thượng: “Dọn hết 4 tầng lầu cho tôi. Tối nay tôi về mà thấy một hạt bụi trên kệ tivi thì đừng trách. Đừng có tưởng mang cái bộ mặt sầu thảm đó ra là tôi tha cho đâu!”
Nói rồi, bà xách túi hiệu bước ra cửa, không quên để lại một cái nhìn sắc lẹm. Với bà, con dâu chỉ là món đồ trang trí lỗi thời, và hai đứa cháu gái là “đồ bỏ đi” vì không thể giúp bà nở mày nở mặt với dòng họ.
Bữa tiệc Giáng sinh của bà Lan diễn ra vô cùng hả hê. Bà khoe khoang về sự giàu sang, về cậu con trai quý tử tên Tùng đang làm ăn lớn. Bà cười nói về việc “dạy bảo” con dâu phải biết điều. Thế nhưng, đến nửa đêm, khi bà Lan ngà ngà say bước xuống taxi để vào nhà, bà chợt nhận thấy điều bất thường.
Căn biệt thự tối om, không một bóng đèn. Cánh cổng sắt không khóa, khép hờ trong gió lạnh. “Cái loại ăn hại này, giờ này còn không biết bật điện đón tôi về!” – Bà Lan lầm bầm chửi rủa, tay mò mẫm bật công tắc đèn.
Ánh sáng vụt sáng, và bà Lan đứng chết trân tại chỗ. Cảnh tượng trước mắt không phải là một căn nhà sạch bong sáng bóng, mà là một sự trống trải đến hãi hùng. Bộ sofa cao cấp vẫn còn đó, nhưng toàn bộ đồ đạc cá nhân của Hoa và hai đứa trẻ đã biến mất sạch sẽ. Những bức ảnh gia đình treo trên tường bị gỡ bỏ, chỉ còn lại những vết đinh trơ trọi. Giữa phòng khách, ngay dưới gốc cây thông Noel rực rỡ mà bà bắt con dâu trang trí cả ngày, có một phong bì màu trắng đặt ngay ngắn.
Bà Lan run rẩy mở phong bì. Bà nghĩ chắc là thư tuyệt mệnh hoặc đơn ly hôn. Nhưng không, bên trong là một tập tài liệu dày cộm khiến tim bà như ngừng đập: Giấy xác nhận nợ quá hạn lên đến 3 tỷ đồng đứng tên Tùng – con trai quý tử của bà. Kèm theo đó là đơn khởi kiện và thông báo siết nợ căn nhà này vào tháng sau. Phía dưới xấp tài liệu là một tờ giấy nhắn viết tay của Lan, nét chữ sắc sảo nhưng chứa đầy sự giải thoát:
“Gửi mẹ chồng của con!
Mẹ miệt thị con không sinh được cháu đích tôn, mẹ khao khát một đứa con trai để làm rạng danh dòng tộc. Nhưng mẹ nhìn xem, ‘quý tử’ của mẹ đã lén lút cờ bạc, vay nặng lãi 3 tỷ đồng và bỏ trốn từ tuần trước rồi chứ không phải anh ta đi công tác đâu. Anh ta không chỉ bỏ con, mà còn bỏ lại đống nợ này cho mẹ và cái nhà này gánh.
Hôm nay con dọn dẹp 4 tầng lầu này lần cuối, coi như trả nốt nghĩa tình. Con định cùng mẹ gánh vác, nhưng lời mẹ nói hôm nay đã giúp con thức tỉnh. Con đẻ con trai để nó gánh nợ thay bố nó à mẹ? Để nó lớn lên trong sự khinh miệt và nợ nần giống như cái cách mẹ đối xử với mẹ con con sao?
Thôi, con phải thương lấy thân con và hai đứa con gái của con trước đã. Chúc mẹ ở lại nhanh chóng tìm được cháu đích tôn để nó gánh 3 tỷ nợ này cho bố nó nhé. Con đi đây!”
Bà Lan ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo. Tờ giấy nợ rơi khỏi tay bà. Hóa ra, đứa con trai bà luôn tự hào, đứa “đích tôn” tương lai bà hằng mong ước chỉ là một ảo mộng phù phiếm. Khi con trai bà gây họa, người duy nhất ở lại chịu đựng sự sỉ nhục để dọn dẹp là con dâu, thì chính bà lại đẩy cô ấy đi.
Sáng hôm sau, tiếng chuông cửa vang lên không phải là tiếng cháu nội gọi bà, mà là đoàn người đòi nợ đến. Bà Lan ngồi cô độc giữa đống đổ nát của sự kiêu ngạo. Giáng sinh năm nay, bà có được sự yên tĩnh tuyệt đối, nhưng đó là sự yên tĩnh của kẻ mất trắng.
Ở một nơi khác, Lan và hai đứa con gái nhỏ đang nhìn ra cửa sổ toa tàu, hướng về một tương lai mới. Không có cháu đích tôn, không có sự miệt thị, chỉ có sự bình yên mà họ xứng đáng được nhận sau những năm tháng bị vùi dập.
Bài học: Trọng nam khinh nữ là liều thuốc độc giết chết hạnh phúc gia đình. Đừng vì những định kiến cổ hủ mà xua đuổi những người thật lòng thương yêu mình, bởi khi giông bão ập đến, máu mủ hay giới tính không quan trọng bằng sự tử tế và lòng biết ơn.