
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nhắm mắt lấy người đàn ông chân bị tậ//t vì đã 40 tuổi, đời mình chẳng còn gì để mong. Nhưng ngay trong đêm tân hôn, khi anh khẽ lật tấm chăn lên, sự thật phía sau người chồng ấy khiến tôi lặng người, nước mắt cứ thế trào ra…
Chạm ngưỡng tuổi bốn mươi, tôi gật đầu lên xe hoa với người đàn ông xóm giềng tên Lâm. Thanh xuân trôi qua trong vô vàn vụn vỡ, người hứa hẹn thì rời đi, kẻ đến sau lại coi tôi như một chỗ dừng chân tạm bợ. Khi niềm tin vào tình yêu đã cạn khô, nhìn mẹ già ngày đêm đau đớn lo cho tương lai của con gái, tôi chọn cách khép lại trái tim.
Anh Lâm hơn tôi sáu tuổi, dáng đi chẳng lành lặn sau một sự cố năm mười tám tuổi. Anh sống lặng lẽ cùng người cha già, gắn bó với cái xưởng gỗ nhỏ ở đầu làng. Cả vùng này ai cũng biết anh thương thầm tôi từ rất lâu, nhưng vì sự tự ti về vóc dáng nên chưa một lần dám ngỏ lời. Tôi đến với anh không phải vì rung động, mà chỉ ước tìm một mái nhà êm đềm để nương tựa qua những ngày bão giông.
Lễ cưới diễn ra giản dị dưới cơn mưa chiều rả rích. Khi ánh đèn đêm chung đôi bật sáng, căn phòng nhỏ chìm vào không gian yên tĩnh đến lạ kỳ. Tôi ngồi co ro bên mép giường, lòng ngổn ngang bao nỗi lo âu. Dù đã qua rồi thời mộng mơ, tôi vẫn không tránh khỏi sự ngập ngừng, lúng túng.
Cánh cửa khẽ xô nhẹ, anh Lâm bước vào, trên tay cầm ly trà thảo mộc tỏa hơi ấm.
— “Em uống chút trà cho ấm người… đừng ngại.”
Giọng anh ấm áp và đầy trân trọng. Anh cẩn thận sửa lại tấm chăn, rồi ngồi xuống khoảng trống phía xa. Nhìn sự dè dặt của anh, tôi vô thức thở phào nhưng cũng đầy băn khoăn.
— “Anh chờ giây phút này gần hai mươi năm rồi… nên anh có thể đợi thêm, tới khi em thực sự mở lòng. Đêm nay em mệt rồi, cứ nghỉ ngơi nhé.”
Nói xong, anh nhẹ nhàng lấy chiếc gối tựa, lặng lẽ nằm xuống chiếc ghế gỗ chật hẹp ở góc phòng. Nhìn bóng lưng anh co ro vì vóc dáng vốn không trọn vẹn, lồng ngực tôi bỗng nhói đau.
Khoảng hai tiếng sau, khi ngỡ tôi đã chìm vào giấc ngủ sâu, anh Lâm khẽ cựa mình. Anh chậm rãi tiến về phía giường, bước đi nhẹ đến mức gần như không tạo ra tiếng động.
Tôi vội nhắm mắt, cố giữ hơi thở đều đặn.
Anh đứng nhìn tôi rất lâu, rồi từ từ cúi xuống, khẽ nâng mép chăn che phủ phía dưới chân tôi lên. Khoảnh khắc ấy, tim tôi như ngừng đập, bàn tay vô thức siết chặt lấy ga giường vì không biết điều gì đang chờ đợi mình phía trước…
Ngay khi mép chăn được nâng lên, một luồng hơi ấm dễ chịu lan tỏa. Bàn tay anh nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn chân tôi một túi chườm thảo mộc êm ái. Từ nhỏ, đôi chân tôi đã có một vết sẹo lớn do tai nạn lửa, khiến các ngón chân co rút nhẹ. Đó là nỗi tủi hổ mà tôi luôn giấu kín, và cũng là điểm từng bị những người cũ mang ra xì xầm, làm tổn thương tôi sâu sắc. Đã vậy, mỗi khi trời đổ mưa lạnh, đôi chân ấy lại đau nhức đến phát khóc.
Nhưng điều khiến nước mắt tôi vỡ òa chính là món đồ anh đặt ngay bên cạnh: Một đôi guốc gỗ được đẽo gọt tỉ mỉ, lót lớp da mềm mại vừa vặn hoàn hảo với phom chân lệch của tôi. Trên quai guốc là hình ảnh đóa hoa dạ quỳnh được khắc thủ công vô cùng tinh xảo — loài hoa tôi từng nhắc đến trong một buổi chiều xa xưa.
Anh quỳ một gối xuống sàn, đôi bàn tay chai sần vì nghề mộc khẽ nâng nâng mu bàn chân tôi, thì thầm trong nghẹn ngào:
— “Gần hai mươi năm trước, thấy em luôn mặc quần dài che đi đôi chân vì tự ti, anh đã tự hứa sẽ đẽo tặng em một đôi guốc thật êm, để em có thể tự tin bước đi mà không thấy đau đớn. Anh làm xong lâu rồi… chỉ tiếc là bản thân kém cỏi, để em phải đi qua bao nhiêu sóng gió ngoài kia mới đón được em về. Từ nay có anh gánh vác rồi, em không cần phải vờ mạnh mẽ nữa đâu…”
Hóa ra, anh không chỉ thương tôi, mà còn thấu hiểu từng vết thương trên cơ thể lẫn những trầy xước sâu trong tâm hồn tôi. Người đàn ông tôi từng nghĩ là “lấy đại cho xong” lại nâng niu tôi như một báu vật vô giá.
Tôi không thể vờ ngủ được nữa. Tôi bật dậy, gục vào vai anh mà khóc nấc lên.
Anh Lâm hoảng hốt, luống cuống lấy tay gạt đi những giọt nước mắt trên má tôi:
— “Kìa em… anh làm em giật mình sao? Anh xin lỗi…”
Tôi ôm chặt lấy anh, lắc đầu trong sự xúc động nghẹn ngào:
— “Không phải đâu anh… Cho em xin lỗi vì đã để anh phải chờ đợi quá lâu!”
Đêm ấy, không có sự cuồng nhiệt cuộn sóng, nhưng có hai mảnh ghép từng tổn thương đã tìm thấy nhau. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, tôi biết mình đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất của cuộc đời.