
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngày tôi tràn đầy bi thương vì mẹ vừa m::ất, quay lại căn nhà với chiếc khăn t-ang trên đầu thì thấy chồng đang ô-m nh::ân t::ình trong phòng ngủ, còn mẹ chồng lạnh lùng nói: ‘Đừng làm ầm lên, cô ấy sắp s-inh cháu cho nhà này. Họ không ngờ chính ngày hôm đó lại kiến họ phải â::n h::ận sau này………..
Đêm ấy, tôi mang theo hũ tro cốt của mẹ trở về căn nhà chung cư cao cấp ở Hà Nội. Sau bao ngày thức trắng trong bệnh viện lo hậu sự cho bà, tôi kiệt sức hoàn toàn, chỉ khao khát một bờ vai nâng đỡ để ngã vào.
Thế nhưng, vừa bước qua cánh cửa, đập vào mắt tôi lại là một đôi guốc kiêu kỳ đặt ngay ngắn ở lối vào — món đồ chưa từng thuộc về tôi.
Từ căn phòng ngủ master rủ ánh đèn vàng ấm áp, tiếng nũng nịu của một cô gái vang lên rõ mùng một: “Anh nhẹ tay thôi, em hơi mỏi lưng đấy.”
Và giọng nói trầm ấm của Hoàng — người đàn ông tôi gọi là chồng suốt năm năm qua — tiếp lời đầy cưng nụi: “Ngồi yên nào, bác sĩ đã dặn thai nhi thời gian này cần chăm sóc cẩn thận rồi mà.”
Chân tay tôi rụng rời. Tôi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa phòng ngủ. Ngay trên chiếc giường cưới của chúng tôi, Hoàng đang ân cần xoa lưng cho Khánh Vy — cô trợ lý trẻ từng bao lần ngoan ngoãn gọi tôi một tiếng “chị hai”. Cô ta đang mặc chiếc váy ngủ lụa tơ tăm mà chính tay mẹ tôi đặt may tặng tôi nhân dịp sinh nhật năm ngoái. Một tay cô ta đặt lên chiếc bụng đã lùm lùm sau lớp vải lụa.
Tôi nhìn Hoàng, cố giữ cho giọng mình không run rẩy: “Mấy tháng rồi?”
Hoàng giật mình quay lại, ánh mắt né tránh đầy gượng gạo: “Thanh… em vừa lo xong việc cho mẹ, tâm lý đang không ổn định. Có chuyện gì để mai chúng ta nói chuyện sau.”
“Tôi hỏi lại… đứa trẻ được mấy tháng rồi?”
Khánh Vy khẽ nép vào lòng Hoàng, đáp thay: “Đã hơn bảy tháng rồi chị Thanh…”
Bảy tháng! Tôi bật cười cay đắng. Bảy tháng qua cũng là khoảng thời gian mẹ tôi nằm trên giường bệnh chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo. Mỗi lần tôi xin anh đến thăm bà, anh đều dùng lý do dự án bận rộn, công ty gặp khó khăn để từ chối. Hóa ra, sự bận rộn của anh là ở đây, chăm sóc cho một mầm sống khác.
Chưa dừng lại ở đó, mẹ chồng tôi từ phòng khách thong thả bước vào. Bà lướt nhìn tôi một lượt rồi phán một câu xanh rờn: “Mẹ bảo này, chuyện đâu còn có đó, cô đừng làm rối tung lên. Vy nó sắp sinh cháu đích tôn cho cái nhà này rồi.”
Tôi bàng hoàng: “Mẹ… mẹ đã biết từ lâu rồi sao?”
“Biết chứ.” Bà thản nhiên tiếp lời. “Cô với thằng Hoàng ăn ở năm năm trời chẳng nặn ra nổi một mụn con. Nhà này là dòng tộc lớn, không thể không có người nối dõi.”
Lời nói của bà như những gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Tôi siết chặt hũ tro cốt của mẹ trong tay. Tôi vẫn nhớ như in ngày tôi sảy thai hai năm trước, Hoàng từng nắm chặt tay tôi trong viện mà thề thốt: “Không sao đâu em, chỉ cần em bình an là được, chúng ta không cần con cũng sống tốt.” Vậy mà giờ đây, anh ta chỉ biết cúi đầu im lặng trước lời lẽ độc địa của mẹ mình.
Khánh Vy khẽ chớp mắt, tỏ vẻ đáng thương: “Chị Thanh, em không hề có ý định phá hoại gia đình chị. Em chỉ muốn con em sinh ra có một người bố hợp pháp thôi…”
Mẹ chồng tôi liền chêm vào: “Cô biết suy nghĩ một chút thì nhận nó làm con nuôi, sau này nó vẫn gọi cô là mẹ. Như thế vẹn cả đôi đường.”
Nhìn những con người trước mặt, tôi cay đắng nhận ra mình đã trao trọn thanh xuân cho một gia đình hoàn toàn xa lạ và tàn nhẫn. Chẳng còn gì để luyến tiếc, tôi quay về phòng làm việc, gom hết giấy tờ cá nhân, một ít tiền tiết kiệm của riêng mình rồi kéo vali ra cửa.
Hoàng chạy theo giữ tay tôi lại: “Đêm hôm khuya khoắt em định đi đâu?”
“Từng ngóc ngách trong căn nhà này đã làm tôi buồn nôn.” Tôi hất tay anh ta ra.
Mẹ chồng tôi đứng ở cửa buông lời đe dọa cuối cùng: “Hôm nay cô bước ra khỏi cánh cửa này thì vĩnh viễn đừng mong có ngày bước chân trở lại!”
Tôi quay đầu nhìn họ lần cuối, ánh mắt lạnh băng: “Bà yên tâm. Căn nhà này, tôi sẽ không bao giờ thèm ngoảnh lại.”…
Năm năm trôi qua.
Tại trụ sở một tập đoàn tài chính hàng đầu ở TP.HCM, thư ký gõ cửa bước vào phòng làm việc của tôi với vẻ mặt bối rối: “Chủ tịch Lâm, có một bà cụ họ Bùi cùng một người đàn ông dắt theo một đứa trẻ đang xin gặp chị. Họ nói là người quen cũ và đã đợi ở sảnh từ sáng sớm.”
Tôi thản nhiên gật đầu: “Cho họ vào.”
Năm phút sau, cánh cửa phòng làm việc mở ra. Mẹ chồng cũ của tôi bước vào, mái tóc đã bạc phơ, gương mặt hằn sâu những vết chân chim đau khổ. Đi phía sau bà là Hoàng — người chồng cũ giờ đây trông phờ phạc, tiều tụy đến tội nghiệp, tay đang dắt một bé trai khoảng bốn tuổi.
Người phụ nữ năm xưa từng đuổi tôi đi không tiếc lời, giờ đây run rẩy nhìn tấm biển danh thiếp bằng đồng trên bàn làm việc của tôi: Lâm Hà Thanh — Chủ tịch Hồi sinh Tài chính & Đầu tư.
Bà Run run tiến lại gần, giọng nghẹn ngào: “Thanh… mẹ xin cô… hãy ra tay cứu lấy gia đình thằng Hoàng một lần.”
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, tựa lưng vào ghế: “Bà đến đây xin lỗi vì sự tàn nhẫn năm xưa, hay vì hiện tại gia đình bà đã rơi vào đường cùng?”
Bà ngập ngừng không đáp, nước mắt rơm rớm. Đúng lúc đó, Hoàng tiến lên một bước, đặt lên bàn tôi một tập hồ sơ dày cộp. Giọng anh ta khàn đặc: “Anh không mặt dày đến đây xin em tha thứ. Nhưng công ty của gia đình anh sắp phá sản, toàn bộ tài sản đã bị kê biên. Cả nhà anh hiện tại chỉ còn trông chờ vào quyết định giải ngân tái cấu trúc từ quỹ đầu tư của em thôi…”
Tôi mở tập tài liệu ra xem. Chỉ sau vài trang phân tích dòng tiền, tôi nhận ra điều bất thường. Hóa ra, công ty gia đình họ rơi vào cảnh nợ nần chồng chất không phải do làm ăn thua lỗ, mà do có kẻ đã âm thầm rút ruột tài sản suốt ba năm qua.
Số tiền hơn năm mươi tỷ đồng đã được chuyển dời toàn bộ sang một công ty vỏ bọc đứng tên một người khác. Và người đại diện pháp luật của công ty vỏ bọc ấy, không ai khác, chính là Khánh Vy — cô vợ mới mà Hoàng đã rước về năm xưa.
Thì ra, sau khi đường hoàng bước chân vào nhà họ Bùi, Khánh Vy đã âm thầm cấu kết với nhân tình thực sự của cô ta để lên kế hoạch tẩu tán toàn bộ tài sản. Đứa trẻ mà Hoàng yêu thương chăm sóc suốt bốn năm qua, qua kết quả xét nghiệm ADN kèm theo trong hồ sơ, cũng hoàn toàn không phải là giọt máu của dòng họ anh ta.
Hoàng gục đầu xuống bàn, cay đắng thốt lên: “Anh đã mất tất cả rồi Thanh ạ… Gia đình, sự nghiệp, và cả sự liêm xỉ.”
Tôi gấp tập hồ sơ lại, nhìn ba con người đang đứng trước mặt mình. Năm xưa họ đẩy tôi vào bước đường cùng trong đêm tối lạnh lẽo. Còn giờ đây, vận mệnh, tài sản và tương lai của cả gia đình họ lại nằm trọn trong một nét bút ký của tôi.
Tôi mỉm cười, nhấc chiếc bút máy trên bàn lên: “Tôi sẽ tiếp nhận hồ sơ này. Nhưng không phải để cứu anh hay cứu gia đình anh, mà để đưa kẻ phạm pháp ra trước ánh sáng pháp luật. Còn về phần công ty của anh… tôi sẽ thu mua lại với giá tối thiểu. Đó là cái giá cho sự phản bội.”
Hoàng ngước lên nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu gật đầu chấp nhận trong muộn màng. Căn phòng trở lại vẻ yên lặng, và tôi biết, cái kết cho những kẻ gieo gió cuối cùng đã gặt bão.