CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nằm l::iệt 6 năm trên giường, tôi chăm sóc chồng chu đáo. Lần đi công tác tôi quay trở về đột ngột thì phát hiện chuyện động trời….
Căn phòng ngủ suốt bảy năm qua luôn chìm trong mùi tinh dầu xả chanh gắt nồng để khỏa lấp hơi thở bệnh tật. Tôi tiến lại gần giường, lặng lẽ nhìn Lâm nằm bất động. Anh vẫn sở hữu gương mặt góc cạnh, lồng ngực phập phồng đều đặn theo từng nhịp tim trên màn hình theo dõi. Trong mắt họ hàng và hàng xóm, tôi là người phụ nữ hy sinh trọn vẹn tuổi xuân vì người chồng chẳng may gặp tai nạn nằm một chỗ. Nhưng mấy ai hiểu được nỗi cô đơn bào mòn tâm trí tôi suốt hàng ngàn đêm cô độc.
Khi cúi xuống chạm nhẹ môi lên má anh, tôi chợt đứng khựng lại. Giữa không gian quen thuộc phảng phất mùi trầm hương ấm nồng, hòa lẫn hương xì-gà đậm đà – một mùi hương cực kỳ xa xỉ. Lâm đã nằm một chỗ nhiều năm, làm sao có thể tiếp xúc với những thứ này? Bác sĩ phụ trách điều trị tại nhà cho anh là Thảo, một nữ chuyên gia y tế trầm tính. Sự băn khoăn bắt đầu gieo vào lòng tôi những hoài nghi.
Đến lúc gom đồ đi giặt, tôi bàng hoàng khi thấy trong chậu đồ một chiếc quần lọt khe nam kiểu dáng hiện đại màu đen tuyền. Tôi chưa bao giờ sắm mẫu nội y này cho chồng. Tôi âm thầm gắn thiết bị ghi hình ẩn trong chiếc đồng hồ treo tường. Ba ngày đầu mọi thứ trôi qua bình lặng. Đến rạng sáng ngày thứ tư, màn hình theo dõi bất ngờ mất kết nối đúng một tiếng đồng hồ. Khi tín hiệu khôi phục, góc chăn trên người Lâm đã bị xô lệch, ly nước trên bàn đổi vị trí.
Tôi báo với gia đình sẽ vào Nha Trang công tác ba ngày. Tối hôm đó, tôi lặng lẽ quay về, ẩn nấp phía sau hàng rào cây xanh ngoài sân. Đúng một giờ sáng, Thảo xuất hiện, dùng chìa khóa riêng mở cửa hông một cách vô cùng quen thuộc. Tôi leo lên phần ban công phụ, ghé mắt nhìn qua khe cửa sổ…
Cảnh tượng trước mắt làm tôi trố mắt ngạc nhiên. Lâm đang ngồi thoải mái trên ghế tựa, tay cầm ly rượu sóng sánh, thần thái hoàn toàn khỏe mạnh. Thảo tiến lại gần, tựa vào vai anh nhẹ nhàng nói: “Anh định đóng kịch đến bao giờ nữa? Đứa trẻ trong bụng em đang lớn lên từng ngày rồi đấy.”
Lâm mỉm cười, kéo Thảo vào lòng rồi bình thản đáp: “Chờ thêm chút nữa. Tài sản công ty đứng tên anh sắp hoàn tất thủ tục chuyển nhượng toàn bộ sang quỹ riêng. Lúc đó anh sẽ ‘tử vong’ vì đột quỵ, chúng ta gom trọn số tiền rồi sang nước ngoài sinh sống.”
Hóa ra vụ tai nạn năm xưa chỉ là màn kịch do hai kẻ đó dàn dựng để tẩu tán tài sản và lừa gạt tiền bảo hiểm khổng lồ. Sự hy sinh và chăm sóc của tôi suốt bảy năm qua chỉ là công cụ để chúng che mắt thiên hạ. Lửa giận bùng cháy, tôi không xông vào vạch mặt ngay mà im lặng dùng điện thoại ghi lại toàn bộ cảnh quay sắc nét cùng cuộc trò chuyện của chúng.
Sáng hôm sau, tôi cùng luật sư và cơ quan công an xuất hiện ngay tại nhà. Trước những bằng chứng video không thể chối cãi cùng sự xuất hiện bất ngờ của lực lượng chức năng, Lâm và Thảo đành phải tra tay vào còng số tám. Bộ mặt giả tạo bị bóc trần, Lâm không những mất đi toàn bộ tài sản mà còn phải đối mặt với mức án hình sự nghiêm khắc cho hành vi lừa đảo và chiếm đoạt tài sản. Tôi trút bỏ được gánh nặng quá khứ, sẵn sàng bước sang một chương mới tự do và thanh thản hơn.