CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
PHẦN 1: MỐI DUYÊN TRONG ĐÊM MƯA VÀ SỰ BẤT THƯỜNG TRÔI THEO NĂM THÁNG
Mưa như trút nước xuống con đường ven làng nhếch nhác bùn lầy. Minh, một thợ máy trầm lặng, đang trên đường tan ca về nhà thì bước chân đột ngột khựng lại. Núp dưới xô nhựa vỡ bên vệ đường là một sinh linh nhỏ thó, lông bết xơ xác, đang run lên bần bật vì cái lạnh cắt da. Ban đầu, anh nghĩ đó chỉ là một con mèo hoang hay chú chó cún bị ai đó nhẫn tâm bỏ rơi. Nhưng khi tiến lại gần, đôi mắt màu xám tro trong vắt của nó ngước lên nhìn anh—một ánh nhìn chứa đựng sự sợ hãi nhưng lại vô cùng tinh anh, như thể biết nói.
Không đành lòng, Minh cởi chiếc áo khoác gió đã cũ, cẩn thận bọc lấy sinh linh bé nhỏ rồi chạy vội về nhà. Anh lau khô người, dùng xilanh đút từng giọt sữa ấm cho nó. Nhìn nó ngoan ngoãn co mình trong lòng bàn tay, lòng Minh bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả. Anh quyết định đặt tên cho nó là Hạnh – cái tên gợi nhớ về niềm hạnh phúc giản dị mà anh tìm thấy giữa một ngày mưa bão.
Những năm tháng tiếp theo, Hạnh lớn lên dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của Minh. Thế nhưng, càng lớn, Hạnh càng bộc lộ những điểm kỳ lạ đến khó hiểu:
-
Diện mạo khác biệt: Hạnh không có tiếng sủi hay tiếng sủa gâu gâu đặc trưng của loài chó. Thay vào đó, nó phát ra những tiếng khè nhẹ hoặc tiếng rầm rừ rất trầm từ sâu trong cổ họng. Dáng đi của nó uyển chuyển, bốn chân dài bất thường và các móng mút thu vào mở ra cực kỳ linh hoạt.
-
Trí thông minh vượt trội: Hạnh có thể mở các mốt khóa cửa phức tạp trong nhà, tự bật công tắc đèn khi trời tối, và nhận biết được hàng chục tên đồ vật khác nhau.
-
Tập tính săn mồi đáng sợ: Không ít lần Minh bắt gặp Hạnh mang về nhà những con chuột cống to lớn, thậm chí là cả rắn độc, tất cả đều bị hạ gục chỉ bằng một vết cắn duy nhất vào gáy, chính xác và gọn gàng đến mức rợn người.
Người trong làng bắt đầu bàn ra tán vào. Vài người hàng xóm ái ngại khuyên Minh: “Nuôi chó gì mà đôi mắt đêm nào cũng phát ra ánh xanh lét, đi lại không một tiếng động như ma thế kia? Anh nên cẩn thận.” Minh chỉ cười trừ, cho rằng Hạnh thuộc một giống chó săn hiếm gặp. Với anh, Hạnh không chỉ là vật nuôi, mà là người thân duy nhất giúp anh nguôi đi sự cô đơn suốt 5 năm qua.
PHẦN 2: BẢN ẢNH THẬT SỰ VÀ CÂU HỎI BẬT THỦY CỦA VỊ BÁC SĨ
Mọi chuyện đỉnh điểm xảy ra vào một đêm mùa đông năm thứ năm. Hạnh bỗng nhiên bỏ ăn, cơ thể sốt cao run rẩy, hơi thở đứt quãng và liên tục phát ra những tiếng rên nheo nhóc đớn đau. Quá lo lắng cho “đứa con” của mình, ngay khi trời vừa sáng, Minh đã ôm chặt Hạnh xông thẳng vào phòng khám thú y lớn nhất trung tâm huyện.
Phòng khám lúc này khá đông người. Minh hốt hoảng bế Hạnh đặt lên bàn khám: “Bác sĩ ơi, cứu nó với! Chó nhà tôi bị sốt cao từ đêm qua!”
Vị bác sĩ già đeo kính lão tiến lại gần. Nhưng ngay khi ông vừa nhấc tấm chăn quấn quanh người Hạnh ra và đặt ống nghe vào ngực nó, gương mặt ông lập tức biến sắc. Đôi tay ông run bắn lên, chiếc ống nghe rơi tạch xuống sàn gạch. Vị bác sĩ lùi lại vài bước, gạt phắt chiếc kính lão, mắt trố mắt nhìn sinh vật đang nằm trên bàn rồi ngoảnh ra phía cửa, hét lớn một câu khiến cả phòng khám và những người dân xung quanh sững sờ:
“Trời ơi! Đóng chặt cửa lại mau! Đây… KHÔNG PHẢI LÀ CHÓ! Đây là một con BÁO HOA MAI CON ĐANG TRƯỞNG THÀNH!”
Không khí trong phòng khám như ngưng đọng. Tất cả mọi người dạt ra xa, tiếng la hét bàn hoàng nổi lên khắp khu phố. Vị bác sĩ chỉ tay vào bộ móng vuốt sắc lẹm, cấu trúc khung xương vai rộng đặc trưng và dải hoa văn chìm ẩn dưới lớp lông gấm của Hạnh. Thì ra, 5 năm trước, Hạnh là một con báo con bị kẻ săn bắt trái phép làm rơi trên đường văng ra khỏi xe trong đêm bão. Do được Minh nuôi bằng cơm và cháo từ nhỏ nên Hạnh bị suy dinh dưỡng, phát triển chậm hơn đồng loại, làm che đi vóc dáng của một sát thủ rừng xanh.
Minh đứng chết lặng giữa những tiếng xì xầm và ánh mắt hốt hoảng của mọi người. Anh nhìn Hạnh – sinh vật dữ tợn trong mắt người đời, nhưng lúc này lại đang lấy hết sức tàn còn lại, cố gắng bò đến dụi cái đầu nóng hổi vào tay anh như muốn tìm kiếm sự bảo vệ.
Chế độ kiểm soát động vật hoang dã mau chóng có mặt. Tuy nhiên, trước sự chăm sóc bằng cả trái tim của Minh suốt 5 năm qua, câu chuyện về tình người và bản năng thú rừng ấy đã khiến những người có mặt không khỏi xúc động. Hạnh sau đó được đưa đến trung tâm bảo tồn thiên nhiên để chữa trị, nhưng Minh vẫn được cấp phép đặc biệt để đến thăm “đứa con” đặc biệt này mỗi tuần.
