
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Phần 1: Miếng thịt gà và vết gãy trầm lặng
Tôi vẫn nhớ rõ cái không khí đặc quánh của buổi tối hôm đó. Cái buổi tối mà chỉ vì một miếng thịt gà, tôi nhận ra mình đã hoàn toàn trắng tay trong chính ngôi nhà do mình đổ mồ hôi, xương máu gây dựng suốt cả đời.
Mâm cơm buổi tối chỉ đơn sơ với một đĩa thịt gà luộc, bát canh rau cải và đĩa cà muối. Những món ăn quen thuộc đến mức nếu là mười năm trước, khi tôi còn giữ chức xưởng trưởng, tôi sẽ chẳng bao giờ để tâm. Nhưng hiện tại, từng bữa cơm gia đình lại giống như một buổi thi cử nghiệt ngã — nơi tôi phải dò xét từng ánh mắt để xem mình còn “được phép” tồn tại ở đó hay không.
Tôi ngồi ở góc bàn, lặng lẽ và thu mình. Đối diện là Tuấn — con trai tôi. Nó đặt chiếc điện thoại ngay cạnh bát cơm, vừa ăn vừa dán mắt vào màn hình, thỉnh thoảng lại gõ bàn phím cạch cạch đầy căng thẳng. Hương, vợ nó, đang tỉ mẩn lọc xương gà gắp cho đứa cháu nội ba tuổi, miệng liên tục dỗ dành:
“Ăn đi con, ăn ngoan mai bố mẹ mới cho đi siêu thị.”
Tôi nhìn đứa cháu, lòng chợt chùng xuống. Nó giống Tuấn hồi nhỏ như đúc, từ cái nét nhăn nhó khi ăn đến cái lắc đầu bướng bỉnh. Mười lăm năm trước, để nuôi Tuấn ăn học đại học, tôi từng tăng ca từ năm giờ sáng đến tận đêm muộn, bàn tay chai sạn vì dầm mưa phơi nắng. Ngày ấy, mỗi lần nhìn con ăn ngon miệng, bao mệt mỏi trong tôi đều tan biến.
Suy nghĩ miên man khiến tôi thấy ấm lòng. Tôi đưa tay, cầm đũa gắp một miếng thịt gà nhỏ ở mép đĩa.
Chưa kịp đưa về bát mình, một tiếng đập bàn chát chúa vang lên khiến chiếc đĩa chao đảo. Tuấn ngẩng đầu, ánh mắt hằn lên những tia đỏ ngầu vì bực bội:
“Bố ăn ít thôi được không? Bố có kiếm ra tiền nữa đâu mà ăn nhiều thế!”
Tôi khựng lại giữa chừng, đôi đũa khẽ run lên:
“Gì cơ… Bố mới gắp miếng đầu tiên mà…”
“Bố đừng có giả vờ!” — Tuấn gắt lên, giọng nói chói tai gạt phắt lời tôi. “Nhà này dạo này khó khăn thế nào bố không thấy à? Tiền điện, tiền nước, tiền học của con Bôm… cái gì cũng đến tay vợ chồng con. Bố ngồi chơi cả ngày, không phụ giúp được gì thì cũng phải biết chắt chiu cho con cháu chứ!”
Tôi nhìn sang Hương. Nó cúi mặt, giả vờ bận rộn lau miệng cho con, không hề lên tiếng. Đĩa thịt gà trên bàn thực chất vẫn còn đầy nguyên, nhưng sự ruồng bỏ thì đã đong đầy mắt họ.
Tay tôi run rẩy đặt miếng thịt gà trở lại đĩa. Cảm giác nghẹn đắng xộc thẳng lên cổ họng. Tôi nhàn nhã trôi qua những năm tháng tuổi già bằng sự nhẫn nại, nhưng hóa ra sự nhẫn nại ấy trong mắt con cái lại là một sự ăn bám vô dụng.
“Được rồi… Bố no rồi.”
Tôi lặng lẽ đứng dậy. Không một ai cất tiếng giữ lại. Tiếng đũa bát va chạm lại tiếp tục vang lên sau lưng tôi, lạnh ngắt.
Tôi bước về gian phòng nhỏ chật hẹp ở cuối hành lang, nơi chứa những thùng carton cũ kỹ. Tôi ngồi gục xuống mép giường, đưa bàn tay run rẩy chắp lại vào nhau. Đúng lúc đó, màn hình chiếc điện thoại cùi bắp của tôi bỗng nhiên sáng lên. Một thông báo tin nhắn ngân hàng kèm theo cuộc gọi khẩn cấp từ luật sư riêng của tôi tại thành phố.
Phần 2: Đằng sau sự im lặng
Giọng nói ở đầu dây bên kia vang lên dồn dập nhưng vô cùng kính cẩn:
“Alo, chú Hùng ạ? Tôi đã hoàn tất toàn bộ thủ tục pháp lý đúng như yêu cầu của chú. Mảnh đất rộng 200m² ở mặt tiền khu đô thị mới — nơi trước đây chú cho thuê làm kho bãi — đã hoàn thành việc giải phóng mặt bằng. Bên tập đoàn bất động sản vừa chuyển nốt 70% số tiền đền bù còn lại vào tài khoản của chú. Tổng số tiền hiện tại đã là hơn 12 tỷ đồng.”
Tôi im lặng hồi lâu, tiếng thở dài nặng trềnh trệch:
“Cảm ơn cậu. Cứ giữ nguyên hợp đồng đó. Đừng tiết lộ cho ai.”
“Vâng, nhưng chú Hùng này… hôm nay bên ngân hàng báo có một khoản vay thế chấp dùng sổ đỏ căn nhà chú đang ở. Người đứng tên vay là anh Tuấn, con trai chú. Bọn họ nói nếu tháng này không nộp đủ 150 triệu tiền gốc và lãi, họ sẽ tiến hành phát mại căn nhà. Chú có muốn dùng số tiền đền bù kia để tất toán giúp anh ấy không?”
Tôi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn phòng khách vẫn hắt qua khe cửa. Bấy lâu nay, tôi giả vờ nghèo khổ, chấp nhận sống thu mình và không can thiệp vào tài chính của vợ chồng Tuấn là vì muốn xem khi tôi không còn là chỗ dựa tiền bạc, đứa con tôi hy sinh cả đời để nuôi dưỡng sẽ đối xử với tôi ra sao.
Và câu trả lời chiều nay chính là miếng thịt gà bị gạt phắt đi cùng lời mắng chửi cay nghiệt.
Thực ra, năm ngoái tôi đã phát hiện Tuấn lén giấu gia đình đem sổ đỏ đi thế chấp để đầu tư chứng khoán và vướng vào nợ nần chồng chất. Tôi đã âm thầm bán đi mảnh đất tích lũy cả đời ở quê, chịu đựng sự ghẻ lạnh, tích trữ từng đồng để chờ ngày đứng ra gánh nợ cho nó. Tôi đã định, tối nay sau bữa cơm sẽ đưa cho nó cuốn sổ tiết kiệm 12 tỷ này để giúp nó làm lại cuộc đời.
Nhưng miếng thịt gà chiều nay đã hoàn toàn thức tỉnh tôi.
Nếu tôi đưa số tiền này ra lúc này, tôi chỉ nhận lại sự phụng dưỡng giả tạo dựa trên đồng tiền. Tiền có thể trả hết nợ cho nó, nhưng không thể mua lại được đạo đức và lòng hiếu thảo đã mất đi.
Tôi tắt điện thoại, cẩn thận nhét chiếc thẻ ngân hàng và cuốn sổ tiết kiệm vào sâu trong đáy vali.
Đúng lúc đó, tiếng đập cửa phòng tôi vang lên rần rật. Tuấn xông vào, gương mặt tái ngắt, tay cầm chiếc điện thoại đang hiện dòng tin nhắn báo nợ từ ngân hàng. Nó quỳ gục xuống trước mặt tôi, giọng run rẩy:
“Bố… Bố cứu con với! Ngân hàng đòi siết nhà rồi bố ơi! Con nợ người ta nhiều lắm… Bố còn khoản tiền tiết kiệm nào không? Hay bố hỏi vay mấy bác ở quê giúp con với!”
Tôi nhìn đứa con trai đang khóc lóc thảm thiết dưới chân mình — kẻ vừa vài phút trước còn gắt gao xới tung sự tự tôn của cha nó chỉ vì một miếng ăn.
Tôi bình thản bước qua nó, kéo chiếc vali nhỏ đã xếp sẵn vài bộ quần áo từ chiều.
“Nhà này là do con đứng tên sang tên từ năm ngoái, nợ là do con vay. Bố già rồi, không kiếm ra tiền, lại ăn nhiều… làm sao có khả năng giúp con được?”
Tôi bước ra khỏi cửa, mặc kệ tiếng gào khóc van xin của Tuấn phía sau. Bầu trời đêm thăm thẳm, nhưng lòng tôi lúc này lại nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Đã đến lúc tôi phải sống cho chính mình, và để con trai tôi tự trả giá cho bài học làm người mà nó đã bỏ quên.