
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Mẹ chồng từ chối ca ph::ẫu th::uât cho con dâu. Lấy 2 tỷ để mua Mercedes Cho em trai, người chồng trở về nhận được tin x::ấu. Đã làm một chuyện làm cho cả nhà phải nhận cái k::ết đ::ắng….
Chuyến bay đêm từ Seoul đáp xuống Nội Bài lúc rạng sáng. Đáng lẽ tôi phải ở lại Hàn Quốc thêm nửa tháng để hoàn tất hợp đồng chuyển giao công nghệ quan trọng nhất sự nghiệp, nhưng ruột gan tôi cả tuần nay như có lửa đốt. Hôm nay là ngày Minh An – người vợ đã gắn bó với tôi từ thời trắng tay – bước vào ca phẫu thuật ghép tủy sinh tử. Ca mổ mà cả hai vợ chồng đã khắc mòn mỏi chờ đợi suốt nửa năm qua.
Tôi chấp nhận bỏ dở công việc, chịu phạt hợp đồng và tự bỏ tiền túi đặt chuyến bay sớm nhất. Tôi không báo cho ai, chỉ muốn tạo bất ngờ, muốn nắm chặt tay An trước khi cánh cửa phòng cách ly khép lại, để cô ấy hiểu rằng trên đời này cô ấy sẽ không bao giờ phải đơn độc đối mặt với sóng gió.
Chiếc xe dừng lại trước cổng bệnh viện lớn. Tôi gửi tiền tài xế rồi vội vã lao nhanh qua sảnh chính. Mùi dung dịch tiệt trùng quen thuộc xộc vào mũi khiến tim tôi đập liên hồi. Nhìn đồng hồ đã 9 giờ sáng, theo như tin nhắn của mẹ tôi gửi tối qua, An đã làm xong các thủ tục chuẩn bị và sắp bắt đầu ca mổ. Tôi chạy một mạch lên tầng năm, nhưng hành lang khu ghép tủy lại vắng lặng đến lạ thường. Không thấy dáng vẻ lo lắng của mẹ đâu, tôi vội bước tới quầy tiếp đón:
– Bác sĩ ơi, cho tôi hỏi bệnh nhân Minh An, ca ghép tủy sáng nay. Tôi là chồng cô ấy.
Y tá ngước lên, ánh mắt đầy ái ngại:
– Anh là chồng chị An sao? Ca phẫu thuật đã hủy từ đầu giờ sáng rồi. Người nhà đi cùng – mẹ anh – đã ký đơn xin dừng điều trị và làm thủ tục xuất viện cho chị ấy. Bà ấy nói gia đình không còn khả năng kinh tế, muốn đưa bệnh nhân về nhà chăm sóc nhẹ nhàng.
Hai chân tôi đứng không vững. Không còn khả năng kinh tế? Mới năm ngày trước, tôi đã chuyển thẳng hai tỷ đồng vào tài khoản của mẹ. Bà nói phía bệnh viện yêu cầu ký quỹ tạm ứng và chi trả cho ê-kíp ghép tủy. Đó là toàn bộ tiền tiết kiệm tích góp bao năm qua của hai vợ chồng.
Tôi rút điện thoại gọi cho mẹ nhưng chỉ nhận lại tiếng chuông kéo dài vô tận. Gọi cho Hoàng – em trai tôi – máy cũng báo bận. Đang trong cơn hoang mang, tôi lướt mạng xã hội và đập vào mắt là đoạn video phát trực tiếp của Hoàng với dòng trạng thái: “Món quà tuổi 25 tuyệt vời nhất từ mẹ yêu!”
Trong đoạn video rộn rã nhạc chúc mừng tại một đại lý ô tô hạng sang, em trai tôi mặc bộ vest sang trọng, tay ôm hoa, đứng bên chiếc xe thể thao hai cửa đời mới bóng lộn. Mẹ tôi mặc chiếc áo dài gấm sang trọng, đeo dây chuyền vàng rạng rỡ phát biểu trước ống kính: “Nỗ lực cả đời mẹ cũng chỉ vì con. Thưởng cho con trai chiếc xe mộc mạc này để đi làm ăn cho bằng bạn bằng bè. Tiền bạc với mẹ không thành vấn đề, miễn con vui là được!”
Toàn bộ số tiền tích góp chữa bệnh cho An đã biến thành chiếc xe sang nằm trong garage. Cơn giận dữ bùng lên khiến mắt tôi mờ đi. Đúng lúc đó, ở khoảng trống tối dưới chân cầu thang bộ tầng trệt, tôi khựng lại khi thấy một bóng dáng gầy guộc.
Là An. Cô ấy mặc bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, thân hình gầy yếu chỉ còn hơn ba mươi ký, ngồi co quắp trên nền gạch lạnh ngắt. Bên cạnh chỉ có một túi nilon đựng ít đồ dùng cá nhân. Hai mắt cô ấy nhắm nghiền, gương mặt nhợt nhạt, tay ôm chặt lấy ngực vì những cơn đau thắt.
– An ơi! – Tôi lao đến quỳ xuống, ôm chặt lấy vợ.
An giật mình, run rẩy mở mắt, giọng thều thào không thành tiếng:
– Anh… anh về rồi sao? Mẹ nói anh đã rút hết tiền về để làm ăn, bảo bệnh của em không chữa được nữa… Em đau lắm, em không muốn đầu hàng đâu, nhưng em sợ làm gánh nặng cho anh…
Những lời nói nghẹn ngào của vợ như từng lưỡi dao sắc lẹm đâm thấu tâm can. Mẹ tôi không chỉ chiếm đoạt số tiền chữa bệnh, mà còn gieo vào đầu cô ấy những lời dối trá tàn nhẫn nhất để ép cô ấy buông tay. Tôi cởi chiếc áo khoác trùm lên người vợ, siết chặt lấy cô ấy:
– Anh đây rồi! Anh không bao giờ bỏ rơi em. Bác sĩ ơi, cứu vợ tôi với!
Tôi bế xốc An lao thẳng vào phòng cấp cứu khẩn cấp…
Đèn phòng cấp cứu bật sáng đỏ quạch. Bác sĩ trưởng khoa lao ra thông báo tình trạng của An cực kỳ nguy cấp do gián đoạn điều trị đột ngột, ca ghép tủy bắt buộc phải tiến hành ngay trong ngày nhưng tài khoản viện phí hiện đã bị rút sạch. Không chút chậm trễ, tôi rút liền hai thẻ tín dụng quẹt thanh toán ngay 800 triệu đồng để bảo lãnh.
Trước khi An được đưa vào phòng phẫu thuật vô trùng, tôi quỳ xuống bên băng ca, nắm chặt bàn tay gầy gộc của vợ: – Em phải kiên cường lên. Em là tất cả đối với anh. Hôm nay, em chiến đấu vì mạng sống của em, còn anh sẽ đòi lại tất cả những gì họ đã cướp mất của chúng ta!
Cánh cửa phòng mổ khép lại. Ngay tại hành lang bệnh viện, tôi bấm số gọi trực tiếp cho cơ quan công an địa phương, trình báo hành vi Lừa đảo chiếm đoạt tài sản của mẹ và em trai, kèm theo toàn bộ ủy nhiệm chi chuyển tiền hai tỷ đồng có ghi rõ nội dung “Tiền phẫu thuật cho An” và video bằng chứng họ dùng số tiền đó mua xe sang.
12 tiếng sau.
Đêm muộn, cánh cửa phòng mổ mở ra, bác sĩ mỉm cười thông báo ca ghép tủy đã thành công mỹ mãn, An đã qua khỏi cơn nguy kịch và chuyển sang phòng hồi sức tích cực. Đúng lúc tôi thở phào nhẹ nhõm thì điện thoại rung liên hồi.
Là cuộc gọi từ đồn công an.
Chiều hôm đó, khi Hoàng đang lái chiếc xe sang mới cứng chở mẹ đi ăn mừng cùng bạn bè tại một nhà hàng đắt đỏ, lực lượng chức năng đã ập vào thi hành lệnh giữ người trong trường hợp khẩn cấp để điều tra hành vi chiếm đoạt tài sản. Chiếc xe sang mới mua lập tức bị niêm phong, thu hồi để phục vụ công tác khắc phục hậu quả vụ án.
Trong điện thoại, tiếng mẹ tôi khóc lóc thảm thiết, van xin tôi rút đơn: – Phong ơi, cứu em con với! Nó còn trẻ, bị đi tù thì mất hết tương lai! Mẹ biết lỗi rồi, mẹ sẽ bán nhà trả lại tiền cho con!
Tôi siết chặt điện thoại, giọng lạnh băng không một chút dao động: – Khi mẹ dối trá rút hết tiền sống còn của An, khi mẹ bỏ cô ấy co quắp gục ở cầu thang bệnh viện, mẹ có nghĩ đến sự sống của cô ấy không? Tương lai của em trai là do chính mẹ và nó tự tay phá nát. Pháp luật sẽ xử lý đúng người đúng tội.
Tôi cúp máy, chặn toàn bộ liên lạc. Nhìn qua tấm kính phòng hồi sức, thấy nhịp tim của An trên máy đo đang đập đều đặn và bình yên, tôi biết mình đã lựa chọn đúng. Những kẻ nhẫn tâm dùng sự sống của người khác để thỏa mãn sự ích kỷ cá nhân, cuối cùng đã phải nhận lấy cái kết đắng chát trước pháp luật và sự quay lưng của chính người thân.