CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Gần năm giờ sáng, khi thành phố còn chưa thức giấc, điện thoại của Linh bất ngờ đổ chuông.
Cô khẽ ngồi dậy để không đánh thức cậu con trai đang ngủ bên cạnh.
Đầu dây là giọng của chồng cô – Huy.
“Anh phải đi Đà Nẵng xử lý một việc của khách hàng. Chắc khoảng hai ngày mới về.”
Linh hơi ngạc nhiên.
“Sao gấp vậy? Hôm qua anh đâu nói gì.”
Huy cười nhẹ.
“Tối muộn công ty mới chốt lịch. Anh cũng vừa nhận thông báo.”
“Vậy anh ăn sáng chưa?”
“Anh ghé sân bay ăn cũng được. Em đừng lo.”
Cuộc gọi kết thúc khá nhanh.
Linh nhìn đồng hồ rồi thở dài. Hơn tám năm kết hôn, Huy luôn là người có trách nhiệm. Mỗi lần đi đâu anh đều báo trước rất kỹ, vì thế cô không nghĩ ngợi nhiều.
Hai ngày sau, Huy vẫn chưa về.
Anh chỉ nhắn đúng một dòng tin lúc gần trưa.
“Công việc phát sinh, anh ở lại thêm một ngày.”
Linh trả lời ngay.
“Xong việc nhớ gọi cho em.”
Tin nhắn hiện trạng thái đã gửi nhưng không có hồi âm.
Đến tối, cô gọi lại thì điện thoại không liên lạc được.
Cô tự nhủ có lẽ anh đang ở nơi sóng yếu.
Sáng ngày thứ ba, Linh mang hồ sơ đến công ty của chồng để gửi giúp một số giấy tờ mà anh quên.
Vừa gặp cô, chị Thu ở phòng hành chính đã ngạc nhiên.
“Em tìm Huy à?”
“Vâng, anh ấy đi công tác, em tiện mang ít giấy tờ đến.”
Chị Thu nhìn cô vài giây rồi khẽ lắc đầu.
“Công ty mình tuần này không cử ai đi công tác cả.”
Linh bật cười.
“Chắc dự án riêng của phòng anh ấy.”
“Không đâu. Huy đã xin nghỉ phép ba ngày từ đầu tuần.”
Nụ cười trên môi Linh chợt tắt.
Cô đứng lặng giữa sảnh công ty.
Xin nghỉ phép?
Vậy ba ngày qua anh đang ở đâu?
Rời công ty, Linh mở lại đoạn tin nhắn cuối cùng của chồng. Càng đọc, cô càng thấy bất an. Cách nhắn quá ngắn gọn, khác hẳn mọi lần.
Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên.
Là một số lạ.
Đầu dây là giọng một người đàn ông lớn tuổi.
“Xin hỏi… đây có phải là người nhà của anh Huy không?”
Linh giật mình.
“Dạ đúng. Bác là ai?”
“Tôi là quản lý của một nhà nghỉ ven biển. Trong đồ dùng của một vị khách có để quên một chiếc ví mang tên anh Huy. Chúng tôi tìm được số điện thoại này từ tờ giấy ghi thông tin liên hệ.”
Linh khựng lại.
“Anh ấy còn ở đó không?”
Người đàn ông đáp chậm rãi.
“Không. Anh ấy đã rời đi từ sáng hôm qua.”
Linh cảm ơn rồi cúp máy.
Điều khiến cô băn khoăn không phải chiếc ví.
Mà là Huy từng nói mình đến Đà Nẵng làm việc.
Trong khi địa chỉ của nhà nghỉ lại nằm ở một thị trấn ven biển cách đó gần một trăm cây số.
Cô hít một hơi thật sâu, mở ứng dụng đặt vé xe ngay trong buổi chiều.
Trong đầu cô chỉ còn một suy nghĩ.
Dù sự thật là gì, cô cũng muốn tự mình tìm câu trả lời.
Nhưng Linh không hề biết rằng, chuyến đi ấy sẽ đưa cô đến một cuộc gặp gỡ làm thay đổi hoàn toàn những gì cô vẫn tin suốt nhiều năm qua.
Sáng sớm hôm sau, Linh có mặt tại thị trấn ven biển theo địa chỉ người quản lý nhà nghỉ đã cung cấp.
Đó là một con đường nhỏ, yên tĩnh, khác hẳn sự nhộn nhịp của thành phố.
Người quản lý vừa nhìn thấy cô đã nhận ra ngay.
“Chị là người nhà của anh Huy phải không?”
Linh khẽ gật đầu.
“Bác có biết anh ấy đi đâu không?”
Ông lắc đầu.
“Sáng hôm qua anh ấy trả phòng rất sớm. Nhưng trước khi đi, anh có gửi lại chiếc ví này và dặn nếu có người thân đến tìm thì nhờ chuyển giúp.”
Linh cầm chiếc ví quen thuộc.
Bên trong vẫn còn đầy đủ giấy tờ.
Ngoài ra còn có một tờ giấy được gấp cẩn thận.
Cô mở ra.
Nếu em đang đọc những dòng này, có lẽ em đã rất lo.
Xin lỗi vì anh đã không nói thật.
Anh chỉ sợ em sẽ ngăn anh đi.
Linh đọc đến đó thì tim đập nhanh hơn.
Phía dưới không ghi thêm điều gì ngoài một địa chỉ cách nhà nghỉ vài cây số.
Cô lập tức bắt xe đến nơi.
Đó là một trung tâm phục hồi chức năng nằm sát bờ biển.
Vừa bước vào sân, Linh bất ngờ nhìn thấy Huy.
Anh đang đẩy xe lăn cho một người đàn ông tóc đã bạc trắng.
Huy cũng sững người khi thấy vợ.
Hai người đứng nhìn nhau rất lâu.
Cuối cùng, Huy bước đến.
“Anh xin lỗi.”
Linh cố giữ bình tĩnh.
“Em chỉ muốn biết chuyện gì đã xảy ra.”
Huy đưa cô đến hàng ghế đá dưới tán cây.
Anh kể chậm rãi.
Người đàn ông kia tên là bác Tín.
Mười năm trước, khi Huy mới ra trường, trên đường đi phỏng vấn xin việc, anh gặp một vụ va chạm giao thông.
Chính bác Tín là người đưa anh vào bệnh viện, lo toàn bộ viện phí ban đầu rồi lặng lẽ rời đi trước khi Huy tỉnh lại.
Nhờ số điện thoại của bệnh viện, Huy tìm được bác để gửi lại tiền.
Nhưng bác chỉ cười.
“Nếu sau này có điều kiện thì giúp người khác.”
Hai người vẫn giữ liên lạc.
Cách đây vài tháng, bác Tín phát hiện mắc bệnh nặng, sức khỏe giảm sút nhanh.
Bác không còn người thân bên cạnh.
Biết chuyện, Huy nhiều lần xin nghỉ để đến chăm sóc.
Anh không nói với Linh vì sợ cô vừa lo cho con, vừa phải suy nghĩ thêm.
“Anh chỉ định hai ngày là về.”
Huy nhìn xuống đôi bàn tay.
“Nhưng sức khỏe của bác bất ngờ chuyển biến, anh không đành lòng bỏ đi.”
Linh lặng người.
Bao nghi ngờ suốt mấy ngày qua bỗng tan biến.
Đúng lúc ấy, bác Tín gọi với lại.
“Huy.”
Huy chạy đến.
Ông mỉm cười nhìn Linh.
“Cháu là vợ nó phải không?”
Linh gật đầu.
Ông cười hiền.
“Nó nhắc về cháu và con nhiều lắm.”
Linh bỗng thấy mắt mình cay cay.
Chiều hôm đó, cô cùng Huy ở lại trung tâm đến tận tối.
Trên đường trở về, Huy khẽ nói.
“Anh sai vì đã giấu em.”
Linh nhìn chồng rồi mỉm cười.
“Em cũng sai vì để sự im lặng khiến mình nghĩ quá nhiều.”
Hai người nắm chặt tay nhau suốt quãng đường về.
Một tuần sau, bác Tín đủ sức khỏe để xuất viện.
Ngày rời trung tâm, ông trao cho Huy một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Bên trong là chiếc đồng hồ cũ đã sờn màu theo năm tháng.
“Giữ lấy.”
“Bác không có gì quý.”
“Chỉ mong con nhớ rằng, điều đáng quý nhất giữa con người với nhau không phải là món quà, mà là sự chân thành.”
Huy xúc động nhận lấy.
Tối hôm ấy, cả gia đình quây quần bên mâm cơm.
Cậu con trai nhỏ ngước lên hỏi:
“Bố ơi, lần sau bố đi xa có giấu mẹ nữa không?”
Cả nhà bật cười.
Huy xoa đầu con.
“Không đâu.”
“Muốn giữ một gia đình hạnh phúc thì điều đầu tiên là phải nói thật với nhau.”
Linh nhìn chồng, rồi nhìn nụ cười hồn nhiên của con.
Cô hiểu rằng, trong hôn nhân, điều khiến con người ta sợ nhất không phải là khoảng cách.
Mà là những điều chưa kịp nói.
Từ đó về sau, mỗi khi có việc cần đi đâu, Huy đều kể với vợ từ đầu đến cuối.
Không phải vì anh bị ép buộc.
Mà vì anh biết, sự tin tưởng luôn bắt đầu bằng sự chân thành.
Và đó cũng là món quà quý giá nhất mà một gia đình có thể dành cho nhau.