
Tôi ngẩng đầu lên, là cái Linh – con gái hàng xóm, đứa bé mà tôi vẫn thường cho kẹo từ khi nó còn lẫm chẫm biết đi. Nó nhìn quanh quất với vẻ sợ hãi, gương mặt tái mét. Khi thấy Hoàng đang bận rộn nghe điện thoại ở trong bếp, nó nhanh như cắt chạy lại, dúi vào tay tôi một mảnh giấy vo tròn rồi biến mất sau hàng rào nhanh như một bóng ma.
Tôi hơi ngạc nhiên, mở mảnh giấy đã thấm đẫm mồ hôi tay của con bé ra. Những dòng chữ nguệch ngoạc hiện ra khiến tim tôi thắt lại:
“Chú ơi, đừng đi! Cháu vô tình nghe anh Hoàng nói chuyện với người ta qua tường. Anh ấy không đưa chú sang Mỹ để phụng dưỡng đâu. Anh ấy bán chú vào một trại dưỡng lão dành cho người nhập cư bất hợp pháp ở bang xa để lấy một khoản tiền hoa hồng khổng lồ. Anh ấy đã nợ cá độ bóng đá nhiều lắm, tiền bán nhà này cũng không đủ trả. Chú phải ở lại, họ sẽ thu hộ chiếu của chú ngay khi vừa xuống sân bay đấy!”
Tôi đứng lặng như hóa đá. Từng lời nói của Hoàng hiện về trong trí nhớ: “Sang đó con lo tất cả”, “Bố mẹ cứ đưa hộ chiếu cho con giữ cho chắc”. Hóa ra, đằng sau sự hiếu thảo giả tạo ấy là một âm mưu tàn nhẫn đến không thể tin nổi. Đứa con tôi dồn hết tâm huyết nuôi ăn học, nay lại coi cha mẹ như một món hàng để gán nợ.
Tôi bình tĩnh lạ thường. Tôi không xông vào bếp để tát nó một cái, cũng không gào thét. Tôi lặng lẽ cất mảnh giấy vào túi, đi vào phòng và khóa trái cửa.
Sáng hôm sau, khi Hoàng giục giã: “Bố nhanh lên, xe sắp đến đón ra sân bay rồi, hộ chiếu đâu bố đưa con cầm luôn cho”, tôi thong thả ngồi xuống ghế salon, nhấp một ngụm trà rồi nhìn thẳng vào mắt nó:
“Nhà bố bán rồi, nhưng tiền bố đã đem gửi vào quỹ từ thiện mang tên mẹ con từ sáng sớm nay. Còn hộ chiếu… bố vừa đốt nó trong lò sưởi rồi. Bố nghĩ lại rồi, quê hương mình vẫn là nhất, con ạ.”
Hoàng trợn mắt, mặt biến sắc từ đỏ sang trắng bệch, nó gào lên: “Bố điên rồi! Tiền đâu? Con cần số tiền đó!”
Nhìn bộ dạng điên cuồng của nó, tôi chỉ thấy chua xót. Tôi đứng dậy, xách chiếc túi nhỏ chứa vài bộ quần áo cũ và di ảnh của vợ, bước ra khỏi cửa mà không một lần ngoái lại. Tôi sẽ sang nhà em trai ở tạm một thời gian, bắt đầu lại từ đầu ở tuổi 60. Đau đớn thật đấy, nhưng thà mất nhà còn hơn mất cả phần đời còn lại trong một “nhà tù” xứ người bởi chính bàn tay đứa con mình dứt ruột đẻ ra.
Đêm đó, tôi gần như không ngủ. Nằm trên chiếc giường xếp cũ ở nhà em trai, tôi nghe tiếng mưa đập lộp bộp lên mái tôn mà lòng đau như bị ai cào xé.
Gần nửa đêm, điện thoại bất ngờ rung liên tục.
Là Hoàng.
Tôi nhìn màn hình rất lâu rồi mới bắt máy.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng thở dốc hỗn loạn:
— Bố… cứu con… chúng nó đang tìm con…
Tiếng người chửi bới, đập cửa ầm ầm vọng phía sau. Hoàng run đến mức nói không thành tiếng:
— Con bị lừa rồi… bọn môi giới lấy hết tiền… chủ nợ đang đòi giết con…
Tôi im lặng.
Chưa bao giờ tôi nghe thấy thằng con trai từng cao ngạo ấy hoảng loạn như một đứa trẻ.
— Bố xin chúng nó cho con ít ngày… con sẽ trả… bố làm ơn…
Bỗng “rầm” một tiếng lớn vang lên. Hoàng hét thất thanh rồi cuộc gọi tắt ngấm.
Tôi ngồi chết lặng.
Em trai nhìn tôi:
— Anh tính sao?
Tôi chậm rãi đặt điện thoại xuống bàn, bàn tay run nhẹ. Dẫu sao… đó vẫn là đứa con tôi đã bế trên tay từ ngày đỏ hỏn.
Sáng hôm sau, tôi lặng lẽ đến đồn công an.
Tôi giao toàn bộ đoạn ghi âm cuộc gọi, tin nhắn đe dọa và cả thông tin đường dây đưa người sang nước ngoài trái phép mà tôi vô tình nghe được trước đó. Tôi không cứu Hoàng bằng tiền nữa.
Lần này, tôi cứu nó bằng cách duy nhất còn có thể:
để pháp luật ngăn nó lún sâu hơn.
Một tháng sau, tôi nhận được tin Hoàng bị bắt cùng đường dây môi giới xuyên quốc gia. Nhưng nhờ chủ động khai báo và hợp tác điều tra, mức án được giảm nhẹ.
Ngày vào trại tạm giam, Hoàng xin gặp tôi.
Qua lớp kính dày lạnh ngắt, nó cúi gằm mặt, đôi mắt đỏ hoe:
— Bố… con sai rồi…
Tôi nhìn đứa con trai tiều tụy trước mặt rất lâu.
Rồi nhẹ nhàng đặt bàn tay lên tấm kính.
— Con à… bố có thể tha thứ.
— Nhưng từ giờ, con phải tự học cách làm người.
Bên ngoài khung cửa nhỏ của phòng gặp, mưa lại rơi.
Nhưng lần này, tôi biết…
mọi chuyện thực sự đã kết thúc.