
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Mâm cơm chiều chỉ vỏn vẹn đĩa thịt gà luộc, bát canh rau cải và đĩa cà muối. Những món ăn đơn sơ mà mười năm trước, khi còn là trụ cột kinh tế gánh vác cả gia đình, tôi chẳng mấy khi để tâm. Nhưng giờ đây, ở cái tuổi ngoài sáu mươi, mỗi bữa cơm lại giống như một buổi thử thách sự kiên nhẫn. Tôi ngồi thu mình ở góc bàn, lặng lẽ nghe tiếng bát đũa khua lanh lảnh.
Đối diện là Tuấn – con trai tôi. Nó vừa ăn vừa dán mắt vào màn hình điện thoại, lông mày nhíu lại theo từng dòng thông báo công việc. Ngồi kế bên, Hương – con dẳm – đang tỉ mỉ xé từng thớ thịt mềm gắp cho đứa con trai ba tuổi. Hình ảnh đứa cháu nội có cái trán cao và đôi mắt láu lỉnh làm lòng tôi chìm xuống một khoảng trầm lắng. Hơn ba mươi năm trước, tôi cũng từng nhường từng miếng ngon nhất, cày ải từ tờ mờ sáng đến đêm muộn chỉ để lo cho Tuấn một tương lai tươm tất.
Thấy đĩa thịt gà còn lại vài miếng, tôi đưa tay gắp một miếng đùi nhỏ. Nhưng đũa vừa chạm vào đĩa, một giọng nói trầm xìu, gay gắt vang lên ngắt đứt không khí yên lặng:
– “Bố thôi đi được không?”
Tôi khựng lại, đôi đũa khẽ run:
– “Con nói gì cơ?”
– “Bố ăn ít thôi. Chi tiêu trong nhà dạo này đang chật vật. Bố không còn tạo ra thu nhập nữa thì cũng nên biết tiết kiệm, để phần cho con cháu.”
Câu nói cắt ngang như một làn gió lạnh. Không có sự vòng vo, không một chút nể xẻn. Tôi nhìn xuống đĩa thức ăn vẫn còn khá nhiều, rồi nhìn lại đôi bàn tay chằng chịt vết sẹo của mình – vết tích từ những năm tháng làm lụng vất vả để mua chính căn nhà này. Hương vội lên tiếng xoa dịu bằng giọng gượng gạo:
– “Bố cứ ăn đi ạ, anh Tuấn chỉ vì áp lực công việc nên mới nói thế thôi…”
Tôi không đáp, nhẹ nhàng đặt miếng thịt xuống, đứng dậy rời khỏi bàn. Không một ai giữ lại. Căn phòng ăn chìm vào khoảng không im lặng đến đáng sợ.
Tối hôm đó, Tuấn nhận được cuộc gọi khẩn từ phía ngân hàng và đối tác đầu tư. Dự án khởi nghiệp mà nó dồn toàn bộ vốn liếng – kể cả khoản vay thế chấp bằng giấy tờ ngôi nhà này – bất ngờ gặp sự cố pháp lý nghiêm trọng. Số tiền nợ quá hạn lên đến hàng tỷ đồng, và nếu không xử lý ngay trong đêm, toàn bộ tài sản gia đình đứng trước nguy cơ bị phong tỏa. Tuấn ngồi gục xuống ghế phòng khách, vò đầu bứt tai trong sự tuyệt vọng. Hương rơm rớm nước mắt, không gian gia đình rơi vào u tối.
Thấy con trai hoảng loạn, tôi lặng lẽ bước từ phòng ngủ ra, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ đã cũ theo thời gian. Tuấn ngước lên, ánh mắt đầy mệt mỏi và có phần vô ơn:
– “Bố ra đây làm gì? Việc của con bố không giải quyết được đâu.”
Tôi không giải thích, chỉ đặt chiếc hộp lên bàn và mở ra. Bên trong không phải là vài đồng tiền tiết kiệm lẻ, mà là một xấp tài liệu pháp lý cùng bản hợp đồng góp vốn kinh doanh từ mười lăm năm trước, kèm theo giấy chứng nhận sở hữu một phần cổ phần tại một công ty logistic lớn trong thành phố.
Tuấn kinh ngạc nhìn những con số trên giấy tờ. Đợt thoái vốn và chia cổ tức định kỳ của công ty rơi vào đúng thời điểm này, và số tiền lãi tích góp bấy lâu nay đủ để giải quyết toàn bộ khoản nợ của nó, thậm chí còn dư dả để khôi phục lại công ty.
– “Bố… sao bố lại có những thứ này?” – Tuấn lắp ba lắp bắp, gương mặt tái ngắt vì bàng hoàng.
Tôi nhìn con trai, giọng bình thản nhưng đĩnh đạc:
– “Năm xưa khi sang tên căn nhà này cho vợ chồng con, bố đã lường trước những rủi ro trên thương trường. Bố không lên tiếng không phải vì bố không biết làm ra tiền, mà vì bố muốn dành phần tài sản tích góp cuối cùng này làm tấm lưới an toàn cho con khi vấp ngã. Đồng tiền con làm ra hôm nay rất quý, nhưng tôn trọng nền móng của người đi trước mới là điều giữ cho gia đình vững bền.”
Tuấn nhìn xấp tài liệu, rồi nhìn xuống đôi bàn tay thô ráp của tôi. Sự xấu hổ và hối hận dâng lên khiến nó không thốt nên lời. Lần đầu tiên sau nhiều năm, nó cúi đầu thật thấp trước mặt cha mình, nhận ra bài học sâu sắc về giá trị của sự hy sinh lặng lẽ.