Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Có những nỗi đau, thời gian cũng không thể xóa nhòa

Posted on 09/07/2026 by CTV

CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM

Người ta vẫn thường nói: “Người đã khuất thì mọi chuyện cũng nên khép lại.” Tôi đã từng cố gắng tin điều đó. Nhưng càng đến gần ngày giỗ năm thứ hai của chồng cũ, lòng tôi lại càng nặng trĩu.

Nhiều người hỏi vì sao tôi không muốn đưa con về thắp nén nhang cho bố. Họ nghĩ tôi quá lạnh lùng. Chỉ có tôi mới hiểu, có những vết thương không nằm trên da thịt mà nằm sâu trong lòng, mỗi lần nhớ lại đều đau như vừa mới xảy ra.

Tôi kết hôn khi còn rất trẻ. Hai mươi bốn tuổi, chưa kịp hoàn tất thủ tục ly hôn thì đã trở thành góa phụ. Cuộc hôn nhân ấy bắt đầu bằng rất nhiều hy vọng, nhưng kết thúc bằng những điều tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phải trải qua.

Từ nhỏ tôi đã lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn. Bố mẹ chia tay cũng vì sự phản bội. Chính vì chứng kiến mẹ mình chịu quá nhiều tổn thương nên khi yêu, tôi từng nói với chồng một câu rất rõ ràng:

“Nếu sau này anh phản bội em, em sẽ không bao giờ tha thứ.”

Anh chỉ cười, ôm tôi và hứa sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra.

Ngày biết mình mang thai, tôi hạnh phúc đến mức nghĩ rằng cuối cùng ông trời cũng bù đắp cho mình một mái ấm đúng nghĩa.

Nhưng hóa ra, đó lại là thời điểm mọi thứ bắt đầu rạn nứt.

Lúc tôi mang thai được vài tháng, anh thường xuyên lấy lý do tăng ca, đi gặp khách hàng hoặc tụ tập với bạn bè. Ban đầu tôi không nghi ngờ. Tôi nghĩ đàn ông phải lo làm ăn, mình nên tin tưởng.

Cho đến một ngày, điện thoại anh liên tục sáng tin nhắn lúc nửa đêm.

Anh vội vàng úp màn hình xuống.

Tôi hỏi thì anh chỉ cười:

“Đồng nghiệp nhắn linh tinh thôi.”

Tôi chọn tin.

Sau lần đó là thêm nhiều lần khác.

Có hôm anh đi từ sáng đến khuya mới về. Có hôm vừa ăn cơm xong đã có điện thoại rồi lại đi mất. Mỗi lần như vậy đều là một lý do khác nhau.

Mang thai khiến tôi nhạy cảm hơn, nhưng tôi luôn tự nhủ mình đừng suy diễn.

Đến khi con chào đời, tôi mới phát hiện sự thật còn tệ hơn những gì mình tưởng.

Không chỉ một người.

Cũng không phải chỉ một lần.

Có những mối quan hệ kéo dài vài tháng, có người chỉ quen vài tuần rồi lại thay người khác. Điều khiến tôi đau nhất không phải là số lượng, mà là việc anh có thể cư xử như chưa từng có gia đình.

Có lần tôi về ngoại chăm mẹ vài hôm. Hàng xóm vô tình nói thấy nhà tôi có một cô gái lạ ra vào nhiều lần.

Tôi hỏi, anh phủ nhận.

Tôi tin.

Đến khi tự mình xem lại camera trước cửa, tôi mới biết hàng xóm không hề nhìn nhầm.

Tôi không làm ầm lên.

Tôi chỉ ngồi trong phòng bế con ngủ rồi khóc đến sáng.

Sau đó, anh xin lỗi. Anh hứa sẽ cắt đứt tất cả.

Vì con còn quá nhỏ, tôi lại cho anh thêm một cơ hội.

Nhưng rồi cơ hội thứ hai, thứ ba, rồi thứ tư… đều chỉ đổi lại thêm thất vọng.

Đúng lúc gia đình tôi gặp biến cố lớn, công việc lao đao, người thân liên tiếp đổ bệnh, bản thân tôi cũng rơi vào trạng thái kiệt quệ cả tinh thần lẫn thể chất.

Anh biết hết.

Anh chứng kiến tôi nhiều đêm thức trắng, ôm con mà bật khóc.

Anh biết tôi phải điều trị tâm lý trong một thời gian dài.

Thế nhưng phía sau sự im lặng ấy, anh vẫn sống một cuộc đời khác.

Cho đến một buổi chiều, khi cần mượn máy tính của anh để in giấy tờ, tôi vô tình nhìn thấy tài khoản mạng xã hội vẫn chưa đăng xuất.

Ban đầu tôi định đóng lại.

Nhưng đúng lúc ấy, một tin nhắn mới hiện lên.

Chỉ vài dòng ngắn ngủi.

Thế nhưng đủ khiến bàn tay tôi run lên.

Tôi mở cuộc trò chuyện.

Và những gì hiện ra trước mắt khiến cả thế giới của tôi như sụp đổ…

Tôi chưa bao giờ nghĩ một vài dòng tin nhắn lại có thể khiến tim mình đau đến vậy.

Không chỉ là những lời ngọt ngào.

Không chỉ là những tấm ảnh riêng tư được gửi qua lại.

Điều khiến tôi chết lặng là cách anh kể về vợ mình như thể tôi là một người xa lạ. Trong những cuộc trò chuyện ấy, anh than phiền rằng hôn nhân ngột ngạt, rằng ở nhà không còn niềm vui, rằng chỉ khi nói chuyện với người khác anh mới thấy mình được quan tâm.

Tôi ngồi trước màn hình máy tính rất lâu.

Từng đoạn tin nhắn, từng lần chuyển tiền, từng cuộc hẹn đều hiện rõ theo thứ tự thời gian.

Thì ra, suốt quãng thời gian tôi mang thai, sinh con rồi quay cuồng chăm con nhỏ, anh vẫn đều đặn xây dựng những mối quan hệ khác phía sau lưng tôi.

Có người chỉ vài tuần.

Có người vài tháng.

Thậm chí có những cái tên lặp đi lặp lại nhiều lần.

Tôi không còn đủ sức để khóc nữa.

Cảm giác lúc ấy chỉ còn là sự trống rỗng.

Ít lâu sau, một người quen vô tình gửi cho tôi vài hình ảnh chụp màn hình từ một hội nhóm trên mạng. Ban đầu tôi không tin. Nhưng càng xem, tôi càng nhận ra tài khoản của anh xuất hiện trong đó với những lời khoe khoang về các mối quan hệ bên ngoài.

Mọi mảnh ghép cuối cùng cũng khớp lại.

Hóa ra những lần anh viện cớ bận công việc, những chuyến đi đột xuất hay những buổi tối về rất muộn đều không phải ngẫu nhiên.

Tôi đối chất.

Lần đầu tiên anh im lặng rất lâu.

Rồi anh nói:

“Cho anh thêm một cơ hội cuối cùng.”

Nhưng tôi hiểu, cơ hội không phải thứ có thể xin mãi.

Niềm tin đã vỡ thì rất khó lành lại.

Tôi quyết định chuẩn bị hồ sơ ly hôn.

Có lẽ anh chưa bao giờ nghĩ tôi sẽ làm thật.

Bởi từ ngày cưới nhau, căn nhà chúng tôi ở là do mẹ tôi hỗ trợ. Chiếc xe cũng được gia đình tôi góp tiền mua để hai vợ chồng thuận tiện đi làm. Cuộc sống mà mọi người xung quanh vẫn ngưỡng mộ thực ra có rất nhiều sự giúp đỡ từ phía gia đình tôi.

Khi biết tôi kiên quyết chấm dứt cuộc hôn nhân, anh liên tục gọi điện, nhắn tin, nhờ họ hàng khuyên nhủ.

Anh nói sẽ thay đổi.

Anh nói sẽ bù đắp.

Nhưng những lời ấy đến quá muộn.

Rồi một biến cố bất ngờ xảy ra.

Mọi thủ tục còn dang dở thì anh qua đời.

Tin dữ đến nhanh đến mức tôi không kịp chuẩn bị tâm lý.

Tôi không vui.

Cũng không hả hê.

Chỉ thấy mọi cảm xúc trong lòng như đông cứng lại.

Năm đầu tiên, tôi vẫn đưa con về giỗ. Tôi nghĩ dù thế nào anh cũng là cha của con mình.

Mọi chuyện tưởng như sẽ dần khép lại.

Cho đến ngày tôi sắp xếp lại tài sản.

Trong số đó có hơn một cây vàng là của hồi môn mẹ dành cho tôi ngày cưới. Trước đây chính tay tôi là người đi chọn từng món.

Tôi định gửi mẹ cất giữ.

Nhưng vừa cầm lên xem kỹ, mẹ bỗng sững người.

Những món vàng ấy có dấu hiệu rất lạ.

Mang đi kiểm tra, kết quả khiến cả nhà không nói nên lời.

Đó không còn là số vàng ban đầu.

Tôi cố nhớ lại xem đã xảy ra từ lúc nào.

Bởi trước đây tôi rất ít khi động đến.

Chỉ có anh là người biết chỗ cất.

Trong đầu tôi xuất hiện hàng loạt câu hỏi nhưng không còn ai có thể trả lời.

Tôi tiếp tục kiểm tra sao kê tài khoản ngân hàng.

Một số giao dịch chuyển khoản với số tiền khá lớn xuất hiện liên tục trong nhiều tháng.

Tên người nhận khiến tôi thấy quen.

Tôi lục lại điện thoại cũ.

Đó chính là người từng bán hàng cho tôi trước đây.

Số tài khoản trùng khớp hoàn toàn.

Khoảnh khắc ấy, tôi mới hiểu có những bí mật dù người ta đã rời đi vẫn sẽ dần lộ ra theo cách không ai ngờ tới.

Tiền bạc mất đi có thể làm lại.

Vàng mất rồi cũng có thể mua lại.

Nhưng niềm tin đã đánh mất thì không có cửa hàng nào bán để mua về.

Đến hôm nay, trước ngày giỗ năm thứ hai, nhiều người vẫn khuyên tôi nên bỏ qua tất cả vì người đã khuất cũng không thể quay lại.

Tôi không oán hận một người đã rời xa cuộc đời này.

Nhưng tôi cũng không thể ép mình quên những gì mẹ con tôi đã phải gánh chịu.

Có lẽ điều duy nhất tôi còn muốn làm là sống thật tốt, nuôi con trưởng thành và khép lại quá khứ theo cách bình yên nhất.

Tha thứ là quyền lựa chọn của mỗi người.

Còn với tôi, không hận nữa đã là một sự cố gắng rất lớn. Nhưng để quên, có lẽ sẽ cần nhiều năm nữa.

Bài viết mới

  • MÓN NỢ CỦA QUÁ KHỨ
  • BÓNG ĐEN SAU CÁNH CỬA VĂN PHÒNG….
  • Có Vợ, có con, có hạnh phúc… nhưng tôi vẫn rung động trước một người không phải vợ mình.
  • Hai mươi năm bán xôi nuôi con riêng của chồng thành giảng viên đại học, đến lúc lâm bệnh tôi cắn răng đi vay tiền chính đứa con ấy. Nó từ chối không một chút do dự
  • Có những nỗi đau, thời gian cũng không thể xóa nhòa

Bình luận gần đây

No comments to show.

Lưu trữ

  • July 2026
  • June 2026
  • May 2026
  • April 2026

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme