
Nghe xong câu đó, mình chết lặng. Mình không nghĩ sau bao năm chung sống, sau tất cả những lần cãi vã rồi làm hòa, người nói câu ấy lại là người đàn ông mình từng tin sẽ cùng mình đi hết chặng đường.
Vợ chồng mình cưới nhau đã vài năm và có một bé gần 4 tuổi. Từ khi về chung một nhà, những cuộc tranh luận chưa bao giờ thực sự chấm dứt. Khi thì vì chuyện nuôi dạy con, lúc lại là cách chi tiêu, đôi khi chỉ vì những khác biệt trong sinh hoạt hằng ngày. Có cả những lần mâu thuẫn liên quan đến mẹ chồng, khiến không khí gia đình càng thêm căng thẳng.
Những năm đầu, mỗi khi giận mình thường nói những câu như chia tay hay bỏ cuộc. Sau này mình không còn nói nữa vì nhận ra nói nhiều cũng chẳng giải quyết được gì. Điều quan trọng là sau mỗi lần bất đồng, cả hai có thay đổi hay không.
Thật ra, phần lớn nguyên nhân đều bắt đầu từ những việc rất nhỏ.
Chẳng hạn sáng nào chồng cũng ngủ thêm rất lâu dù đã hẹn dậy sớm. Mình phải nhắc từ chuyện ăn uống đúng giờ, nghỉ ngơi hợp lý đến việc vận động để giữ sức khỏe. Mình cũng là người lên kế hoạch chi tiêu, cân đối mọi khoản trong nhà vì còn phải nghĩ đến tương lai của con.
Thu nhập của mình hiện nhỉnh hơn chồng. Anh đi làm công việc ổn định nhưng mức lương dao động, có tháng khá hơn, có tháng chỉ vừa đủ. Chính vì vậy mình luôn mong anh cố gắng nhiều hơn để gia đình có khoản dự phòng. Mình không muốn cuộc sống cứ mãi lo trước lo sau về tài chính.
Chồng mình là người hiền, không tụ tập nhiều, cũng không phải người thích ăn chơi. Nhưng anh có một điểm khiến mình rất mệt là quá gắn với điện thoại. Hễ rảnh là cầm máy, tối cũng phải mở gì đó mới ngủ được. Có thời gian mình góp ý rất nhiều, anh hứa sẽ hạn chế nhưng rồi đâu lại vào đấy.
Còn mình thì đúng là người khá khó tính. Mình dễ để ý những điều nhỏ nhặt và cũng dễ buồn. Chồng thường bảo mình chỉ cần một chuyện không vừa ý là sẽ im lặng cả ngày. Mình không phủ nhận điều đó, nhưng mình luôn nghĩ nếu anh làm đúng thì mình đâu cần phải khó chịu.
Mỗi lần mình giận, mình chọn cách không nói chuyện. Còn anh cũng không chủ động giải quyết ngay. Có khi hai vợ chồng sống chung nhà nhưng mấy ngày liền chỉ nói với nhau vài câu liên quan đến con.
Mình vẫn nghĩ những chuyện ấy rồi cũng sẽ qua như bao lần trước.
Cho đến vài hôm trước…
Chỉ vì một việc rất nhỏ liên quan đến tài khoản ngân hàng, mình hỏi chồng sao trước đó không lưu lại thông tin để sau này đỡ mất công. Anh trả lời bằng giọng rất khó chịu: “Không nhớ thì lấy lại mật khẩu, có gì đâu.”
Ánh mắt và thái độ của anh lúc ấy khiến mình chạnh lòng. Mình lại chọn cách im lặng như mọi lần.
Nhưng lần này, mọi thứ không còn giống trước nữa…
Không khí trong nhà trở nên nặng nề chỉ vì sự im lặng của cả hai.
Mình không chủ động bắt chuyện vì nghĩ người sai nên là người mở lời trước. Còn chồng cũng giữ nguyên thái độ lạnh nhạt. Hai người cứ ở cạnh nhau nhưng ai làm việc nấy, chỉ trao đổi khi liên quan đến con.
Rồi trong một cuộc nói chuyện, anh nhìn mình và nói rất bình tĩnh:
“Nếu em cảm thấy sống với anh mệt mỏi quá thì mình dừng lại.”
Câu nói ấy khiến mình không biết phải phản ứng thế nào.
Mình cứ nghĩ sau bao lần cãi nhau, cả hai đều hiểu tính của nhau. Mình tưởng anh biết mình nóng tính nhưng rồi sẽ nguôi. Mình cũng nghĩ anh hiểu tất cả những lời nhắc nhở của mình đều xuất phát từ mong muốn gia đình tốt hơn.
Nhưng có lẽ trong mắt anh, mọi chuyện lại hoàn toàn khác.
Anh luôn cho rằng mình quá hay cáu gắt, chuyện nhỏ cũng thành lớn. Anh nói mình thường xuyên soi xét từng hành động của chồng, từ giờ giấc sinh hoạt, cách tiêu tiền cho đến những việc rất nhỏ trong cuộc sống. Điều đó khiến anh cảm thấy lúc nào cũng bị áp lực.
Ngược lại, mình lại thấy mình chẳng làm gì quá đáng.
Mình chỉ muốn anh ngủ sớm hơn để giữ sức khỏe.
Muốn anh bớt dành thời gian cho điện thoại.
Muốn anh có kế hoạch tài chính rõ ràng hơn.
Muốn anh quan tâm đến tương lai của gia đình thay vì chỉ sống cho hiện tại.
Theo mình, đó đều là những điều bình thường của một người vợ.
Điều khiến mình buồn nhất là mỗi khi góp ý, anh rất ít khi thừa nhận bản thân có thiếu sót. Thay vào đó, anh thường tìm lý do hoặc chuyển sang trách ngược mình quá khó tính.
Mình càng nói thì anh càng im.
Mình càng im thì anh càng cho rằng mình đang tạo áp lực.
Vòng lặp ấy cứ kéo dài suốt nhiều năm.
Ngoài những chuyện giữa hai vợ chồng, mối quan hệ với mẹ chồng cũng nhiều lần khiến mình tổn thương.
Có lần hai vợ chồng đang giận nhau nên không ai nói với ai. Đến giờ cơm, mẹ chồng xuống bếp chuẩn bị đồ ăn cho cháu. Trong lúc làm việc, bà liên tục than thở và nói những câu khiến mình cảm thấy bản thân bị trách móc. Mình không giữ được bình tĩnh nên xuống nói chuyện lại. Từ một việc rất nhỏ, không khí cả nhà trở nên căng thẳng.
Đó chỉ là một trong rất nhiều lần như vậy.
Có những chuyện nếu kể hết chắc cũng không thể gói gọn trong vài trang giấy.
Mình biết bản thân không phải người hoàn hảo.
Mình ít cười, gương mặt thường nghiêm, dễ suy nghĩ nhiều và khá nhạy cảm. Chính chồng cũng nhiều lần góp ý rằng mình nên thoải mái hơn để không khí gia đình nhẹ nhàng hơn.
Mình đã cố thay đổi nhưng không dễ.
Bởi mỗi lần thấy một điều chưa hợp lý, mình lại có cảm giác nếu không nói thì sẽ tích tụ trong lòng, còn nếu nói ra thì lại thành tranh cãi.
Đôi khi mình cũng tự hỏi có phải mình đang quá cầu toàn hay không.
Hay vì mình luôn muốn mọi thứ tốt hơn nên vô tình khiến người bên cạnh cảm thấy ngột ngạt?
Nhưng rồi mình lại nghĩ, nếu mình không nhắc thì ai sẽ lo những khoản chi tiêu? Ai sẽ tính chuyện học hành của con? Ai sẽ lên kế hoạch cho tương lai?
Mình chưa bao giờ muốn hơn thua với chồng.
Mình chỉ mong anh chủ động hơn một chút để mình bớt phải nhắc.
Mình cũng mong khi mình góp ý, anh có thể lắng nghe thay vì phản ứng bằng sự khó chịu.
Sau câu nói hôm ấy, mình bắt đầu nhìn lại chính cuộc hôn nhân của mình.
Có thể trong suốt thời gian qua, cả hai đều nghĩ mình đúng.
Mình nghĩ mình hy sinh nhiều nên có quyền nhắc nhở.
Anh nghĩ mình bị kiểm soát quá nhiều nên luôn thấy mệt mỏi.
Không ai thật sự chịu ngồi xuống để lắng nghe cảm xúc của người còn lại.
Bây giờ nhìn lại, mình không biết điều khiến hôn nhân đi đến hôm nay là vì những chuyện lớn hay chỉ đơn giản là vô số điều nhỏ bé tích tụ theo năm tháng.
Mình vẫn còn thương chồng.
Mình tin anh cũng vẫn thương mình.
Chỉ là cả hai đều đã quá mệt sau nhiều năm sống trong những cuộc chiến lạnh, những lần im lặng kéo dài và những lời góp ý lặp đi lặp lại mà không ai cảm thấy mình được thấu hiểu.
Đến giờ mình vẫn chưa biết phải làm gì tiếp theo.
Liệu mình nên thay đổi cách thể hiện cảm xúc để gia đình nhẹ nhàng hơn?
Hay mình nên tiếp tục giữ quan điểm rằng những điều mình nhắc đều là vì tương lai chung?
Mình thật sự mong nhận được góc nhìn từ những người đã từng trải qua cuộc sống hôn nhân, bởi có lẽ người trong cuộc nhiều khi quá nhiều cảm xúc nên không còn đủ tỉnh táo để biết mình đúng ở đâu và sai ở chỗ nào.