
Chồng tôi đi xuất khẩu lao động ở Nhật, suốt 4 năm qua, bao nhiêu tiền anh gửi về đều đưa thẳng cho mẹ chồng giữ. Anh tin tưởng tuyệt đối, bởi bà nói:
— Con cứ yên tâm làm việc, tiền mẹ giữ hộ, sau này về mua cho hai đứa cái nhà nhỏ mà ở riêng.
Tôi ở nhà chăm con nhỏ, bươn chải đủ thứ, mỗi lần con ốm muốn mua hộp sữa hay lọ thuốc cũng phải ngửa tay xin. Bà lúc nào cũng ch/ì chi/ế/t:
— Mẹ giữ tiền cho hai đứa, chứ để trong tay cô có mà bay hết!
Tôi cắn răng chịu đựng, vì nghĩ thôi cố thêm vài năm, chồng về rồi có căn nhà nhỏ, có tự do, thế là mãn nguyện.
Nhưng đời nào ngờ…
Ngày anh về, bà chồng vui vẻ mổ lợn làm cỗ linh đình. Tôi hạnh phúc đến run rẩy, cứ nghĩ sau bao năm khổ cực, gia đình cuối cùng cũng được đoàn tụ.
Đêm hôm đó, anh hỏi mẹ:
— Mẹ ơi, con gửi về tổng cộng gần 900 triệu, giờ tính mẹ đưa lại con để con lo tính mua đất, được không?
Mẹ chồng tôi thản nhiên nhấp ngụm nước chè, giọng nhẹ tênh:
— 900 triệu nào? Ở nhà mẹ nuôi vợ con m/ày, tiền đó tiêu hết rồi còn đâu.
Tôi ch/ế/t lặ/ng.
Chồng tôi sững người, hỏi dồn:
— Sao tiêu hết được hả mẹ? Con gửi đều đều mỗi tháng 20–25 triệu mà, mẹ bảo giữ giùm con cơ mà?
— Giữ thì cũng là giữ cho nhà này chứ giữ làm gì! Mẹ nuôi cháu, lo thu/ố/c thang, tiền điện, tiền gạo… Toàn tiền đó mà ra.
Tôi bật khóc, nói trong uất nghẹn:
— Con đi làm thêm, có tháng kiếm được hai triệu, mẹ bắt nộp hết, bảo “để gộp vào tiền anh ấy gửi mà nuôi con”. Thế giờ… hết là sao?
Bà chồng quắc mắt:
— Cô đừng có mà h/ỗn! Ở nhà mẹ ăn b/á//m mấy năm, giờ còn đò/i tiề/n à?
Chồng tôi im lặng, không bênh mẹ, cũng chẳng b/ênh vợ. Tôi biết, anh đang bị giằ/ng x/é. Nhưng với tôi, sự im lặng ấy như một nh//á/t d//a/o.
Tôi không chấp nhận mất trắng bốn năm tuổi trẻ và công sức của chồng. Tôi bắt đầu lục lại tất cả.
Tôi bắt đầu lục lại tất cả những cuốn sổ tay cũ và các tin nhắn chuyển tiền mà tôi đã cẩn thận chụp lại suốt 4 năm qua. Tôi vốn là người kỹ tính, dù mẹ chồng luôn mắng tôi là “đồ tính toán”, nhưng chính sự tính toán đó đã trở thành chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
Sáng hôm sau, khi cả nhà đang ngồi ở phòng khách, tôi đặt một tập hồ sơ dày cộp lên bàn. Giọng tôi đanh thép nhưng run rẩy vì uất ức:
Bằng chứng thu nhập: “Đây là sao kê ngân hàng 4 năm qua anh gửi về, tổng cộng là 920 triệu. Còn đây là sổ chi tiêu gia đình hằng ngày con ghi lại: Mỗi tháng nhà mình ăn hết bao nhiêu gạo, bao nhiêu mắm muối, tiền sữa của con… con đều ghi rõ. Tổng chi phí sinh hoạt cao nhất cũng chỉ hết 300 triệu cho 4 năm.”
Cú sốc thực sự: Tôi lật tiếp một tờ giấy photo có dấu đỏ của ngân hàng mà tôi vừa nhờ người bạn làm ở đó tra cứu hộ: “Và đây, quan trọng nhất… Con biết mẹ không tiêu hết tiền. Cách đây 3 tháng, mẹ đã rút 600 triệu để gửi tiết kiệm dưới tên anh Hai (anh trai của chồng) để anh ấy mua căn nhà trên phố, đúng không ạ?”
Mẹ chồng tôi tái mặt, chén trà trên tay bà run bần bật. Chồng tôi nhìn vào tờ giấy, đôi mắt anh đỏ ngầu vì bàng hoàng. Anh nhìn mẹ, giọng khản đặc: “Mẹ… con đi làm bên Nhật, mỗi ngày chỉ dám ăn mì tôm, làm thêm đến 2 giờ sáng để có tiền gửi về lo cho vợ con… Sao mẹ lại nỡ lấy mồ hôi nước mắt của con để cung phụng cho anh Hai?”
Sự Trỗi Dậy Của Người Vợ
Bà mẹ chồng lúc này mới gào lên, định dùng cái uy của người lớn để lấp liếm: “Thì… anh em trong nhà phải đùm bọc nhau! Thằng Hai nó khó khăn, tao cho nó mượn, sau này nó trả!”
Tôi không để bà kịp nói hết:
“Mẹ nói anh Hai khó khăn? Anh ấy vừa mua xe mới, chị dâu thì khoe vòng vàng đầy tay. Còn con tôi, đến hộp sữa cũng phải xin mẹ trong tiếng chửi bới. Nếu mẹ không trả lại số tiền này, con sẽ gửi đơn kiện lên tòa án về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Con có đủ bằng chứng chuyển khoản và các đoạn ghi âm mẹ hứa giữ tiền cho vợ chồng con.”
Nhìn thấy thái độ kiên quyết của tôi, chồng tôi cuối cùng cũng đứng bật dậy. Anh nắm lấy tay tôi, nhìn thẳng vào mẹ: “Mẹ ạ, con đã sai khi quá tin mẹ mà để vợ con phải khổ. Nếu mẹ không lấy lại tiền từ anh Hai để đưa cho chúng con, từ hôm nay, con sẽ không còn người anh, người mẹ này nữa. Chúng con sẽ dọn đi ngay lập tức.”
Cái Kết Sau Cơn Bão
Gia đình người anh cả, vốn sợ dính líu đến pháp luật và bị hàng xóm cười chê, đã phải buộc lòng rút tiền trả lại một phần và viết giấy nợ phần còn lại. Vợ chồng tôi cầm số tiền ấy, gom góp thêm rồi dọn hẳn ra thành phố, bắt đầu cuộc sống mới.
Bốn năm khổ cực đã đổi lại cho tôi một bài học đắt giá: Tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát. Mẹ chồng tôi giờ đây thui thủi ở quê, người anh cả cũng chẳng thèm ngó ngàng tới bà khi bà không còn tiền để cho. Còn chúng tôi, dù khởi đầu lại muộn màng, nhưng từ nay về sau, chìa khóa của hạnh phúc sẽ do chính tay tôi nắm giữ.