
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chồng đi vắng cả đêm. Ông lão ăn mày sau khi xin ngủ nhờ một đêm, sáng hôm sau tỉnh dậy, ông vội vàng tìm tôi và nói: “Đừng ở lại nhà này nữa, đêm nay sẽ có chuyện.”…..
Tôi tên Mai, 40 tuổi, sống cùng chồng là anh Vĩnh trong căn nhà hai tầng ở khu vực ven đô. Cuộc sống của chúng tôi bình lặng trôi qua, không dư dả nhưng đủ sống. Tôi mở một quán nước nhỏ ngay trước cổng, còn anh Vĩnh nhận việc tại một xưởng cơ khí. Công việc của anh không cố định, có đợt anh đi biền biệt từ sáng sớm đến đêm muộn, nhưng cũng có lúc lại nghỉ ở nhà cả tuần.
Gần đây, tôi cảm nhận được sự bất thường từ chồng. Anh thường xuyên nói phải làm ca đêm nhưng nhất quyết không tiết lộ vị trí làm việc. Mỗi lần tôi cố hỏi chi tiết, anh liền nổi giận: “Chuyện công việc của tôi, cô hỏi lắm làm gì!”
Sự nhạy cảm của người phụ nữ khiến lòng tôi luôn bất an, cảm giác như có điều gì đó nguy hiểm đang được che giấu ngay sau lưng mình.
Đêm hôm đó, trời đổ mưa rào. Sau khi dọn dẹp xong quán nước, tôi ăn vội bát cơm rồi ngồi xem truyền hình một mình. Anh Vĩnh gửi tin nhắn báo sẽ làm thông đêm không về. Tôi thở dài chấp nhận, bởi sự lạnh nhạt này đã trở thành thói quen suốt nhiều năm qua.
Khoảng 10 giờ đêm, khi tôi chuẩn bị tắt đèn đi ngủ thì tiếng gõ cửa cổng vang lên rồn rã. Nhìn qua khe cửa, dưới ánh đèn đường mờ nhạt là một người đàn ông lớn tuổi, ăn mặc xộc xệch, người ướt đẫm vì ngấm mưa.
Ông cất giọng run rẩy: “Cô ơi, cho tôi trú nhờ qua đêm mưa này với, tôi không còn nơi nào để đi.”
Ban đầu tôi có chút e ngại, nhưng nhìn ánh mắt mệt mỏi của ông, tôi không đành lòng. Nhớ về người cha quá cố cũng từng vất vả ngược xuôi, tôi mở cổng, lấy cho ông chiếc chiếu cũ và cái chăn mỏng ở khu vực hiên nhà.
Trước khi đóng cửa, ông nhìn tôi với ánh mắt rất lạ rồi nói: “Cô tốt bụng thế này, chắc chắn sẽ gặp lành.”
Đêm đó, tôi trằn trọc không yên. Đến khoảng 3 giờ sáng, tôi dậy đi dạo một vòng quanh nhà thì thấy ông lão vẫn nằm co ro trên chiếu. Tôi quay lại phòng ngủ tiếp.
Sáng hôm sau, khi tôi vừa bước ra sân, ông lão đã đứng đợi sẵn. Ánh mắt ông không còn vẻ mệt mỏi của đêm qua mà trở nên vô cùng nghiêm nghị. Ông tiến lại gần, hạ thấp giọng hỏi:
“Căn nhà này vài năm trước từng sửa chữa hay đào nền lên đúng không?”
Tôi giật mình nhớ lại, khoảng hai năm trước, anh Vĩnh từng thuê thợ về đục toàn bộ gạch lát nền dưới gầm cầu thang với lý do sửa lại đường ống nước.
Thấy tôi gật đầu, sắc mặt ông lão biến đổi dữ dội. Ông tiến lại, nắm chặt lấy tay tôi và nói một câu khiến tôi sững người:
“Nghe tôi! Đêm nay cô tuyệt đối không được ở lại căn nhà này. Nếu ở lại, e rằng mạng sống của cô cũng không còn!”
Tôi chưa kịp định thần thì ông lão chỉ tay thẳng vào chiếc tủ gỗ nặng được kê cố định dưới gầm cầu thang suốt hai năm qua và tiết lộ một bí mật kinh hoàng…
Ông lão hạ giọng xuống mức thấp nhất: “Phía dưới lớp gạch đó giấu một tội ác khủng hại. Đêm qua, lúc 2 giờ sáng, có một gã đàn ông lén mở khóa bước vào. Hắn mang theo một vật nặng có mùi hôi tanh cùng một bình hóa chất dễ cháy. Hắn thì thầm qua điện thoại rằng: ‘Tối nay giải quyết xong xuôi, đốt sạch căn nhà là coi như một tai nạn hoàn hảo.’”
Sống lưng tôi lạnh ngắt. Đêm qua Vĩnh nhắn tin bảo làm ca đêm không về!
Nhìn thấy sự hoảng loạn của tôi, ông lão liền trấn an và vạch trần danh tính thật: Ông tên Nam, vốn là một cán bộ điều tra hình sự đã về hưu. Hai năm trước, con trai ông – một nhân viên kế toán tại xưởng cơ khí nơi Vĩnh làm việc – đột ngột mất tích cùng một khoản tiền lớn. Không tin con mình ôm tiền bỏ trốn, ông Nam đã âm thầm điều tra suốt hai năm và phát hiện Vĩnh cùng chủ xưởng cầm đầu một đường dây làm ăn phi pháp. Con trai ông vì phát hiện ra sự thật nên đã bị chúng hại, sau đó đem giấu ngay dưới nền căn nhà này.
Chưa dừng lại ở đó, Vĩnh giữ tôi lại căn nhà suốt hai năm qua như một bình phong. Hắn vừa âm thầm mua một gói bảo hiểm tai nạn giá trị lớn đứng tên tôi. Khi vụ làm ăn phi pháp sắp bị phanh phuy, chúng quyết định thiêu rụi căn nhà để vừa phi tang chứng cứ, vừa tạo hiện trường giả nhằm chiếm đoạt toàn bộ tiền bảo hiểm.
Nhờ sự hướng dẫn của ông Nam và sự phối hợp bí mật với lực lượng chức năng, ngày hôm đó tôi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Chiều đến, khi Vĩnh về nhà và hối thúc tôi sang nhà cha mẹ đẻ chơi, tôi ngoan ngoãn làm theo để hắn không sinh nghi.
11 giờ đêm hôm đó, trong cơn mưa tầm tã, Vĩnh cùng tên chủ xưởng bắt đầu dùng công cụ đập phá lớp nền dưới gầm cầu thang nhằm lấy đi những phần chứng cứ còn lại, đồng thời tưới chất dễ cháy khắp sàn nhà. Ngay khoảnh khắc Vĩnh chuẩn bị bật lửa để phi tiêu toàn bộ hiện trường, lực lượng công an cùng ông Nam và tôi đã ập vào khống chế gọn gàng cả hai đối tượng.
Tại cơ quan điều tra, trước những bằng chứng không thể chối cãi, Vĩnh và đồng bọn đã phải cúi đầu nhận tội. Cả hai sau đó phải nhận án phạt nghiêm khắc nhất của pháp luật cho chuỗi hành vi tàn nhẫn của mình.
Sau biến cố lớn, tôi bán căn nhà cũ, dùng một phần tiền hỗ trợ ông Nam lo liệu việc tâm linh chu đáo cho người con trai quá cố. Số tiền còn lại, tôi chuyển đến một vùng đất mới, mở một cửa hàng nhỏ để bắt đầu lại cuộc đời. Trải qua sinh tử, tôi càng tin rằng sự lương thiện và lòng nhân ái sẽ luôn là ngọn đèn soi sáng, bảo vệ con người trước những sóng gió của cuộc đời.