
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
PHẦN 1: BỨC MÀN NHUNG VÀ SỰ THẬT DƯỚI MÁI TÔN CŨ
Tôi và Quân yêu nhau gần một năm thông qua một buổi tiệc giao lưu của giới trí thức. Quân có một xuất phát điểm khiến nhiều người ao ước: gia đình khá giả kinh doanh có tiếng, bản thân anh lại từng có nhiều năm du học nước ngoài, hiện đang làm quản lý cho một công ty xuất nhập khẩu lớn. Ngược lại, tôi chỉ sinh ra trong một gia đình bình thường, cuộc sống bình dị, không dư giả nhưng chưa bao giờ để tôi thiếu thốn điều gì. Ngay từ những ngày đầu hẹn hò, tôi đã thẳng thắn chia sẻ về hoàn cảnh của mình. Quân khi ấy nắm chặt tay tôi, ánh mắt đầy chân thành: “Anh yêu em vì chính con người em, vật chất đối với anh không quan trọng.”
Chính sự ấm áp đó đã khiến tôi gật đầu đồng ý khi anh ngỏ lời cầu hôn sau 10 tháng bên nhau. Ngày ra mắt hai bên gia đình, Quân đặt một phòng VIP tại nhà hàng năm sao sang trọng bậc nhất thành phố. Sự chu đáo và hào nhoáng ấy vô tình làm lu mờ đi một thực tế: Quân chưa từng một lần đặt chân đến ngôi nhà nơi tôi đã sinh sống suốt 25 năm qua.
Ngày đại hỷ cuối cùng cũng đến. Đám cưới được tổ chức theo phong tục truyền thống tại nhà trai trước, sau đó đoàn xe hoa mới quay về nhà gái để làm lễ đón dâu. Khi chiếc Mercedes sang trọng dẫn đầu đoàn xe rước dâu từ từ rẽ vào con ngõ nhỏ dẫn đến nhà tôi, nụ cười trên môi Quân bỗng chốc đông cứng. Con ngõ nhỏ hẹp, đường lát gạch đỏ phủ chút rêu phong – nét đặc trưng của những khu lao động cũ. Quân nhăn mặt, hạ kính xe xuống rồi lẩm bẩm: “Thời buổi nào rồi mà đường xá còn thế này, xước hết gầm xe mất.”
Bước qua cánh cổng sắt hoen gỉ có dán chữ Hỷ đỏ chói, Quân hoàn toàn choáng váng. Khoảng sân nhỏ trước nhà được bố tôi tận dụng một góc để quây lưới nuôi mươi con gà thả vườn, góc còn lại là những thùng xốp trồng rau xanh mướt. Dù trước ngày cưới, cả nhà tôi đã dọn dẹp, cọ rửa vô cùng sạch sẽ, nhưng cái không khí ẩm mùi đất và mùi đặc trưng của góc sân chăn nuôi vẫn thoang thoảng trong gió. Quân đưa tay lên nhăn mũi, bước chân ngần ngại như sợ vấy bẩn đôi giày da bóng loáng.
Khi tiến vào bên trong gian nhà chính, sự thất vọng hiện rõ trên gương mặt chú rể. Căn nhà cấp bốn ba gian truyền thống với một gác xép nhỏ bằng gỗ nằm im lìm bên góc, bức tường sơn đã cũ, phía dưới gầm sàn gác còn dựng một chiếc xe đạp Thống Nhất rỉ sét – kỷ vật thời trẻ của bố tôi. Trong lúc đợi đại diện hai họ ổn định chỗ ngồi để thưa chuyện, Quân kéo tôi vào góc hành lang, nói nhỏ bằng giọng đầy khó chịu: – Anh thật sự không thể tin được thời đại này rồi mà nhà em lại sống trong cái cảnh này đấy Mai ạ. Nhìn chẳng khác gì ở vùng sâu vùng xa. Tôi cố nén tiếng thở dài, nhẹ nhàng giải thích: – Nhà cũng chỉ có ba người, bố mẹ nhường hết phần tốt nhất cho em đi học rồi. Ở thế này vừa vặn và ấm cúng rồi anh ạ. Trước đây khi chưa đi làm, em toàn ngủ trên cái gác xép kia để nhường phòng dưới cho bố mẹ đấy.
Quân nhếch mép, ánh mắt đảo quanh một lượt rồi đột ngột hỏi: – Thế lát nữa bố mẹ em có trao của hồi môn không? Tục lệ ở đây thế nào? – Có chứ anh, dù ít dù nhiều thì đó cũng là lời chúc phúc của đấng sinh thành mà. – Tôi trả lời. Nghe đến đây, Quân bật cười khinh khỉnh, giọng điệu đầy vẻ ban ơn: – Ừ, thì chắc cũng chẳng được bao nhiêu đâu nhỉ. Nhìn cái gia cảnh này là anh tự hiểu rồi. Biết nhà em thế này, mấy hôm trước anh đã bảo mẹ anh chuẩn bị sẵn mấy cái kiềng với lắc vàng bên nhà trai để lát nữa mang sang lánh mặt cho đỡ thẹn. Sự tự tôn của tôi bị chạm tự ái sâu sắc, tôi nghiêm mặt: – Sao anh lại nói năng kiểu thực dụng thế? Của hồi môn là tấm lòng, vợ chồng mình đi làm tự lo được, đâu cần phải cân đo đong đếm vàng mừng của bố mẹ làm gì? Quân khoanh tay, lắc đầu: – Em ngây thơ vừa thôi. Có nhiều một tí nhìn cái đám cưới nó mới long trọng, nở mày nở mặt với họ hàng chứ. Em không lên mạng xem người ta đám cưới vàng đeo trĩu cổ à? Ít ra cũng phải được thế thì người ta mới nể.
Lời nói của Quân như một gáo nước lạnh dội thẳng vào niềm hạnh phúc ngày cưới của tôi. Cảm giác nghẹn đắng ứ nghẹn nơi cổ họng, nhưng nhìn ra phía ngoài, quan viên hai họ đang ngồi kín ghế, tiếng cười nói rộn ràng và máy quay đang hướng về phía này, tôi đành cắn răng im lặng, nuốt ngược sự bất bình vào trong để buổi lễ được tiếp diễn suôn sẻ.
PHẦN 2:BẢN CHẤT LỘ DIỆN VÀ CÁI KẾT MUỘN MÀN
Đến phần trao quà của nhà gái, mẹ tôi run run mở chiếc hộp nhung đỏ cũ kỹ, cẩn thận lấy ra một sợi dây chuyền mảnh, hai chiếc lắc tay và hai chiếc nhẫn vàng nhỏ để đeo cho con gái. Đó là tất cả số tiền tiết kiệm từ những giọt mồ hôi bên đàn gà, luống rau của bố và những đêm thức trắng khâu nón của mẹ. Đứng bên cạnh, Quân nhìn chằm chằm vào những món đồ trang sức nhỏ bé ấy rồi chép miệng, thở dài một tiếng rõ to. Phía dưới, mấy người cô, người dì bên họ nhà trai bắt đầu xầm xì, liếc nhìn nhau với ánh mắt đầy vẻ coi thường và không hài lòng.
Ngay khi nghi lễ kết thúc và hai đứa bước lên xe hoa để di chuyển về phía trung tâm tiệc cưới của nhà trai, tôi lập tức tháo toàn bộ số dây chuyền, lắc vàng và nhẫn ra, xếp gọn gàng vào chiếc hộp nhỏ rồi đưa cho Quân. Anh nhìn tôi với ánh mắt đầy hoài nghi: “Em đưa anh cái này làm gì?”. Tôi cố giữ nụ cười bình thản: “Anh cầm lấy giữ hộ em cho may mắn.” Quân thản nhiên nhét cái hộp vào túi quần, lầm bầm một câu cay đắng: “Chỗ này chắc tổng giá trị chưa nổi hai triệu bạc, mang tiếng cả đời.” Tôi quay ngoắt sang, ánh mắt sắc lẹm: “Anh vừa nói cái gì cơ?” Thấy tôi nổi giận, Quân vội vàng xua tay, cười xòa lấp liếm: “À không, anh nói là để anh cất cẩn thận kẻo mất.”
Tiệc cưới bên nhà trai được tổ chức tại một trung tâm hội nghị lộng lẫy, không khí náo nhiệt và xa hoa hơn gấp bội. Mẹ Quân diện bộ áo dài đính kim sa lấp lánh, trên cổ, cổ tay đeo đầy những vòng kiềng vàng bản lớn, đi lại tiếp khách đầy tự hào. Giữa không gian tráng lệ và những con người ăn mặc sang trọng ấy, tôi nhìn thấy bố mình. Ông ngồi lọt thỏm ở góc bàn dành cho nhà gái, dáng người gầy guộc, mặc bộ vest màu xám đã sờn gấu. Trước ngày cưới, tôi đã tha thiết đòi mua cho bố một bộ đồ mới thương hiệu lớn, nhưng ông nhất quyết từ chối, mắng yêu rằng phải để dành tiền đó mà lo cho cuộc sống mới, bộ đồ cũ này ông chỉ mặc vài lần dịp trang trọng nên vẫn còn tốt lắm. Nhìn bờ vai run run và ánh mắt đầy lo lắng của bố hướng về phía sân khấu, lòng tôi thắt lại vì thương xót.
Sau khi thực hiện xong các nghi thức cắt bánh và rót rượu trên sân khấu lớn, tôi đi xuống phía dưới để thay váy đi chúc rượu các bàn. Đi ngang qua khu vực hành lang vắng vẻ phía sau khán đài, tôi chợt thấy bóng dáng quen thuộc của bố đang kéo Quân vào một góc để nói chuyện. Tò mò và có chút lo lắng, tôi nhẹ nhàng bước tới gần phía sau tấm rèm lớn.
Chưa kịp lên tiếng, một cảnh tượng đập vào mắt khiến tim tôi thắt lại. Quân đang dùng lực gạt mạnh tay của bố tôi ra, khuôn mặt anh ta nhăn nhúm, giọng điệu lộ rõ sự cáu kỉnh và khinh miệt: – Con đã bảo là con không cần rồi mà sao bố cứ thích vẽ chuyện, bám lấy con thế nhỉ? Lúc nãy ở nhà gái, mẹ con đưa thiếu đồ sính lễ nên giờ bố tranh thủ mang nốt sang đây chứ gì? Đằng nào thì đống của cải đó cái Mai nó cũng mang về nhà con thôi. Ôi giời ơi, thêm được cái dây chuyền ghẻ này thì đáng được mấy xu mà bố phải lặn lội mang tận đến đây đưa riêng cho con? Nhà con không có thiếu thốn đến mức phải nhận mấy đồng tiền lẻ này của bố đâu!
Bố tôi gương mặt chất phác, tay vẫn cầm một chiếc bao thư dày, giọng run run giải thích: – Kịp lúc nãy đông người quá bố chưa kịp nói… Đây không phải tiền sính lễ đưa thiếu, mà là…
Không để bố tôi nói hết câu, Quân cắt ngang, cười nửa miệng đầy mỉa mai: – Thôi bố đừng thanh minh nữa. Biết nhà bố nghèo rớt mồng tơi thế này thì ngay từ đầu con đã chủ động mang tiền sang bố thí cho rồi, chứ không phải để lúc nãy làm lễ, họ hàng nhà con nhìn vào đống của hồi môn rẻ tiền đó mà con thấy ngượng chín cả mặt đâu! Đúng là nghèo thì hay sĩ diện!
Máu trong người tôi như sôi lên, toàn thân run rẩy vì phẫn uất. Nỗi đau đớn và sự xúc phạm lên đến đỉnh điểm khi nhìn thấy người cha kính yêu, người đã hy sinh cả cuộc đời cho tôi, lại phải đứng chịu sự nhục mạ từ kẻ mà tôi gọi là chồng. Không thể nhẫn nhịn thêm một giây nào nữa, tôi lao thẳng từ phía sau tấm rèm ra, dùng hết sức bình sinh vung tay tát một cái thật mạnh, kêu “chát” vang dội thẳng vào mặt Quân.
Quân bị đánh bất ngờ, đau đớn ôm lấy một bên má đang sưng đỏ, đôi mắt trợn ngược đầy tức giận và sừng sộ quát lớn: – Cô điên rồi à?! Tiệc cưới của tôi còn chưa tàn, quan khách hai họ còn ngồi đầy ngoài kia mà cô dám giở thói côn đồ, đánh chồng cô ngay tại đây à? Cô có còn giáo dục không thế?
Tôi đứng chắn ngay trước mặt bố, nước mắt lưng tròng nhưng ánh mắt rực lửa giận dữ, hét lên thẳng vào mặt anh ta: – Phải, tôi điên rồi đấy! Tôi sợ anh chắc? Tôi nói cho anh biết, bố mẹ tôi là giới hạn lớn nhất của cuộc đời tôi, không phải cái loại người thực dụng, cặn bã như anh muốn chà đạp là chà đạp đâu! Anh có thể xem thường tôi, khinh miệt tôi vì xuất thân, nhưng anh dám mở miệng nhục mạ gia đình tôi, xúc phạm bố tôi thì tôi tuyệt đối không bao giờ để yên cho anh đâu!
Bố tôi hoảng hốt kéo tay tôi: “Mai ơi, con bình tĩnh đi con, hôm nay là ngày vui của con mà…” Nhưng tôi đã dứt khoát gạt tay bố ra, nhìn thẳng vào gã đàn ông phản trắc trước mặt, tháo phăng chiếc nhẫn cưới trên ngón tay áp út ném thẳng vào người anh ta: – Đám cưới này hủy! Không có cưới xin gì nữa hết! Trả lại toàn bộ của hồi môn rẻ tiền của nhà tôi đây, rồi tôi đi về. Loại người sống chỉ biết có tiền và khinh rẻ người lao động như anh, tôi có gả vào cũng chỉ rước lấy bất hạnh cả đời!
Quân cười điên cuồng, nhét chiếc phong bì dày của bố tôi vào tay tôi rồi nói lớn: – Đi thì đi! Cô tưởng cô báu bở lắm chắc? Cầm lấy cái đống tiền lẻ rách rưới này của nhà cô rồi cút đi cho khuất mắt tôi! Để xem loại con gái nhà nghèo bị hủy hôn như cô thì sau này có ai thèm ngó ngàng tới không!
Tôi nắm chặt chiếc phong bì, dắt tay bố hiên ngang bước ra khỏi trung tâm tiệc cưới trước sự ngơ ngác và bàn tán xôn xao của hàng trăm khách mời. Ngay trên chiếc xe taxi đưa hai bố mẹ con trở về nhà, tôi nghẹn ngào mở chiếc phong bì ra. Bên trong không phải là vài triệu tiền lẻ như Quân nghĩ, mà là một cuốn sổ tiết kiệm trị giá 2 tỷ đồng cùng một mảnh giấy chứng nhận quyền sử dụng đất của mảnh đất mặt đường lớn trị giá hàng chục tỷ mà bố tôi đã âm thầm mua tích lũy từ nhiều năm trước bằng tiền đền bù giải phóng mặt bằng và kinh doanh trang trại, nhưng ông luôn chọn lối sống giản dị, khiêm nhường để dạy dỗ tôi thành người.
Về phần Quân, sự thật về sự giàu có ngầm của gia đình tôi nhanh chóng được hội bạn bè và đối tác làm ăn truyền tai nhau sau vụ bê bối ở đám cưới. Sự khinh người, thiển cận và hám danh lợi của anh ta bị phơi bày hoàn toàn trước công chúng. Không chỉ mất đi một người vợ chân thành, Quân còn bị các đối tác lớn quay lưng vì đánh giá thấp nhân cách của một kẻ quản lý. Chuỗi ngày sau đó của anh ta là những chuỗi ngày ngập trong sự đổ vỡ của sự nghiệp và sự dằn vặt, ân hận tột cùng, nhưng tất cả đã quá muộn màng cho một kẻ có mắt như mù.