
“Bà ơi…” – con nghẹn ngào gọi trong nước mắt.
Bố đã biết chuyện, biết mẹ kế không cho con ăn sáng, đến bữa cơm chỉ xới nửa bát, còn mắng chửi khi con xin thêm. Bố tức giận đập bàn:
“Nếu bà còn đối xử với con tôi như thế, tôi sẽ ly hôn ngay lập tức!”
Lúc đó, con tưởng mình được cứu, tưởng bóng tối sắp qua đi. Nhưng nào ngờ, mọi chuyện chưa dừng lại ở đây.
Chỉ cần đợi bố đi làm xa, bà ta liền thay đổi sắc mặt. Kéo mạnh cánh cửa phòng, bà gọi con ra, giọng lạnh như băng:
“Lại đây, hôm nay tao sẽ dạy mày thế nào là lễ phép!”
Con tim đập thình thịch. Ngoài sân, hàng xóm vẫn vô tư quét lá, tiếng gà gáy xa xa, nhưng không ai biết bên trong cánh cửa khép kín ấy, một cơn ác mộng bắt đầu.
Bà ta dúi con ngồi xuống, khóa chặt cửa, ánh mắt sắc lẹm như dao. Rồi chuyện kinh khủng xảy ra – thứ mà con không bao giờ nghĩ mình, một đứa trẻ, lại phải gánh chịu. Tiếng con khóc nghẹn lại trong cổ họng, không dám kêu cứu vì sợ hàng xóm biết, sợ bố biết…
Cả căn nhà ngột ngạt như không còn không khí. Chỉ còn lại những tiếng thì thầm rợn người:
“Đừng có tưởng bố mày bảo vệ được mày… Ở đây, mày chỉ là thừa mà thôi!”
Nhưng bà ta không ngờ rằng hôm đó bố tôi quay về sớm hơn dự định.
Vừa bước vào sân, bố đã nghe thấy tiếng tôi khóc nghẹn trong nhà. Ông đẩy mạnh cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến ông chết lặng. Mẹ kế lập tức buông tay, lắp bắp giải thích, nhưng mọi thứ đã quá muộn.
Bố tôi không nói nhiều. Ông ôm tôi vào lòng, run giọng hỏi:
“Con nói thật cho bố nghe… chuyện này xảy ra bao lâu rồi?”
Tối hôm đó, bố gọi cả họ nội đến. Trước mặt mọi người, ông tuyên bố ly hôn ngay lập tức. Mẹ kế bị đuổi ra khỏi nhà, còn tôi được bố đưa về sống với bà ngoại để ổn định lại tinh thần.
Từ hôm ấy, bố không còn đi làm xa nữa. Ông ở gần tôi hơn, bù đắp cho những ngày tháng tôi đã phải chịu đựng trong im lặng.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại quãng thời gian ấy, tôi vẫn rùng mình. Nhưng ít nhất, cánh cửa ngày hôm đó đã mở ra đúng lúc — và cuộc đời tôi cũng bắt đầu sang một trang khác.