Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Chồng đưa con riêng về rồi ‘ngủ lại với vợ cũ’, tôi ‘tức giận tột độ’, anh lại thản nhiên nói một câu khiến tôi b-àng h-oàng…

Chiếc điện thoại trượt khỏi bàn tay run rẩy của tôi, rơi xuống tấm nệm mềm nhưng tạo ra một tiếng động chấn động cả không gian tịch mịch. Căn phòng ngủ từng là tổ ấm ấm áp của chúng tôi giờ đây bỗng trở nên lạnh lẽo và chật hẹp đến nghẹt thở.
Tôi là Nhã. Tôi kết hôn với Hoàng khi anh đã qua một lần đò và có một đứa con gái riêng năm tuổi tên bé An. Ngày chấp nhận nắm tay Hoàng bước vào lễ đường, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng quá khứ của anh sẽ không bao giờ hoàn toàn biến mất. Tôi thương bé An, chăm sóc con bé từng chút một mỗi khi anh đón con về chơi. Tôi chưa từng gây khó dễ khi anh phải liên lạc với Yến – vợ cũ của anh – vì những chuyện liên quan đến con. Tôi nghĩ sự bao dung và tin tưởng của mình sẽ đổi lại được sự trung thực và trân trọng từ anh.
Nhưng bức ảnh này… bờ vai trần ấy, dòng tin nhắn khiêu khích lúc một giờ sáng ấy… như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, đập tan mọi niềm tin tôi dành cho người đàn ông mà tôi gọi là chồng.
Tôi gạt nước mắt, nhặt điện thoại lên. Bàn tay giận dữ bấm số gọi cho Hoàng.
Một chuông. Hai chuông… Rồi tiếng tít tít báo bận. Anh đã bấm tắt máy.
Giận dữ tột độ, máu trong người tôi sôi lên sùng sục. Tôi không thể ngồi đây chờ đợi như một kẻ ngu ngốc bị gạt ra ngoài lề. Tôi bật dậy, khoác chiếc áo khoác mỏng, lấy chìa khóa xe rồi lao ra khỏi nhà giữa đêm lạnh.
Địa chỉ nhà Yến tôi không lạ gì. Hoàng từng đưa tôi đến đó vài lần để đón bé An. Suốt quãng đường lái xe qua những con phố Thượng Hải vắng lặng, mắt tôi mờ đi vì nước mắt, nhưng ngọn lửa uất hận trong lòng thì cháy ngày một lớn. Tôi đã vẽ ra mớ kịch bản tồi tệ nhất: Tôi sẽ đập cửa, tôi sẽ làm bung bét mọi chuyện, tôi sẽ bắt họ phải đối mặt với sự trơ tráo của chính mình.
2 giờ sáng. Chiếc xe của tôi dừng xịch trước căn hộ chung cư cũ của Yến.
Tôi bấm chuông liên tục. Tiếng chuông dồn dập vang lên trong đêm vắng.
Vài phút sau, cánh cửa gỗ từ từ mở ra. Yến đứng đó. Cô ta mặc một chiếc váy ngủ dây bằng lụa màu kem, mái tóc xõa buông lơi trên bờ vai trần – đúng như hình ảnh trong bức ảnh. Trên môi Yến là một nụ cười nửa miệng đầy vẻ giễu cợt và đắc ý.
— Nhã đấy à? Đêm hôm thế này cô tìm ai? — Giọng Yến điệu đà, cố tình nói nhỏ như thể sợ làm phiền người bên trong.
— Hoàng đâu? — Tôi gạt cô ta ra, giọng khàn đi vì uất nghẹn. — Bảo anh ta bước ra đây!
— Kìa, cô nhẹ tay chút. Anh Hoàng và bé An đang ngủ say lắm. — Yến thong thả khép hờ cánh cửa, khoanh tay nhìn tôi. — Cô không thấy bức ảnh tôi gửi sao? Anh ấy mệt mỏi lắm rồi. Mấy năm qua sống với cô, anh ấy đâu có được bình yên. Tối nay anh ấy nói với tôi, chỉ khi ở bên mẹ con tôi, anh ấy mới thực sự thấy đây là nhà.
Mọi giới hạn chịu đựng của tôi vỡ nản. Tôi giơ tay định tát thẳng vào mặt người phụ nữ trơ tráo trước mặt, nhưng một bàn tay to lớn, ấm áp từ bên trong bất ngờ vươn ra, nắm chặt lấy cổ tay tôi.
Hoàng bước ra.
Anh chỉ mặc chiếc áo phông xám và quần đùi đơn giản, gương mặt phờ phạc, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên những tia máu vì mệt mỏi. Khi nhìn thấy tôi, ánh mắt anh thoáng qua sự kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ phiền muộn.
— Nhã? Sao em lại đến đây vào giờ này? — Giọng Hoàng trầm xuống, có phần trách móc.
Tôi hất mạnh tay anh ra, nước mắt trào ra không thể kiểm soát: — Anh còn hỏi tôi tại sao sao?! Hoàng, anh coi tôi là cái gì? Anh nói đưa con về nhà ngoại, rồi anh ở lại ngủ cùng vợ cũ trên một chiếc giường? Anh có còn coi tôi là vợ anh không?!
Hoàng nhíu chặt mày, nhìn sang Yến rồi quay lại nhìn tôi. Anh thở dài một hơi thật sâu, gãi đầu vẻ kiệt sức: — Em đừng làm ầm ĩ lên nữa có được không? Anh ở lại đây thì sao chứ? Dù sao cô ấy cũng là mẹ của con anh!
Bốp!
Tôi ngẩn người, câu nói của anh như một chiếc búa nặng ngàn cân đập thẳng vào ngực tôi. “Dù sao cô ấy cũng là mẹ của con anh!” – Một câu nói thản nhiên, vô trách nhiệm đến mức làm tôi bàng hoàng.
— Anh nói cái gì? — Tôi run rẩy, lùi lại một bước, nhìn anh như nhìn một kẻ xa lạ. — Anh nói “thì sao chứ”? Anh đã đăng ký kết hôn với tôi! Tôi là vợ hợp pháp của anh! Còn cô ta là VỢ CŨ! Anh ngủ lại nhà vợ cũ giữa đêm hôm, chụp ảnh nằm chung giường, mà anh bảo “thì sao chứ”?!
Yến bước tới, tự nhiên khoác lấy tay Hoàng, nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại giả tạo: — Nhã à, cô nên chấp nhận thực tế đi. Giữa anh Hoàng và tôi có bé An. Đứa trẻ cần một gia đình trọn vẹn. Cô chỉ là người đến sau thôi…
— Cô câm miệng lại! — Tôi gào lên.
— Nhã! Em thôi ngay đi! — Hoàng bất ngờ quát lớn, đẩy tay tôi ra để bảo vệ Yến. — Em có thôi cái trò ghen tuông vô lối này lại không? Tối nay bé An bị sốt cao, nó khóc đòi cả ba lẫn mẹ! Anh phải ở lại dỗ con! Em không thể có chút bao dung nào cho một đứa trẻ sao?!
— Tôi không bao dung? — Tôi bật cười cay đắng, tiếng cười xé tan đêm tĩnh mịch. — Bốn năm qua tôi chăm sóc bé An như con ruột, mỗi lần con bệnh tôi thức trắng đêm cùng anh, đó là không bao dung? Anh dỗ con hay anh dỗ MẸ CỦA CON ANH?! Bức ảnh cô ta gửi cho tôi lúc một giờ sáng là dỗ con sao?!
Hoàng khựng lại. Anh ngơ ngác nhìn Yến: — Bức ảnh nào? Yến, cô gửi cái gì cho Nhã?
Yến hơi biến sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ thản nhiên: — Em… em chỉ chụp ảnh anh và con ngủ để gửi cho Nhã biết anh an toàn thôi mà…
— Cô dối trá! — Tôi rút điện thoại, giơ màn hình có bức ảnh góc chăn và bờ vai trần cùng dòng tin nhắn “Anh ấy hôm nay ngủ với mẹ con chị” lên trước mặt Hoàng. — Anh nhìn đi! Đây là sự ‘an toàn’ mà cô ta nói đấy! Anh bênh cô ta nữa đi!
Hoàng nhìn vào màn hình. Sắc mặt anh lập tức thay đổi. Từ mệt mỏi, chuyển sang bàng hoàng, và rồi là sự giận dữ tột độ. Anh quay sang nhìn Yến, gạt mạnh tay cô ta ra khỏi tay mình: — Yến! Cô làm cái trò gì thế này?!
— Anh Hoàng… em… em chỉ giỡn chút thôi… — Yến ấp úng, lùi lại.
Nhưng kịch tính của đêm nay chưa dừng lại ở đó.
Đúng lúc này, từ bên trong phòng ngủ của bé An vang lên tiếng ho hắng dữ dội, theo sau đó là tiếng nôn mửa và tiếng rên hừ hừ đau đớn của đứa trẻ.
— Ba ơi… Mẹ ơi… Con đau bụng quá… — Tiếng bé An yếu ớt vọng ra.
Hoàng nghe thấy tiếng con thì giật mình lao ngay vào phòng. Tôi và Yến cũng hốt hoảng chạy theo.
Trong phòng, bé An đang ôm bụng cuộn tròn trên giường, mặt mũi tái nhạt, môi xám lại, mồ hôi đầm đìa. Đứa trẻ năm tuổi liên tục nôn ra chất lỏng màu xanh đen.
— An! Con sao thế này?! — Hoàng lao tới bế xốc con lên, gương mặt cắt không còn một giọt máu.
— Ban tối con chỉ ăn cháo mẹ nấu thôi mà… — Yến hoảng loạn nói.
Tôi tiến lại gần, nhìn đống chất nôn của bé An và vỏ lọ thuốc vứt lăn lóc dưới đất cạnh giường. Bằng bản năng của một người từng học ngành dược, tôi nhận ra ngay bất thường. Lọ thuốc đó là một loại thuốc ngủ liều mạnh dùng cho người lớn.
— Yến! Cô cho bé An uống cái gì?! — Tôi lao tới chộp lấy lọ thuốc dưới đất, gào lên.
Yến mặt cắt không còn một giọt máu, lắp ba lắp bắp: — Tôi… tôi không có! Nó khóc quá, không chịu ngủ… tôi chỉ cho nó uống một chút xíu thuốc ngủ của tôi để nó ngoan thôi…
— Cô điên rồi sao?! — Hoàng gầm lên như một con thú dữ bị thương. Anh giơ tay giáng một tát tàn nhẫn vào mặt Yến khiến cô ta ngã dúi dụi xuống sàn. — Cô cho con gái năm tuổi uống thuốc ngủ của người lớn để làm cái gì?!
— Vì anh! — Yến gào lên trong nước mắt, sự đố kỵ và điên loạn hoàn toàn bộc phát. — Vì anh lúc nào cũng đòi về với nó! Em phải làm cho con bệnh, em phải cho con ngủ thiếp đi thì anh mới chịu ở lại đêm nay! Em phải chụp bức ảnh đó để đuổi con đuổi cái con Nhã kia đi! Anh là của em! Anh không được bỏ em!
Toàn bộ sự thật trần trụi và kinh hãi bị bóc tách ngay giữa căn phòng.
Yến không chỉ cố tình bày trò để phá hoại hôn nhân của chúng tôi, mà cô ta – người mẹ ruột – đã dùng chính sức khỏe và tính mạng của đứa con gái năm tuổi làm mồi nhử để kéo Hoàng trở lại!
Hoàng đứng chết lặng. Anh nhìn người vợ cũ mà anh từng nể phục, từng cho rằng “dù sao cũng là mẹ của con anh”, giờ đây lộ rõ bản chất là một kẻ ích kỷ, tàn nhẫn và điên loạn.
— Đồ ác quỷ… — Hoàng run rẩy thốt ra hai chữ, mắt tràn ngập sự hận thù và hối hận tột cùng.
— Anh còn đứng đó làm gì?! Bế con ra xe ngay! Con bị ngộ độc thuốc ngủ rồi! — Tôi gào lên với Hoàng, giật lấy chiếc chăn quấn chặt lấy bé An.
Hoàng bừng tỉnh, ôm chặt lấy bé An lao ra khỏi nhà. Tôi chạy ngay theo sau. Yến định bò theo ôm chân Hoàng van xin, nhưng bị anh đạp văng ra không một chút thương tiếc.
4 giờ sáng. Bệnh viện Nhi Đồng thành phố.
Đèn phòng cấp cứu vụt tắt. Vị bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang: — Bệnh nhân nhỏ tuổi bị ngộ độc Barbiturate do dùng thuốc ngủ quá liều. May mắn là gia đình đưa đến rửa ruột kịp thời, nếu chậm mươi phút nữa thì đứa trẻ có thể bị tổn thương não vĩnh viễn hoặc ngưng thở. Hiện tại bé đã qua cơn nguy hiểm.
Tôi thở phào một tiếng dài, hai chân nhũn ra, gục xuống hàng ghế chờ ngoài hành lang.
Hoàng quỳ sụp xuống trước mặt tôi. Người đàn ông cao lớn ấy giờ đây gục đầu vào đầu gối tôi, khóc nức nở như một đứa trẻ. Những giọt nước mắt hối hận nóng hổi thấm qua lớp vải quần của tôi.
— Nhã… Anh sai rồi… Anh xin lỗi em… — Giọng Hoàng nghẹn ngào trong tiếng nấc. — Anh đã quá ngu ngốc… Anh cứ nghĩ cô ta là mẹ của con, anh muốn con có đầy đủ tình thương… Anh đã nghi ngờ sự chân thành của em, anh đã thốt ra những lời tàn nhẫn với em… Anh là một kẻ tồi tệ!
Tôi nhìn xuống người chồng đang quỳ dưới chân mình. Sự giận dữ tột độ ban đầu giờ đây đã biến thành một khoảng không tĩnh lặng và sâu thẳm.
Tôi nhẹ nhàng rút chân ra khỏi tay anh, đứng dậy.
— Hoàng này. — Tôi cất giọng, điềm nhiên và lạnh tĩnh đến kỳ lạ. — Đêm nay, anh đã thấy rõ bản chất của quá khứ mà anh luôn tìm cách che chở rồi đấy.
Hoàng ngước đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi, tràn ngập sự van lơn: — Nhã, cho anh một cơ hội sửa sai… Anh sẽ tước quyền nuôi con của Yến, anh sẽ báo công an xử lý cô ta về hành vi ngược đãi trẻ em… Anh sẽ không bao giờ để cô ta xuất hiện trong đời chúng ta nữa!
— Đó là việc anh phải làm với tư cách là một người cha của bé An. — Tôi nhìn anh, ánh mắt không một chút gợn sóng. — Còn với tư cách là chồng của tôi… anh đã thất bại rồi.
Hoàng khựng lại: — Nhã… Em nói gì cơ?
— Khoảnh khắc anh nói câu ‘Dù sao cô ấy cũng là mẹ của con anh’ để bào chữa cho việc anh ở lại ngủ cùng cô ta, khoảnh khắc anh quát tôi để bảo vệ cô ta… tình yêu và sự tôn trọng tôi dành cho anh đã chết rồi. — Tôi lấy từ trong túi xách ra tờ giấy và cây bút – thứ mà tôi đã chuẩn bị sẵn từ khi rời khỏi nhà.
Tôi đặt tờ đơn xin ly hôn đơn phương lên chiếc bàn tròn ở hành lang bệnh viện.
— Tôi đã chăm sóc bé An bằng tất cả lòng bao dung của một người mẹ. Nhưng tôi không thể tiếp tục sống với một người chồng mà mỗi khi có chuyện, anh sẵn sàng gạt tôi ra ngoài để ưu tiên cho ‘vợ cũ’. Anh cần học cách trưởng thành và chịu trách nhiệm cho sự nhu nhược của mình.
— Nhã! Không! Đừng làm vậy với anh! — Hoàng lao tới nắm lấy tay tôi, nước mắt rơi lã chã. — Anh yêu em! Anh thật sự yêu em!
Tôi gạt tay anh ra, nhếch môi nở một nụ cười nhạt nhẽo nhưng kiêu hãnh: — Nếu yêu tôi, anh đã không để tôi phải cô đơn trong căn nhà đó lúc một giờ sáng. Bắt đầu từ hôm nay, anh hãy tự mình chăm sóc bé An và giải quyết đống đổ nát do sự nhu nhược của anh gây ra đi.
Tôi quay lưng, bước đi trên hành lang bệnh viện dài hun hút.
Phía sau lưng, tiếng khóc nghẹn ngào và lời van xin tuyệt vọng của Hoàng vang lên, nhưng không còn sức mạnh để níu kéo bước chân tôi nữa.
Bầu trời ngoài cửa kính bệnh viện đã bắt đầu hửng sáng. Làn gió sớm mát rượi thổi qua mặt tôi, mang theo hương vị của tự do. Tôi đã bước ra khỏi vũng lầy của sự dung túng và thương hại. Cuộc đời của tôi, từ giây phút này, sẽ do chính tôi quyết định.
Mặt trời buổi sáng lên cao, hắt những vệt nắng chói chang xuống khoảng sân bệnh viện. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn ngập lồng ngực. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm đến vậy. Sự dứt khoát không phải là bộc phát trong một phút nông nổi, mà là điểm kết thúc tự nhiên cho một chuỗi những tổn thương đã chạm đến giới hạn.
Còn đối với Hoàng, chuỗi ngày trả giá cho sự nhu nhược, mù quáng và bất cẩn của anh ta… bây giờ mới chính thức bắt đầu.
Chương 1: Cái Giá Của Sự Nhu Nhược
Ngay sau khi tôi quay lưng bước đi, Hoàng thẫn thờ quỳ gục xuống sàn gạch lạnh lẽo của hành lang bệnh viện. Tờ đơn ly hôn nằm cô độc trên chiếc bàn tròn nhỏ, từng chữ viết của tôi như những lưỡi dao cứa vào lòng tự trọng và sự hối hận đang muộn màng bùng cháy trong anh ta.
Nhưng cuộc đời không cho Hoàng thời gian để ngồi đó tiếc nuối.
8 giờ sáng hôm đó, bác sĩ phụ trách thông báo bé An đã qua khỏi nguy hiểm, nhưng do tác dụng phụ của thuốc ngủ liều cao đối với cơ thể của một đứa trẻ mười tuổi, con bé cần phải ở lại theo dõi đặc biệt. Đồng thời, nhận thấy dấu hiệu bất thường từ việc đứa trẻ bị ngộ độc chất cấm, bệnh viện đã lập tức báo cho Công an Phường và Hội Bảo vệ Quyền trẻ em đến làm việc.
Tại đồn công an, Yến – lúc này đã tỉnh cơn điên nhưng vẫn giữ thái độ tráo trở – liên tục gào khóc, đổ lỗi cho Hoàng: — Tôi không cố ý! Là do anh ta! Anh ta hứa quay lại với tôi rồi lại chần chừ, tôi stress quá nên mới uống thuốc ngủ, đứa bé vô tình uống nhầm thôi! Lỗi là tại anh ta!
Tuy nhiên, đoạn tin nhắn khiêu khích mà Yến gửi cho tôi lúc một giờ sáng cùng vỏ lọ thuốc ngủ rỗng được tìm thấy ngay dưới gầm giường đã trở thành chứng cứ không thể chối cãi. Hành vi cố ý cho trẻ em uống chất gây hại nhằm mục đích thao túng tâm lý người khác đã cấu thành tội “Hành hạ người khác” và “Gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác”. Yến lập tức bị tạm giữ hình sự để phục vụ điều tra.
Hoàng phải làm việc với công an suốt cả ngày hôm đó. Khi cầm trên tay biên bản lấy lời khai và đơn xin tước quyền nuôi con tạm thời của Yến, anh ta như một cái xác không hồn. Không còn người vợ tào khang là tôi ở bên cạnh thu vén, không còn ai nấu cho anh ta bát cháo nóng hay nhắc anh ta uống nước.
Khi Hoàng trở về căn nhà chung của chúng tôi vào lúc nửa đêm, đập vào mắt anh ta là sự trống rỗng đến rợn người.
Toàn bộ đồ dùng cá nhân của tôi đã được dọn sạch sẽ từ chiều. Trên bàn ăn ở phòng khách – nơi từng luôn có những mâm cơm dẻo canh ngọt chờ anh ta về – chỉ còn lại duy nhất tờ đơn ly hôn đơn phương đã được tôi ký sẵn, kèm theo chiếc nhẫn cưới nằm trơ trọi bên cạnh.
Hoàng cầm chiếc nhẫn lên, áp vào ngực khóc nức nở. Căn nhà rộng lớn từng tràn ngập tiếng cười giờ đây chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn ngào của một gã đàn ông tự tay đập nát hạnh phúc của chính mình.
Chương 2: Sụp Đổ Dây Chuyền
Nỗi đau tình cảm chưa dừng lại ở đó thì gánh nặng thực tế bắt đầu đè nát vai Hoàng.
Để giành lại quyền nuôi bé An hoàn toàn và xóa bỏ hình bóng của Yến khỏi cuộc đời con gái, Hoàng phải lao vào một cuộc chiến pháp lý kéo dài. Anh ta phải thuê luật sư giỏi nhất, tốn kém hàng trăm triệu đồng để làm thủ tục tước quyền nuôi con của vợ cũ.
Cùng lúc đó, bé An xuất hiện những tổn thương tâm lý nghiêm trọng. Đứa trẻ ám ảnh bởi hành động của mẹ ruột, đêm nào cũng giật mình khóc thét, van xin “Mẹ Nhã ơi cứu con”. Mỗi lần nhìn con gái hoảng sợ kêu tên tôi, lòng Hoàng lại như có ngàn hàng kim đâm.
Anh ta cố gắng gọi điện, nhắn tin cho tôi hàng trăm lần: “Nhã ơi, anh xin em. Bé An nhớ em lắm. Anh biết anh sai rồi, anh sẵn sàng làm mọi thứ để chuộc lỗi. Em quay về nhìn con một lần thôi được không?”
Nhưng tôi không hề xiêu lòng. Tôi chuyển đến một thành phố khác, tập trung toàn bộ thời gian và tâm trí cho công việc quản lý chuỗi cửa hàng thời trang của mình. Tôi thay số điện thoại, chỉ liên lạc qua luật sư để giải quyết thủ tục ly hôn. Tôi thương bé An, nhưng tôi hiểu rằng, nếu tôi vì thương hại mà quay lại, tôi sẽ lại rơi vào cái vòng lặp độc hại của sự hy sinh vô nghĩa. Sự dứt khoát của tôi là bài học lớn nhất mà Hoàng bắt buộc phải tự mình trải qua.
Không có tôi gánh vác việc nhà và lo cho bé An, Hoàng phải vừa chạy đôn chạy đáo vào viện chăm con, vừa lo việc ở công ty. Anh ta nghỉ làm liên tục, các cuộc họp quan trọng bị bỏ dở, tinh thần sa sút dẫn đến hàng loạt sai sót trong các dự án lớn.
Chỉ ba tháng sau:
-
Công ty cắt chức Trưởng phòng Kinh doanh của Hoàng, đẩy anh ta xuống làm một nhân viên chuyên viên thông thường với mức lương bị giảm một nửa.
-
Tiền viện phí, tiền trị liệu tâm lý đắt đỏ cho bé An cùng chi phí kiện tụng đã vét sạch toàn bộ số tiền tiết kiệm của anh ta.
-
Hoàng phải bán đi chiếc xe ô tô từng là niềm tự hào của mình để gánh trang trải nợ nần.
Một buổi chiều mưa tầm tã, Tòa án Nhân dân quận chính thức tuyên án: Chấp nhận đơn ly hôn đơn phương của tôi. Toàn bộ tài sản chung được chia theo đúng quy định pháp luật, căn nhà đứng tên hai người được bán đi để chia đôi. Hoàng cầm số tiền còn lại sau khi trừ đi các khoản nợ, dắt bé An thuê một căn hộ nhỏ chật hẹp ở ngoại thành.
Chương 3: Sự Nhận Thức Muộn Màng
Một năm sau ngày ly hôn.
Tại một hội thảo doanh nhân ở trung tâm thành phố, tôi xuất hiện trong bộ suit màu trắng ngà thanh lịch, rạng rỡ và tràn đầy sức sống. Chuỗi cửa hàng của tôi đã mở thêm ba chi nhánh mới, sự nghiệp phát triển rực rỡ hơn bao giờ hết.
Khi bước ra khỏi sảnh khách sạn 5 sao, tôi vô tình chạm mặt Hoàng.
Anh ta đứng ở góc đường, khoác chiếc áo sơ mi cũ đã sờn vai, tay xách chiếc túi nilon đựng thuốc cho con. Chỉ mới mốt năm trôi qua mà trông Hoàng như già đi mười tuổi. Tóc anh ta đã điểm bạc, gương mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu đong đầy sự mệt mỏi và khắc khổ.
Nhìn thấy tôi, Hoàng khựng lại. Đôi mắt anh ta sáng lên một vệt sáng yếu ớt, nhưng rồi nhanh chóng cụp xuống vì sự xấu hổ và tự ti.
— Nhã… — Hoàng cất giọng khàn đục, ngập ngừng bước lại gần vài bước nhưng không dám tiến quá sâu. — Chúc mừng em… Anh thấy em trên báo mấy hôm nay rồi. Em… em sống tốt lắm.
Tôi dừng lại, nhìn anh ta bằng ánh mắt thản nhiên, không còn một chút hận thù hay vấn vương: — Cảm ơn anh. Tôi vẫn sống rất tốt. Bé An dạo này thế nào rồi?
Hoàng gượng cười, nụ cười chua chát đến xót xa: — Con bé đi học lại rồi. Mấy hôm nay nó bớt ác mộng hơn… Nhưng nó vẫn hay hỏi về em. Anh… anh luôn nói với con rằng em là một người mẹ tuyệt vời nhất, chỉ là tại ba quá tồi tệ nên đã làm mất em…
Hoàng cúi đầu, hai bàn tay siết chặt lấy chiếc túi nilon: — Giá như ngày đó anh nghe em… Giá như anh biết trân trọng những gì mình đang có thay vì vô ơn và coi sự hy sinh của em là điều hiển nhiên… thì bây giờ anh và bé An đã không phải sống trong căn phòng trọ tối tăm đó. Anh hối hận lắm Nhã ạ. Mỗi ngày trôi qua với anh bây giờ đều là một sự trừng phạt.
Tôi nhìn người đàn ông từng là chồng mình, khẽ thở dài. Sự trả giá lớn nhất của một kẻ phản bội hay vô ơn không phải là sự tù tội hay cái chết, mà là khi họ phải sống tiếp trong sự dằn dằn, tỉnh táo nhìn thấy bản thân từng có trong tay cả thiên đường nhưng lại tự tay đạp vỡ nó để rơi xuống địa ngục.
— Hoàng này, — Tôi nhẹ nhàng nói. — Quá khứ đã qua rồi. Anh hãy chăm sóc bé An cho tốt. Đó là trách nhiệm duy nhất còn lại của anh. Đừng sống trong dằn dằn nữa, hãy sống sao cho xứng đáng với tư cách là một người cha.
Tôi gật đầu chào anh ta rồi bước lên chiếc xe sang trọng đang chờ sẵn.
Qua chiếc gương chiếu hậu, tôi thấy Hoàng đứng ngơ ngác dưới làn mưa bụi, bóng dáng nhỏ bé và cô độc dần bị nuốt chửng bởi dòng người hối hả.
Chiếc xe lăn bánh lao về phía trước, hướng về phía ánh nắng ấm áp của tương lai. Tôi mỉm cười, khép lại hoàn toàn cuốn sách về quá khứ. Cuộc đời này rất dài, và sự tử tế, giá trị của một người phụ nữ sẽ luôn được đền đáp bằng những điều tuyệt vời nhất, miễn là họ biết tự thương lấy chính mình.