
Mình năm nay 31 tuổi. Càng lớn, mình càng nhận ra điều khiến mình trăn trở nhất không phải là công việc hay tài chính, mà là chuyện lập gia đình.
Ngày trước, mình luôn tin rằng mọi thứ đều có thời điểm của nó. Chỉ cần sống tốt, không ngừng hoàn thiện bản thân thì rồi sẽ gặp đúng người. Vì thế suốt những năm đôi mươi, mình tập trung cho công việc, học thêm kỹ năng, chăm sóc bản thân và tận hưởng cuộc sống.
Thế nhưng vài năm gần đây, suy nghĩ ấy dần thay đổi.
Bạn bè xung quanh lần lượt kết hôn rồi có con. Những buổi gặp mặt giờ chủ yếu xoay quanh gia đình và con cái. Mình vẫn thật lòng vui cho họ, nhưng mỗi lần trở về căn phòng chỉ có một mình, cảm giác trống vắng lại rõ ràng hơn.
Gia đình mình cũng bắt đầu lo lắng. Mỗi lần gọi điện hay về quê, câu hỏi quen thuộc vẫn là: “Bao giờ con dẫn người yêu về?” hoặc “Định để bố mẹ chờ đến bao giờ?”. Ban đầu mình chỉ cười cho qua, nhưng nghe nhiều cũng không tránh khỏi áp lực.
Không ít người nghĩ mình quá kén chọn. Thật ra mình cũng từng tìm hiểu vài người, nhưng đa số đều khiến mình có cảm giác họ chỉ muốn nhanh chóng ổn định vì tuổi tác chứ chưa thực sự muốn tìm hiểu mình.
Hơn một năm nay, cuộc sống của mình khá đơn giản. Đi làm rồi về nhà, cuối tuần tham gia vài lớp học, câu lạc bộ hoặc gặp gỡ bạn bè với hy vọng mở rộng các mối quan hệ. Mình cũng từng thử làm quen qua ứng dụng hẹn hò nhưng mọi thứ đều dừng lại rất nhanh vì không tìm thấy sự đồng điệu.
Có những tối tan làm, nhìn dòng người vội vã trở về với gia đình, mình bất giác tự hỏi không biết đến bao giờ mình mới có một người để cùng ăn bữa cơm tối, cùng chia sẻ những chuyện nhỏ trong cuộc sống.
Mình vẫn luôn tin rằng hạnh phúc không đến từ việc kết hôn sớm hay muộn, mà là gặp đúng người.
Cho đến cách đây không lâu…
Một người bạn thân bất ngờ giới thiệu mình làm quen với một anh hơn mình vài tuổi.
Lần đầu gặp mặt, mình không kỳ vọng quá nhiều.
Nhưng mình không ngờ rằng, chính cuộc gặp tưởng chừng rất bình thường ấy lại khiến mình bắt đầu tin rằng có lẽ duyên phận cuối cùng cũng đã mỉm cười với mình…
Sau vài lần gặp gỡ, mình dần cảm thấy rất thoải mái khi ở bên anh.
Anh không phải kiểu người quá lãng mạn nhưng luôn tinh tế. Anh nhớ mình thích uống gì, mỗi khi mình tăng ca đều nhắn hỏi đã ăn tối chưa, cuối tuần nếu cả hai đều rảnh sẽ cùng đi dạo hoặc xem phim. Ở bên anh, mình có cảm giác bình yên mà trước đây mình luôn tìm kiếm.
Khoảng ba tháng sau, anh ngỏ ý muốn đưa mình về ra mắt gia đình. Bố mẹ mình cũng rất vui vì cuối cùng con gái đã gặp được một người nghiêm túc.
Mình từng nghĩ mọi chuyện rồi sẽ diễn ra theo cách đẹp nhất.
Nhưng càng quen lâu, mình càng nhận ra giữa hai đứa có những điều khiến mình băn khoăn.
Mỗi lần nhắc đến chuyện tương lai, anh thường nói: “Cưới càng sớm càng tốt, anh không muốn chờ thêm nữa.”
Ban đầu mình nghĩ đó chỉ là vì anh đã đến tuổi muốn ổn định. Nhưng rồi mình nhận ra anh rất ít khi hỏi mình mong muốn điều gì, thích cuộc sống sau hôn nhân ra sao hay mình có kế hoạch gì cho công việc.
Điều anh quan tâm nhiều nhất luôn là… bao giờ cưới.
Có lần mình nói muốn tìm hiểu thêm một thời gian để cả hai hiểu nhau hơn.
Anh im lặng rồi bảo:
“Yêu nhau để cưới chứ còn chờ gì nữa. Anh không còn trẻ.”
Câu nói ấy khiến mình suy nghĩ rất nhiều.
Đỉnh điểm là một buổi tối, mình vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và một người bạn.
Anh cười rồi nói:
“Ở tuổi này thì gặp người phù hợp là cưới thôi, chứ yêu đương như hồi hai mươi làm gì.”
Mình đứng khựng lại.
Không phải vì anh nói sai.
Mà vì lần đầu tiên mình cảm thấy, có lẽ người anh cần là một người để nhanh chóng xây dựng gia đình, còn việc người đó là ai dường như không quá quan trọng.
Tối hôm đó, mình suy nghĩ rất nhiều.
Nếu bây giờ đồng ý kết hôn, có thể mình sẽ không còn phải chịu những câu hỏi của người thân, cũng không còn cảm giác cô đơn mỗi khi trở về nhà.
Nhưng nếu bước vào hôn nhân chỉ vì sợ chậm hơn người khác, liệu sau này mình có thật sự hạnh phúc?
Cuối cùng, mình chủ động hẹn anh ra nói chuyện.
Mình nói rằng mình cần một người chọn mình vì tình yêu và sự đồng điệu, chứ không phải vì đã đến lúc phải kết hôn.
Anh chỉ im lặng một lúc rồi gật đầu.
Cả hai quyết định dừng lại trong sự tôn trọng dành cho nhau.
Lúc trở về, mình buồn chứ.
Mình từng nghĩ mình lại bỏ lỡ một cơ hội.
Nhưng sau nhiều ngày suy nghĩ, mình nhận ra có những cánh cửa khép lại không phải vì mình kém may mắn, mà vì chúng không thực sự dành cho mình.
Có thể mình vẫn sẽ phải chờ thêm một thời gian nữa.
Có thể bố mẹ vẫn sẽ tiếp tục hỏi chuyện chồng con.
Nhưng ít nhất, mình không còn muốn vì áp lực tuổi tác mà bước vào một cuộc hôn nhân khi trái tim vẫn còn nhiều băn khoăn.
Bởi mình tin rằng, kết hôn muộn còn tốt hơn chọn nhầm người và phải tiếc nuối suốt nhiều năm sau đó.