Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó, cái buổi sáng khiến cuộc hôn nhân của tôi rẽ sang một hướng mà đến giờ nghĩ lại, tim tôi vẫn nhói lên.
Hôm đó là một ngày mưa nhẹ. Tôi vừa cho con bú xong thì điện thoại rung lên liên tục. Là mẹ tôi gọi.
Tôi vừa nghe máy, giọng mẹ đã run run:
“Bố con… nhập viện rồi.”
Tim tôi như rơi thẳng xuống.
“Bố sao rồi mẹ?”
Mẹ tôi nghẹn lại một lúc rồi nói nhỏ:
“Bác sĩ nói… bệnh nặng lắm. Con về được thì về gấp.”
Tôi lặng người.
Bố tôi vốn bị bệnh gan nhiều năm rồi, nhưng ông luôn giấu, lúc nào cũng cười bảo:
“Bố còn khỏe lắm.”
Vậy mà giờ…
Tôi nhìn sang chồng. Anh đang ngồi trên ghế, cắm mặt vào điện thoại.
Tôi nói:
“Anh ơi… bố em nhập viện nặng rồi. Em muốn về quê vài hôm.”
Anh ngẩng lên nhìn tôi một cái, vẻ mặt hơi khó chịu.
“Lại về nữa à?”
Tôi sững lại.
“Anh nói vậy là sao? Bố em bệnh nặng…”
Anh thở dài:
“Anh không nói em không được về. Nhưng em về suốt. Nhà cửa ai lo? Con ai chăm?”
Tôi ôm con vào lòng.
“Em bế con về cùng mà.”
Anh im lặng vài giây rồi nói:
“Muốn về thì về.”
Câu nói lạnh tanh.
Nhưng lúc đó tôi chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ nhiều.
Tôi vội vã thu xếp quần áo, bế con ra bến xe. Trước khi đi tôi còn quay lại nói với anh:
“Em chỉ về vài ngày thôi. Khi nào bố ổn em về ngay.”
Anh chỉ gật đầu.
Không tiễn.
Không hỏi han thêm.
Tôi tự trấn an mình rằng anh chỉ đang mệt.
—
Quê tôi cách thành phố hơn 200 cây số.
Suốt chuyến xe, con bé khóc suốt vì lạ chỗ. Tôi vừa dỗ con vừa lo cho bố.
Khi tôi về đến bệnh viện thì trời đã tối.
Bố tôi nằm trên giường, gầy đi rất nhiều.
Thấy tôi bước vào, ông vẫn cố cười:
“Con về làm gì… ở nhà chăm chồng con đi.”
Tôi nắm tay ông, nước mắt rơi lúc nào không biết.
“Bố đừng nói vậy.”
Mấy ngày sau đó, tôi gần như ở hẳn trong bệnh viện.
Ban ngày chạy đi mua thuốc, ban đêm thức trông bố.
Con nhỏ thì quấy khóc liên tục vì lạ chỗ.
Tôi gần như kiệt sức.
Điều khiến tôi buồn nhất là… suốt ba ngày liền, chồng tôi không gọi một cuộc điện thoại nào.
Tôi chủ động nhắn tin:
“Anh ăn uống đầy đủ nhé.”
Anh chỉ trả lời cụt ngủn:
“Ừ.”
Tôi nhắn:
“Con nhớ bố lắm.”
Anh không trả lời.
Tôi bắt đầu thấy bất an.
Nhưng tôi tự nhủ chắc anh đang bận.
—
Ngày thứ tư.
Bố tôi đột nhiên trở nặng.
Bác sĩ nói cần theo dõi sát.
Tôi ngồi ngoài hành lang bệnh viện, tay run run.
Đúng lúc đó điện thoại tôi rung lên.
Một số lạ gọi tới.
Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông:
“Chị có phải vợ anh Hoàng không?”
Tôi đáp:
“Vâng.”
Người đó nói:
“Tôi là shipper. Anh Hoàng thuê tôi chở đồ của chị ra bến xe.”
Tôi ngơ ngác.
“Đồ gì cơ?”
Anh ta nói thẳng:
“Vali quần áo của chị.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Anh nói gì vậy?”
Shipper có vẻ ngập ngừng:
“Anh Hoàng nhờ tôi mang vali ra bến xe, đưa cho chị.”
Tôi chết lặng.
Chưa kịp nói gì thì điện thoại tôi lại rung lên.
Tin nhắn từ chồng.
Chỉ vỏn vẹn mấy chữ.
“Đồ của cô tôi gửi ra bến xe rồi. Đi khỏi thì đừng về.”
Tôi nhìn màn hình.
Tim đập mạnh đến mức đau nhói.
Tôi gọi lại ngay lập tức.
Anh bắt máy.
Tôi hỏi:
“Anh đang nói gì vậy?”
Giọng anh lạnh lùng:
“Cô về quê luôn đi.”
Tôi nghẹn lại.
“Anh điên à? Em đang chăm bố bệnh.”
Anh cười nhạt.
“Chăm bố thì chăm luôn đi.”
Tôi cố giữ bình tĩnh:
“Anh có biết mình đang làm gì không?”
Anh nói:
“Biết chứ. Tôi chán cảnh vợ suốt ngày bỏ nhà đi rồi.”
Tôi bật khóc:
“Em về vì bố bệnh!”
Anh gắt:
“Bố cô bệnh hay cô lấy cớ về?”
Câu nói đó khiến tôi lặng người.
Tôi không ngờ người mình chung sống bốn năm lại có thể nói ra những lời như vậy.
Tôi hỏi lần cuối:
“Anh muốn ly hôn?”
Anh im lặng vài giây rồi nói:
“Tùy cô.”
Rồi anh cúp máy.

Tôi ngồi bất động ngoài hành lang bệnh viện.
Nước mắt chảy không ngừng.
Bốn năm hôn nhân… hóa ra lại kết thúc bằng một tin nhắn lạnh lùng như vậy.
Nhưng tôi không ngờ… câu chuyện chưa dừng lại ở đó.
Đúng 30 phút sau.
Điện thoại chồng tôi rung lên.
Tin nhắn từ tôi.
Chỉ một bức ảnh.
Đó là bức ảnh tôi chụp trong phòng bệnh.
Bố tôi nằm trên giường, thở bằng máy.
Bên cạnh là tờ giấy chẩn đoán của bác sĩ.
Dòng chữ in đậm:
“Ung thư gan giai đoạn cuối.”
Phía dưới tôi nhắn thêm một dòng.
“Anh yên tâm. Em sẽ đi luôn. Nhưng trước khi đi, em muốn anh biết… em không hề nói dối.”
—
Sau này tôi mới biết, khi đọc tin nhắn đó, chồng tôi đã đứng chết lặng giữa phòng.
Anh gọi lại cho tôi ngay lập tức.
Nhưng tôi không bắt máy.
Anh gọi thêm mười cuộc nữa.
Tôi vẫn không nghe.
Tối hôm đó anh nhắn:
“Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn tin nhắn.
Không trả lời.
Bởi vì lúc đó… tôi đang nắm tay bố mình trong phòng bệnh.
Bác sĩ vừa nói với tôi rằng…
Có lẽ ông chỉ còn vài tuần nữa.
—
Ba ngày sau.
Chồng tôi bất ngờ xuất hiện ở bệnh viện.
Anh đứng trước cửa phòng bệnh rất lâu.
Khi tôi bước ra, anh nhìn tôi với ánh mắt mà tôi chưa từng thấy.
Hối hận.
Anh nói khẽ:
“Anh… đến đón em về.”
Tôi nhìn anh.
Một lúc lâu rồi mới hỏi:
“Về đâu?”
Anh nghẹn lại.
“Về nhà.”
Tôi cười nhạt.
“Nhà nào?”
Anh im lặng.
Tôi nói tiếp:
“Cái nhà mà anh đã gửi vali của em ra bến xe?”
Anh cúi đầu.
Không nói được lời nào.
Tôi quay người bước vào phòng bệnh.
Và đó là lần đầu tiên…
tôi thấy chồng mình đứng ngoài cửa bệnh viện khóc như một đứa trẻ.
Nhưng đáng tiếc…
Có những lời xin lỗi…
đến quá muộn.