Tôi chưa từng nghĩ… mình sẽ có ngày hối hận vì một quyết định mà lúc đó, tôi tin là “vì con”.
Vợ tôi mất cách đây hai năm.
Căn bệnh ung thư quái ác đã lấy cô ấy khỏi cuộc đời tôi quá nhanh, nhanh đến mức tôi không kịp chuẩn bị tâm lý cho một cuộc sống không còn cô ấy bên cạnh.
Ngày đưa tang, con gái tôi – bé An – mới bốn tuổi.
Nó đứng nép sau lưng tôi, không khóc, chỉ hỏi một câu khiến tim tôi vỡ vụn:
“Mẹ đi đâu rồi ba?”
Tôi không biết trả lời thế nào.
Tôi chỉ ôm con, nói:
“Mẹ đi xa rồi… nhưng mẹ vẫn thương con.”
Nó gật đầu.
Nhưng từ hôm đó, tôi biết… trong lòng nó đã có một khoảng trống.
Cũng giống như tôi.
Hai năm sau khi vợ mất, tôi sống như một cái máy.
Sáng đưa con đi học, đi làm, chiều về đón con, nấu ăn, dỗ con ngủ.
Mọi thứ lặp lại.
Không cảm xúc.
Không niềm vui.
Chỉ là… trách nhiệm.
Bạn bè bắt đầu khuyên:
“Mày còn trẻ, không thể sống vậy mãi.”
“Con bé cũng cần một người mẹ.”
“Tìm người phù hợp đi.”
Ban đầu tôi phản đối.
Tôi thấy như vậy là phản bội vợ.
Nhưng rồi… tôi nhìn con.
Nó ngày càng ít nói.
Ít cười.
Có những hôm, tôi thấy nó ngồi một mình trong phòng, ôm con búp bê, thì thầm:
“Mẹ ơi…”
Tôi không chịu nổi.
Tôi nghĩ… có lẽ nó cần một người phụ nữ bên cạnh.
Không phải thay thế mẹ nó.
Mà là… lấp đi phần nào khoảng trống.
Và tôi đã gặp Mai.
Mai kém tôi sáu tuổi.
Chưa từng kết hôn.
Cô ấy dịu dàng, biết chăm sóc, và đặc biệt… rất kiên nhẫn với con gái tôi.
Những lần đầu gặp, An không nói chuyện.
Nhưng Mai không ép.
Cô chỉ ngồi chơi cùng, đọc truyện, vẽ tranh.
Dần dần… con bé bắt đầu mở lòng.
Có lần, nó còn nắm tay Mai, hỏi:
“Cô có ở lại chơi với con không?”
Khoảnh khắc đó… tôi nghĩ mình đã đúng.
Sau vài tháng, tôi quyết định đưa Mai về nhà… “sống thử”.
Tôi nói thẳng với cô:
“Anh không muốn vội vàng. Nhưng anh muốn xem em và con có thật sự hợp không.”
Mai gật đầu.
“Em hiểu. Em cũng không muốn làm tổn thương con bé.”
Tôi tin cô.
Một lần nữa… tôi tin.
Những ngày đầu, mọi thứ khá ổn.
Mai nấu ăn, dọn dẹp, chăm sóc An.
Con bé dần quen với sự có mặt của cô.
Thậm chí có hôm còn gọi nhầm:
“Mẹ…”
Tôi nghe mà vừa mừng… vừa chạnh lòng.
Tôi nghĩ… có lẽ mọi thứ đang đi đúng hướng.
Nhưng rồi… tôi bắt đầu thấy những điều lạ.
An trở nên im lặng hơn.
Nó không còn ríu rít kể chuyện như trước.
Mỗi lần tôi hỏi:
“Hôm nay con ở nhà với cô Mai có vui không?”
Nó chỉ gật đầu.
“Dạ… vui.”
Nhưng ánh mắt… không vui.
Tôi nghĩ… chắc nó chưa quen hẳn.
Một buổi tối, tôi đi làm về muộn.
An đã ngủ.
Mai ngồi xem tivi.
Tôi hỏi:
“Hôm nay con có ngoan không?”
Mai cười:
“Ngoan lắm. Nhưng hơi bướng một chút.”
“Bướng sao?”
“Nó không chịu ăn, em phải dỗ mãi.”
Tôi gật đầu.
Chuyện bình thường.
Nhưng vài ngày sau, cô giáo gọi tôi lên.
“Anh có thấy dạo này bé An có gì khác không?”
Tôi ngạc nhiên:
“Dạ… không ạ.”
“Con bé hay ngồi một mình, ít nói, và… có vẻ sợ hãi khi có người lớn đến gần.”
Tim tôi thắt lại.
“Có thể… do mất mẹ…”
Cô giáo nhìn tôi, chậm rãi:
“Anh nên để ý thêm.”
Tối hôm đó, tôi về nhà sớm hơn thường lệ.
Nhưng tôi không vào ngay.
Tôi đứng ngoài cửa… vì nghe thấy tiếng khóc.
Là tiếng của An.
“Con xin lỗi… con không dám nữa…”
Giọng con bé run rẩy.
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
Tôi đẩy cửa vào.
Và cảnh tượng trước mắt…
Khiến tôi chết đứng.
Mai đang đứng trước mặt con bé.
Tay cầm một cây thước.
Gương mặt… không còn dịu dàng như tôi từng thấy.
Cô quát:
“Tao đã nói bao nhiêu lần rồi? Không được nói với ba mày!”
An co rúm lại, khóc nức nở:
“Con… con không nói…”
“Còn dám cãi?”
Mai giơ tay lên.
Ngay khoảnh khắc đó…
Tôi hét lên:
“DỪNG LẠI!”
Mai giật mình quay lại.
Khi thấy tôi… mặt cô tái mét.
“Anh… anh về khi nào?”
Tôi không trả lời.
Tôi lao đến ôm con.
“Con có sao không?”
An ôm chặt tôi, run bần bật.
“Ba… con sợ…”
Tôi nhìn xuống tay con.
Những vết đỏ.
Những vết bầm.
Tim tôi… vỡ vụn.
Tôi quay sang Mai.
“Em làm gì con tôi vậy?”
Cô lắp bắp:
“Em… em chỉ dạy nó…”
“Dạy?”
Giọng tôi run lên.
“Đây là dạy sao?”
Cô im lặng.
Tôi hét:
“EM ĐÁNH NÓ?!”
Cô cúi đầu.
“Em… chỉ vài lần…”
“Vài lần?”
Tôi cười.
Một nụ cười điên dại.
“Bao lâu rồi?”
“…”
“TRẢ LỜI!”
“Gần… hai tháng…”

Hai tháng.
Hai tháng con tôi sống trong sợ hãi… mà tôi không hề biết.
Tôi… là một người cha kiểu gì?
Tôi bế con vào phòng.
Dỗ nó ngủ.
Nó vẫn nắm chặt tay tôi.
“Ba… đừng bỏ con…”
Câu nói đó… như một nhát dao.
“Ba không bỏ con đâu… ba xin lỗi…”
Tôi nói… mà nước mắt rơi không ngừng.
Đêm đó, tôi không ngủ.
Tôi ngồi trong phòng khách.
Nhìn Mai.
Người phụ nữ mà tôi từng nghĩ sẽ mang lại hạnh phúc cho con mình.
“Em đi đi.”
Cô ngẩng lên.
“Anh…”
“Đi ngay.”
“Em xin lỗi… em không cố ý…”
“Đi.”
Giọng tôi lạnh đến mức chính tôi cũng sợ.
Cô thu dọn đồ… rời đi trong im lặng.
Sáng hôm sau, tôi đưa con đi khám.
Bác sĩ nhìn những vết bầm, lắc đầu:
“Trẻ con bị như vậy… không phải một hai lần.”
Tôi cúi đầu.
Không dám nhìn ai.
Từ hôm đó…
Tôi không còn nghĩ đến chuyện tái hôn nữa.
Không phải vì tôi sợ.
Mà vì tôi hiểu…
Không ai có thể thay thế mẹ của con bé.
Và không ai… đáng để tôi đánh cược sự an toàn của con.
Câu chuyện của tôi, nhiều người nghe xong đều tranh cãi.
Có người nói:
“Không phải mẹ kế nào cũng vậy.”
Có người lại nói:
“Đó là sai lầm của mày khi đưa người lạ về nhà quá sớm.”
Còn tôi…
Tôi không đổ lỗi cho ai.
Tôi chỉ trách mình.
Vì đã tin quá dễ dàng.
Vì đã nghĩ rằng… chỉ cần người đó tốt với mình… thì sẽ tốt với con mình.
Nhưng điều khiến tôi day dứt nhất…
Không phải là những vết bầm trên người con.
Mà là câu nói đó.
“Ba… đừng bỏ con…”
Vì tôi nhận ra…
Trong suốt thời gian đó…
Nó đã nghĩ…
Tôi biết.
Nhưng tôi… không bảo vệ nó.
Nếu có thể quay lại…
Tôi sẽ không bao giờ làm điều đó.
Không bao giờ đưa một người phụ nữ khác về… khi chưa chắc chắn.
Không bao giờ để con mình… phải chịu đựng trong im lặng.
Vì có những sai lầm…
Chỉ cần một lần…
Là đủ để hối hận cả đời.