Tôi vẫn nhớ rất rõ cái ngày định mệnh ấy, cái ngày mà mọi thứ trong cuộc đời tôi rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Trước đó, tôi luôn nghĩ hôn nhân của mình dù không quá ngọt ngào nhưng ít nhất vẫn là một mái nhà bình yên.
Cho đến khi tai nạn xảy ra.
—
Tôi và chồng – Hoàng – cưới nhau đã bảy năm. Chúng tôi không giàu, nhưng cuộc sống cũng tạm ổn. Tôi làm nhân viên bán hàng cho một cửa hàng điện máy, còn Hoàng là thợ sửa xe máy.
Những ngày đầu hôn nhân, Hoàng rất chiều tôi. Anh hay nói:
“Sau này có tiền, anh sẽ mở tiệm lớn hơn, cho em nghỉ làm, ở nhà chăm con.”
Tôi nghe vậy chỉ cười. Tôi không cần giàu có, chỉ cần một người chồng thương mình là đủ.
Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng đi theo những gì ta nghĩ.
Tai nạn xảy ra vào một buổi tối mưa lớn.
Hôm đó tôi tan ca muộn. Đường trơn, xe đông, tôi chỉ nhớ mình vừa rẽ vào ngã tư thì có một chiếc xe tải lao tới.
Tiếng phanh chói tai.
Ánh đèn pha trắng lóa.
Rồi mọi thứ tối sầm.

Khi mở mắt ra… tôi đã nằm trong bệnh viện.
Nhưng tôi không thể cử động.
Không thể nói.
Thậm chí… không thể mở mắt hoàn toàn.
Tôi nghe thấy tiếng máy móc kêu “tít… tít…” bên tai.
Nghe thấy mùi thuốc sát trùng nồng nặc.
Và nghe thấy… tiếng khóc.
Đó là mẹ tôi.
“Mẹ ơi… con bé có tỉnh lại không bác sĩ…”
Một giọng đàn ông trầm đáp lại:
“Bệnh nhân bị chấn thương sọ não rất nặng. Hiện tại đang hôn mê sâu.”
Hôn mê.
Hai chữ ấy như rơi xuống tim tôi.
Tôi muốn nói với họ rằng tôi vẫn nghe được.
Tôi vẫn biết mọi chuyện.
Nhưng cơ thể tôi… không nhúc nhích được.
Tôi giống như một người bị nhốt trong chính thân xác của mình.
—
Những ngày sau đó, tôi dần quen với việc chỉ có thể nghe.
Mỗi sáng, y tá đến thay thuốc.
Mỗi trưa, bác sĩ kiểm tra.
Mỗi tối, mẹ tôi ngồi bên giường, nắm tay tôi khóc.
Còn Hoàng…
Những ngày đầu, anh cũng đến.
Tôi nghe thấy anh thở dài.
Nghe thấy anh nói với bác sĩ:
“Mỗi ngày hết bao nhiêu tiền vậy bác sĩ?”
Bác sĩ trả lời:
“Tiền thuốc, tiền phòng hồi sức, máy thở… trung bình khoảng mười triệu một ngày.”
Mười triệu.
Tôi nghe thấy Hoàng im lặng rất lâu.
Rồi anh nói nhỏ:
“Vâng… tôi hiểu.”
—
Những ngày sau đó, Hoàng đến thưa dần.
Ban đầu là mỗi ngày.
Sau đó hai ngày một lần.
Rồi ba ngày.
Có hôm… cả tuần tôi không nghe thấy giọng anh.
Thay vào đó là tiếng mẹ tôi thở dài.
“Mẹ xin lỗi con… nhà mình nghèo quá…”
Tôi muốn khóc.
Nhưng ngay cả việc khóc… tôi cũng không làm được.
—
Một buổi tối, tôi nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra.
Tiếng bước chân quen thuộc.
Là Hoàng.
Anh đứng rất lâu bên giường tôi.
Không nói gì.
Chỉ có tiếng thở nặng nề.
Rồi anh lẩm bẩm:
“Ngày nào cũng mười triệu…”
“Một tháng là ba trăm triệu…”
“Tôi đào đâu ra tiền…”
Tôi cảm thấy tim mình nhói lên.
Nhưng điều khiến tôi lạnh người… là câu nói tiếp theo.
Hoàng thì thầm, giọng run run:
“Hay là… thôi đi…”
“Cô ấy cũng không biết gì nữa…”
“Chỉ cần rút cái ống này…”
Tôi nghe thấy tiếng tay anh chạm vào ống thở.
Cả người tôi như rơi xuống vực.
Hoàng… đang định giết tôi.
Tôi muốn hét lên.
Muốn vùng dậy.
Nhưng cơ thể vẫn bất động.
Ngay lúc đó… cửa phòng bật mở.
Một giọng y tá vang lên:
“Anh làm gì vậy?!”
Hoàng giật mình.
“À… tôi… tôi chỉ chỉnh lại cho vợ thôi…”
Y tá bước tới.
“Anh ra ngoài đi. Đến giờ kiểm tra rồi.”
Tiếng bước chân Hoàng vội vã rời đi.
Còn tôi… nằm đó.
Tim đập điên loạn.
Nếu lúc nãy y tá không vào…
Có lẽ tôi đã chết.
—
Đêm đó, tôi không ngủ.
Tôi cứ nghĩ mãi.
Người đàn ông từng nói sẽ bảo vệ tôi cả đời…
Lại là người đầu tiên muốn tôi chết.
—
Sáng hôm sau, tôi nghe thấy tiếng nhiều người bước vào phòng.
Không phải y tá.
Cũng không phải bác sĩ.
Một giọng đàn ông lạ vang lên:
“Xin hỏi… đây có phải là phòng bệnh của chị Lan không?”
Y tá đáp:
“Đúng rồi. Anh là ai?”
Người đàn ông nói:
“Tôi là luật sư.”
Luật sư?
Tôi ngạc nhiên.
Rồi một giọng quen thuộc khác vang lên.
Giọng của bố chồng tôi.
“Đây là di chúc của con bé.”
Cả phòng im lặng.
Luật sư mở cặp.
“Chị Lan đã lập di chúc cách đây hai năm. Trong trường hợp xảy ra tai nạn nghiêm trọng…”
Ông dừng lại một chút.
“…toàn bộ tài sản của chị ấy sẽ được chuyển giao theo điều khoản trong bản di chúc này.”
Tiếng giấy sột soạt.
Rồi luật sư đọc tiếp.
“Nhưng có một điều kiện.”
Giọng ông trở nên nghiêm nghị.
“Nếu người chồng – anh Hoàng – có bất kỳ hành vi nào gây tổn hại đến tính mạng của vợ mình… thì anh sẽ bị tước toàn bộ quyền thừa kế, đồng thời bản ghi âm và bằng chứng sẽ được gửi cho cơ quan chức năng.”
Cả căn phòng im phăng phắc.
Tôi nghe thấy tiếng ai đó hít mạnh.
Là Hoàng.
Anh run giọng:
“Ghi… ghi âm gì cơ?”
Luật sư bình thản nói:
“Camera trong phòng bệnh.”
“Chúng tôi đã ghi lại toàn bộ cuộc nói chuyện tối qua của anh.”
Tiếng chân Hoàng lùi lại.
Hoảng loạn.
“Không… không thể nào…”
Bố chồng tôi thở dài nặng nề.
“Con thật khiến bố thất vọng.”
Luật sư nói tiếp:
“À, còn một tin nữa.”
Ông nhìn về phía giường bệnh của tôi.
“Bác sĩ vừa thông báo…”
“…bệnh nhân có dấu hiệu hồi tỉnh.”
Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận được một điều kỳ lạ.
Ngón tay tôi… khẽ cử động.
Rất nhẹ.
Nhưng đủ để y tá hét lên:
“Cô ấy động rồi!”
Cả căn phòng hỗn loạn.
Còn Hoàng…
Tôi nghe thấy tiếng anh ngã khuỵu xuống sàn.
Tiếng khóc hoảng loạn.
“Anh sai rồi… anh sai rồi…”
Nhưng lúc đó…
Trong lòng tôi chỉ còn lại một cảm giác.
Lạnh.
Lạnh đến tận xương tủy.
Bởi vì người đàn ông đang khóc ngoài kia…
Không phải đang sợ mất vợ.
Mà đang sợ mất… tiền.