Nếu có ai hỏi tôi ba năm trước cuộc đời tôi đã thay đổi như thế nào, tôi chỉ có thể nói một câu:
Chỉ trong một tháng, tôi vừa được làm mẹ… vừa mất chồng.
Ngày tôi sinh con trai đầu lòng, trời mưa rất to.
Cơn mưa đầu mùa kéo dài từ sáng đến tận chiều. Tôi nằm trong phòng sinh, mồ hôi và nước mắt trộn lẫn, chỉ mong mọi thứ kết thúc sớm để được nhìn thấy con.
Chồng tôi – Tuấn – đứng ngoài cửa phòng sinh suốt mấy tiếng đồng hồ
Y tá nói sau này:
“Anh chồng lo lắng lắm, cứ đi qua đi lại.”
Tôi vẫn nhớ khi con cất tiếng khóc đầu tiên, Tuấn đã bật khóc.
Khi y tá bế con ra, anh run run đón lấy.
“Con trai… con trai thật rồi…”
Anh quay sang tôi, mắt đỏ hoe.
“Cảm ơn em.”
Lúc đó tôi tin rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới.
Nhưng cuộc đời đôi khi thay đổi nhanh đến mức người ta không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Sau khi sinh xong, tôi bị băng huyết nặng.
Các bác sĩ phải cấp cứu suốt nhiều giờ.
Khi tỉnh lại, tôi thấy chân mình tê dại.
Ban đầu tôi nghĩ do thuốc tê.
Nhưng một ngày trôi qua.
Hai ngày.
Ba ngày.
Tôi vẫn không thể đứng dậy.
Bác sĩ gọi chồng tôi vào phòng nói chuyện riêng.
Khi Tuấn quay ra, mặt anh tái mét.
Tôi hỏi:
“Có chuyện gì vậy anh?”
Anh lắc đầu.
“Không sao.”
Nhưng tôi biết có chuyện.
Đến ngày thứ năm, bác sĩ nói thẳng với tôi.
“Sau biến chứng khi sinh, dây thần kinh vận động của chị bị tổn thương.”
Tôi nhìn bác sĩ, không hiểu.
“Ý bác sĩ là sao?”
Ông nói rất chậm:
“Có khả năng chị sẽ khó đi lại bình thường như trước.”
Tôi nghe xong mà cảm giác cả căn phòng quay cuồng.
Tôi mới hai mươi bảy tuổi.
Tôi vừa sinh con.
Và giờ bác sĩ nói… tôi có thể không đi lại bình thường nữa.
Tôi nhìn sang Tuấn.
Anh đứng ở góc phòng.
Không nói gì.
Từ hôm đó, mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Tuấn không còn ở bệnh viện nhiều như trước.
Ban đầu anh nói bận công việc.
Sau đó anh ít đến hơn.
Khi tôi xuất viện, tôi phải tập đi với khung hỗ trợ.
Mỗi bước đều đau.
Mỗi bước đều khiến tôi cảm thấy mình như một người khác.
Có những đêm tôi ôm con mà khóc.
Không phải vì đau.
Mà vì sợ.
Sợ Tuấn sẽ không còn yêu tôi như trước.
Nhưng lúc đó tôi vẫn cố tin vào chồng mình.
Cho đến một buổi tối.
Khi con tôi mới được hơn một tháng tuổi.
Tuấn ngồi đối diện tôi, rất lâu không nói.
Cuối cùng anh thở dài.
“Anh nghĩ… chúng ta nên ly hôn.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Anh nói gì?”
Anh nhìn xuống sàn.
“Anh không muốn sống cuộc đời như thế này.”
Tôi cảm thấy tim mình như vỡ ra.
“Thế này là thế nào?”
Anh ngập ngừng.
“Em… em bây giờ không còn như trước.”
Câu nói đó… giống như một nhát dao.
Tôi nhìn đôi chân của mình.
Rồi nhìn con trai đang ngủ trong nôi.
“Anh định bỏ mẹ con em sao?”
Anh không trả lời.
Nhưng sự im lặng của anh đã nói tất cả.

Một tuần sau, Tuấn dọn ra khỏi nhà.
Không lâu sau đó, tôi nghe tin anh đang quen một người phụ nữ khác.
Tên cô ta là Hạnh.
Hơn Tuấn gần mười tuổi.
Nhưng rất giàu.
Cô ta là chủ một chuỗi cửa hàng lớn trong thành phố.
Người ta nói Hạnh thích Tuấn vì anh đẹp trai, khéo nói.
Còn Tuấn… thích cô ta vì tiền.
Khi nghe tin đó, nhiều người đến an ủi tôi.
Họ nói:
“Thằng đó không xứng với mày.”
Nhưng những lời đó không làm tôi đỡ đau hơn.
Tôi chỉ biết rằng người đàn ông từng nắm tay tôi trong phòng sinh… đã rời đi khi tôi yếu đuối nhất.
Ba tháng sau.
Tuấn và Hạnh tổ chức đám cưới.
Đám cưới rất lớn.
Ảnh cưới của họ tràn ngập mạng xã hội.
Nhiều người gửi cho tôi xem.
Tôi chỉ nhìn một lần… rồi xóa.
Từ ngày đó, tôi sống như một người khác.
Tôi tập đi mỗi ngày.
Dù đau.
Dù nhiều lần ngã.
Nhưng tôi vẫn tập.
Không phải vì Tuấn.
Mà vì con.
Con trai tôi – bé Bảo – lớn lên rất nhanh.
Mỗi lần con gọi “mẹ”, tôi lại có thêm sức mạnh.
Ba năm trôi qua như vậy.
Ba năm không có Tuấn trong cuộc đời tôi.
Cho đến một ngày.
Tôi đang bán hàng trong cửa tiệm nhỏ của mình thì điện thoại reo.
Người gọi là một người bạn cũ của Tuấn.
Anh ta nói:
“Lan… cậu có nghe tin gì chưa?”
Tôi hỏi:
“Tin gì?”
Anh ta im lặng vài giây rồi nói:
“Tuấn ly hôn rồi.”
Tôi sững người.
“Ly hôn?”
“Ừ.”
Tôi không biết phải phản ứng thế nào.
Ba năm trước, anh bỏ tôi để cưới người phụ nữ giàu có đó.
Vậy mà bây giờ…
Tôi hỏi:
“Vì sao?”
Người bạn kia cười nhạt.
“Vì tiền.”
Hóa ra sau khi cưới, Tuấn không hề được sống sung sướng như mọi người tưởng.
Hạnh là người cực kỳ kiểm soát.
Tiền bạc, công việc, mọi thứ đều do cô ta quyết định.
Tuấn chỉ là… chồng trên danh nghĩa.
Ba năm sau, Hạnh phát hiện Tuấn lén chuyển tiền cho một người bạn để đầu tư riêng.
Cô ta nổi giận.
Và đuổi anh ra khỏi nhà.
Tôi nghe xong mà không biết nên buồn hay nên cười.
Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó.
Một tuần sau.
Tuấn xuất hiện trước cửa tiệm của tôi.
Anh gầy hơn trước.
Ánh mắt cũng khác.
Anh đứng đó rất lâu trước khi bước vào.
Tôi nhìn anh.
Ba năm.
Đây là lần đầu tiên tôi gặp lại người đàn ông từng là chồng mình.
Anh nhìn tôi… rồi nhìn đôi chân của tôi.
Tôi vẫn đi hơi khó.
Nhưng tôi đã có thể đứng vững.
Anh nói nhỏ:
“Em… khỏe không?”
Tôi gật đầu.
“Ổn.”
Anh nhìn sang bé Bảo đang chơi ở góc phòng.
Mắt anh đỏ lên.
“Đó… là con trai anh.”
Tôi không trả lời.
Một lúc sau anh nói câu mà có lẽ nhiều người sẽ chờ đợi.
“Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn anh.
Ba năm trước, tôi từng nghĩ mình sẽ rất hận anh.
Nhưng lúc đó… tôi không còn cảm xúc gì nữa.
Chỉ có một sự bình thản lạ lùng.
Anh nói tiếp:
“Anh sai rồi.”
“Anh đã bỏ em khi em cần anh nhất.”
“Anh muốn… quay lại.”
Cửa tiệm lúc đó rất yên tĩnh.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Rồi nhìn con trai mình.
Và tôi nói một câu khiến anh chết lặng.
“Anh không quay lại được đâu.”
Anh ngẩng lên.
“Vì sao?”
Tôi cười nhẹ.
“Vì em đã đứng dậy được rồi.”
Không chỉ đứng dậy bằng đôi chân.
Mà còn đứng dậy trong cuộc đời mình.
Câu chuyện của tôi sau đó được rất nhiều người biết đến.
Có người nói tôi mạnh mẽ.
Có người nói tôi nên tha thứ cho Tuấn.
Vì dù sao anh cũng là cha của con tôi.
Nhưng cũng có người nói:
“Người bỏ bạn lúc bạn yếu nhất… không xứng đáng được quay lại.”
Và cho đến bây giờ…
Tôi vẫn tự hỏi một điều.
Nếu ngày đó tôi không bị biến chứng sau sinh…
Liệu Tuấn có rời bỏ tôi không?
Hay chỉ đơn giản là…
Biến cố đã giúp tôi nhìn rõ con người thật của anh?
Còn bạn…
Nếu là tôi…
Bạn sẽ tha thứ cho người đàn ông đó chứ?