Về nhà trong cơn đ:ói c:ồn c:ào, tôi lấy ngay bát cơm cữ mẹ chuẩn bị cho vợ. Vừa ăn vào, tôi buồn n:ôn d:ữ d:ội, và một bí mật gh:ê s:ợ đã được hé lộ. Không chút do dự, tôi chuyển vợ con ra khỏi nhà để đi thuê trọ.
Hùng thả chiếc cặp da nặng trịch xuống nền nhà, tiếng động khô khốc vang lên giữa không gian tối om của căn nhà ba tầng im ắng. Anh lảo đảo bước vào trong, cổ họng khô khát và dạ dày réo ầm ĩ sau mười hai tiếng làm việc cật lực dưới công trường. Đồng hồ điểm mười giờ tối, giờ này thì Mai đã ngủ, và mẹ anh, Bà Lan, chắc chắn cũng đã khóa trái phòng, để lại anh với bóng đêm và sự mệt mỏi quen thuộc. Anh là trụ cột, là người kiếm tiền duy nhất, và sau khi Mai sinh bé An, áp lực đó như một tảng đá đè nặng lên vai anh mỗi đêm.
Anh thở dài, cố gắng bước thật nhẹ nhàng, tránh tạo ra bất kỳ tiếng động nào có thể đánh thức mẹ hoặc vợ con. Mai đang ở cữ, cô ấy cần nghỉ ngơi, và anh đã quá quen với việc tự phục vụ bản thân. Nhưng đêm nay, cơn đói c:ào x:é d:ữ d:ội hơn thường lệ, khiến anh không thể chịu đựng thêm việc phải tự pha một gói mì tôm nhạt nhẽo. Anh rón rén tiến vào bếp, bật một chiếc đèn nhỏ đủ để thấy đường, mắt anh ngay lập tức dừng lại ở chiếc lồng bàn đặt trên kệ.
Đó là chiếc lồng bàn Bà Lan dùng để đậy suất cơm cữ của Mai. Bà Lan luôn chuẩn bị bữa ăn cho Mai, một việc mà Hùng từng thấy nhẹ nhõm và biết ơn. Mặc dù Mai có đôi lần ánh mắt buồn bã nhìn anh sau mỗi bữa ăn, nhưng cô chỉ lặng lẽ nói: “Mẹ nấu món nào em cũng thấy ngon hết, anh đừng lo.” Anh, trong sự bận rộn và kiệt sức, đã tin lời cô mà không hề đặt bất cứ nghi vấn nào. Anh cứ nghĩ có thể do khẩu vị của Mai thay đổi sau sinh.
“Chỉ một miếng thôi,” Hùng thầm nhủ. Anh mở lồng bàn, bên dưới là một bát cơm, một đĩa cá kho và một đĩa rau luộc. Anh đưa tay chạm vào bát cơm, nó lạnh buốt, lạnh đến mức anh ngạc nhiên. Cơm cữ phải là cơm nóng, ăn ngay sau khi nấu, để đảm bảo dinh dưỡng và sức khỏe cho người mẹ. Anh lắc đầu, nghĩ chắc mẹ quên hâm lại trước khi đậy lồng. Anh cầm đũa, vơ một miếng cơm đầy đặn đưa vào miệng.
Hương vị đầu tiên ập đến không phải vị ngọt bùi của gạo, mà là một cảm giác nh:ớp nh:áp, khô cứng và ta:nh l:ợ:m. Cơm không chỉ nguội, nó là cơm cũ, cứng như đá, nhai vào còn cảm thấy mùi thi:u thoang thoảng. Hùng cố gắng nuốt xuống, nhưng cổ họng anh c:o th:ắt lại như một phản xạ tự vệ. Anh nh:ổ to:ẹt miếng cơm ra sàn bếp, khuôn mặt anh t:ái m:ét vì ki:nh tở:m và bà:ng ho:àng. Anh cúi xuống nhìn, hạt cơm dính bết vào nhau, ẩ:m m:ốc.

“Cái gì thế này?” Hùng thì thầm, giọng anh lạc đi. Anh vội vã đưa tay gạt đĩa cá kho. Mùi ta:nh nồ:ng, h:ôi há:m của cá ư:ơn x:ộc thẳng vào mũi anh, khiến anh lùi lại một bước, n:ô:n khan. Miếng cá đã chuyển màu xám xịt, lớp mỡ đông lại trên bề mặt trông như một thứ ch:ất th:ải. Anh cảm thấy dạ dày mình qu:ặn th:ắt, cơn đói tan biến, chỉ còn lại sự gh:ê s:ợ khủ:ng khi:ếp.
Anh cầm đũa chọc vào đĩa rau muống luộc, cọng rau còn nguyên màu xanh non, cứng ngắc, nước luộc loãng toẹt như nước lã, gần như không có tí muối nào. Rau sống. Cơm cũ. Cá ư:ơn. Một thực đơn hủy hoại sức khỏe. Đây là bữa ăn mà vợ anh, người vừa vượt cạn, người đang cố gắng hồi phục và nuôi đứa con trai bé b:ỏng, đã phải ăn trong suốt hơn một tháng qua.
Cơn s:ốc ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một cơn thị:nh n:ộ d:ữ d:ội, lạnh lẽo, bốc lên từ tận xư:ơng t:ủy. Hùng nắm chặt tay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay anh. Anh không thể tin được. Anh đã làm việc quần quật ngoài kia, tin tưởng rằng người mẹ ruột của mình sẽ chăm sóc vợ con anh chu đáo, vậy mà bà đã cho vợ anh ăn thứ này.
Anh lao ra khỏi bếp, không còn giữ ý tứ nhẹ nhàng như lúc mới vào nhà. Anh chạy thẳng lên cầu thang, ba bậc một, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. M:á:u nóng dồn lên não, và tất cả mệt mỏi, căng thẳng cả ngày của anh đã biến thành một luồng năng lượng tà:n ph:á. Anh dừng lại trước cửa phòng Bà Lan, hít một hơi thật sâu, rồi gõ cửa, không phải gõ, mà là đập.