Trước khi qua đời, cha tôi nắm chặt tay tôi, bàn tay gầy guộc run rẩy như một chiếc lá sắp lìa cành. Hơi thở của ông đứt quãng, đôi mắt sâu hoắm như đang cố giữ lại điều gì đó rất quan trọng. Tôi cúi sát xuống, tim đập dồn dập.
“Cẩn thận với mẹ con… bà ấy không…”
Câu nói chưa kịp trọn vẹn thì cánh cửa phòng bật mở.
Mẹ tôi bước vào.
Bà đứng đó, im lặng, ánh mắt lướt qua tôi rồi dừng lại nơi cha. Một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ để tôi cảm thấy lạnh sống lưng. Cha tôi nhìn bà, đôi mắt đột nhiên mở to, sợ hãi đến mức khó tin. Tôi chưa từng thấy ông như vậy.
Rồi… ông tắt thở.
Không một lời trăng trối hoàn chỉnh. Không một sự giải thích. Chỉ có ánh mắt hoảng loạn và câu nói dang dở.
Tôi đứng chết lặng, tay vẫn còn nắm lấy bàn tay đang dần lạnh đi của cha. Trong đầu tôi vang lên câu nói cuối cùng ấy, lặp đi lặp lại như một lời nguyền.
“Cẩn thận với mẹ con…”
—
Tang lễ diễn ra nhanh chóng.
Mẹ tôi lo liệu tất cả. Bà bình tĩnh đến mức đáng sợ. Không khóc, không than, không một lần gục ngã như những người phụ nữ mất chồng khác. Bà tiếp khách, sắp xếp, chỉ đạo mọi thứ một cách trật tự, gọn gàng như thể đây chỉ là một công việc thường ngày.
Người ta khen bà mạnh mẽ.
Còn tôi… tôi thấy lạnh.
Đêm hôm đó, khi mọi người đã về hết, căn nhà trở nên trống trải. Tôi ngồi một mình trong phòng khách, nhìn lên di ảnh của cha. Ánh mắt ông trong tấm hình hiền lành, trái ngược hoàn toàn với ánh mắt sợ hãi trước khi chết.
Tại sao ông lại sợ mẹ?
Và… mẹ “không” cái gì?
Cánh cửa phòng ngủ của mẹ mở ra. Bà bước ra, nhìn tôi.
“Con chưa ngủ à?”
“Con không ngủ được.”
Bà gật đầu, tiến lại gần, đặt tay lên vai tôi. Bàn tay bà lạnh.
“Cha con yếu lâu rồi. Con đừng nghĩ nhiều.”
Tôi ngước lên nhìn bà. Ánh mắt bà bình thản đến mức khiến tôi không đọc được gì.
“Trước khi chết… cha nói gì đó với con.”
Bàn tay trên vai tôi khẽ siết lại.
“Ông ấy mê sảng thôi.”
“Mẹ biết cha định nói gì không?”
Bà nhìn thẳng vào mắt tôi, chậm rãi đáp:
“Không.”
Một chữ. Dứt khoát.
Nhưng chính cái dứt khoát ấy khiến tôi càng bất an hơn.
—
Những ngày sau đó, cuộc sống dần trở lại bình thường—ít nhất là bề ngoài.
Nhưng trong tôi, mọi thứ đã thay đổi.
Tôi bắt đầu để ý đến mẹ nhiều hơn.
Từ những điều nhỏ nhặt nhất.
Mẹ tôi luôn dậy rất sớm. Trước đây tôi không để ý, nhưng bây giờ, mỗi sáng khoảng 4 giờ, tôi đều nghe thấy tiếng động khe khẽ từ phòng bà. Một lần, tôi giả vờ đi uống nước và nhìn thấy bà đứng trước bàn thờ, lặng lẽ đốt nhang.
Không có gì lạ… nếu như bà không thì thầm điều gì đó.
Tôi không nghe rõ, chỉ thấy môi bà mấp máy, ánh mắt xa xăm, như đang nói chuyện với ai đó vô hình.
Khi phát hiện ra tôi đứng phía sau, bà lập tức im lặng.
“Con dậy sớm vậy?”
Tôi gật đầu, giả vờ bình thường. Nhưng tim tôi đập mạnh.
Tôi bắt đầu nhớ lại quá khứ.
Mẹ tôi… không phải lúc nào cũng như bây giờ.
Khi tôi còn nhỏ, bà rất dịu dàng. Nhưng từ khoảng năm tôi học cấp hai, bà bắt đầu thay đổi. Ít nói hơn. Lạnh lùng hơn. Đôi khi, tôi bắt gặp bà ngồi một mình trong phòng, nhìn chằm chằm vào khoảng không.
Cha tôi cũng thay đổi theo.
Ông trở nên trầm lặng, ít khi cười. Và đặc biệt… ông rất sợ làm mẹ phật ý.
Ngày trước tôi nghĩ đó là vì ông thương vợ.
Nhưng bây giờ… tôi không chắc nữa.

Một tuần sau tang lễ, tôi quyết định vào phòng làm việc của cha.
Mẹ không cấm tôi, thậm chí còn nói:
“Con muốn giữ lại gì thì giữ.”
Câu nói nghe có vẻ bình thường, nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.
Phòng làm việc của cha vẫn giữ nguyên như cũ. Mùi gỗ cũ và giấy tờ khiến tôi nhớ lại những ngày ông còn sống. Tôi mở từng ngăn tủ, lật từng tập hồ sơ.
Hầu hết đều là giấy tờ công việc.
Cho đến khi tôi tìm thấy một cuốn sổ nhỏ, giấu ở ngăn kéo dưới cùng, bị khóa.
Tôi mất một lúc mới tìm được chìa khóa.
Khi mở ra, tay tôi run lên.
Đó là nhật ký của cha.
Trang đầu tiên được viết cách đây khoảng 10 năm.
“Tôi không biết mình có nên viết những điều này không. Nhưng nếu có chuyện gì xảy ra, ít nhất cũng phải có người biết sự thật…”
Tôi nuốt khan, tiếp tục đọc.
“Vợ tôi… không còn là người phụ nữ tôi từng cưới.”
Tim tôi thắt lại.
“Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với bà ấy từ năm đó. Bà ấy thay đổi. Ánh mắt, giọng nói, cả cách nhìn tôi… tất cả đều khác. Như thể… đó không phải là cùng một người.”
Tôi dừng lại, cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Cha tôi… đang nói gì vậy?
Tôi lật nhanh những trang tiếp theo.
“Đêm qua, tôi thấy bà ấy đứng ngoài vườn lúc 3 giờ sáng. Trời mưa rất to, nhưng bà ấy không hề ướt. Tôi gọi, bà ấy không trả lời. Khi quay lại, bà ấy đứng ngay sau lưng tôi…”
Tôi đóng sổ lại.
Không… không thể nào.
Đây chắc chắn là do cha bị bệnh, sinh ra hoang tưởng.
Tôi cố trấn an mình, nhưng bàn tay vẫn run rẩy.
Tôi mở lại cuốn sổ.
“Có những lúc, tôi cảm thấy bà ấy biết mọi suy nghĩ của tôi. Mỗi khi tôi định nói điều gì đó, bà ấy đều nhìn tôi… như thể cảnh báo.”
“Có lần tôi thử hỏi thẳng… ‘Em có phải là vợ anh không?’ Bà ấy chỉ cười.”
“Đó không phải là nụ cười của người tôi yêu.”
Tôi thở dốc.
Mồ hôi túa ra trên trán.
Và rồi, đến trang cuối cùng.
“Tôi không còn nhiều thời gian. Nếu con tôi đọc được những dòng này… hãy cẩn thận với mẹ con. Bà ấy không…”
Chữ viết dừng lại đột ngột.
Giống hệt câu nói dang dở trước khi ông chết.
Tôi ngồi thẫn thờ.
Mọi thứ trong đầu tôi rối tung.
Đúng lúc đó…
“Con đang đọc gì vậy?”
Giọng mẹ vang lên ngay phía sau.
Tôi giật mình quay lại.
Bà đứng ở cửa, ánh mắt nhìn thẳng vào cuốn sổ trên tay tôi.
Không biết bà đã đứng đó bao lâu.
Tôi lúng túng.
“Con… chỉ xem lại đồ của cha.”
Bà bước vào, chậm rãi tiến lại gần.
“Cho mẹ xem.”
Tôi do dự.
Nhưng rồi vẫn đưa cuốn sổ cho bà.
Bà lật vài trang, rồi… bật cười.
Một tiếng cười nhẹ, nhưng khiến tôi rợn người.
“Cha con… đúng là càng già càng lẩm cẩm.”
Bà đóng sổ lại, đặt xuống bàn.
“Đừng tin những gì ông ấy viết.”
Tôi nhìn bà.
“Vậy… mẹ giải thích thế nào về những gì ông viết?”
Bà im lặng vài giây.
Rồi nói:
“Con nghĩ sao?”
Câu hỏi ngược khiến tôi cứng họng.
Bà nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm.
“Con nghĩ mẹ là gì?”
Tôi không trả lời được.
Không khí trong phòng trở nên nặng nề.
Rồi bà quay lưng, bước ra ngoài.
Trước khi đi, bà nói một câu khiến tôi không thể quên:
“Có những sự thật… biết rồi chưa chắc đã tốt.”
—
Đêm đó, tôi không ngủ.
Tôi nằm trên giường, nhìn trần nhà, đầu óc quay cuồng.
Nếu những gì cha viết là thật…
Thì người đang sống cùng tôi… là ai?
Khoảng 3 giờ sáng, tôi nghe thấy tiếng động.
Tôi bật dậy, bước ra khỏi phòng.
Ánh đèn mờ từ phòng khách hắt ra.
Tôi rón rén tiến lại gần.
Và rồi… tôi thấy.
Mẹ tôi đứng trước gương.
Nhưng… trong gương… không có hình phản chiếu của bà.
Tôi đứng chết lặng.
Tim như ngừng đập.
Bà từ từ quay đầu lại.
Ánh mắt chạm vào tôi.
Một nụ cười… giống hệt như cha đã viết.
Không phải của người tôi biết.
“Con thấy rồi à?”
Giọng bà nhẹ nhàng.
Tôi lùi lại, chân run rẩy.
“Bà… là ai?”
Bà tiến lại gần.
“Con nghĩ mẹ là ai?”
Tôi hét lên:
“Bà không phải mẹ tôi!”
Bà dừng lại.
Nụ cười trên môi càng sâu hơn.
“Vậy… mẹ con là ai?”
Câu hỏi ấy… tôi không trả lời được.
Và chính lúc đó, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất.
Có lẽ…
Tôi chưa từng thực sự biết mẹ mình là ai.