Tôi đứng chôn chân trước tấm gương lớn trong phòng chờ, trân trân nhìn người phụ nữ trong bộ váy cô dâu lộng lẫy màu trắng tuyết đang phản chiếu lại. Cô ta đẹp, nhưng xa lạ vô cùng. Lớp phấn dày cộm được chuyên gia trang điểm đắp lên kỹ lưỡng vẫn chẳng thể che đi hoàn toàn quầng thâm và đôi mắt sưng húp vì đã khóc suốt đêm qua. Bên ngoài, tiếng nhạc đám cưới rộn ràng, tiếng ly cốc va vào nhau, tiếng cười nói xôn xao của quan khách vọng vào như những nhát búa gõ mạnh vào lồng ngực đang thắt lại từng cơn của tôi. Đáng lẽ ra, đây phải là ngày hạnh phúc nhất đời người con gái. Nhưng với tôi, nó giống như một ngày định mệnh đầy nghiệt ngã, nơi tôi sắp phải ký tên vào bản án bán đứng lương tâm của một người mẹ.
Cuộc đời tôi chưa bao giờ là một đường thẳng êm ả. Bố mẹ mất sớm trong một tai nạn giao thông, tôi lớn lên như loài cây cỏ dại bên hiên nhà dì, thiếu thốn tình thương và luôn khao khát cháy bỏng về một mái ấm trọn vẹn. Chính sự yếu đuối, ngây thơ và nỗi sợ cô đơn ấy đã đẩy tôi vào vòng tay gã đàn ông đầu tiên năm tôi 20 tuổi. Hắn vẽ ra viễn cảnh màu hồng, thề non hẹn biển, rồi tàn nhẫn “quất ngựa truy phong” ngay khi biết tôi mang trong mình giọt máu của hắn.
Ngày ấy, đứng trước cửa phòng phá thai lạnh lẽo nồng nặc mùi thuốc sát trùng, câu nói của dì như gáo nước lạnh tạt vào mặt tôi, kéo tôi tỉnh lại từ cơn mê muội: “Con bỏ nó đi thì khác gì giết người? Dù sao nó cũng là con mình, máu mủ của mình, nó có tội tình gì đâu”. Tôi quay lưng bỏ chạy khỏi bệnh viện, chấp nhận từ bỏ cánh cổng đại học, lao vào đời làm đủ nghề từ rửa bát thuê đến bán hàng online để nuôi con. Tôi trở thành mẹ đơn thân khi bạn bè đồng trang lứa còn đang vô lo vô nghĩ, mang trên mình vết sẹo của sự phản bội và cả những định kiến cay nghiệt của xã hội.
Bé Bống ra đời trong sự thiếu thốn đủ đường, nhưng con bé là ánh sáng duy nhất, là động lực để tôi sống tiếp. 5 năm trôi qua, hai mẹ con nương tựa vào nhau như hai cái cây nhỏ giữa bão tố. Bống hiểu chuyện đến đau lòng. Con bé chưa bao giờ đòi hỏi cha, chưa bao giờ vòi vĩnh đồ chơi đắt tiền, chỉ cần mẹ cười là nó vui, chỉ cần được rúc vào nách mẹ mỗi đêm là đủ.
Rồi tôi gặp Tùng.
Tùng xuất hiện như một cơn mưa rào mát lạnh giữa mùa hạ oi ả của cuộc đời tôi. Anh chững chạc, thành đạt, nói năng dịu dàng và đặc biệt là không nề hà quá khứ của tôi. Cách anh kiên nhẫn ngồi xuống sàn nhà chơi đồ hàng với Bống, cách anh mua cho con bé từng hộp sữa, cái kẹo, cái cặp tóc đã làm tan chảy tảng băng phòng vệ trong lòng tôi. Tôi đã tin, thực sự tin rằng ông trời cuối cùng cũng mở mắt, bù đắp cho mẹ con tôi sau bao cay đắng. Tôi mơ về một gia đình có Tùng, có tôi và bé Bống, nơi con tôi sẽ có một người cha thực sự.
Sau nửa năm quen nhau, tôi phát hiện mình có thai với Tùng. Một sinh linh mới đang hình thành, kết tinh tình yêu mà tôi ngỡ là viên mãn. Đám cưới được xúc tiến nhanh chóng. Nhưng ngay lúc tôi đang lâng lâng trong hạnh phúc, Tùng dội cho tôi một gáo nước lạnh buốt giá: “Sau khi cưới, em để con Bống lại cho dì nuôi đi. Anh sợ sau này con chung, con riêng phức tạp, chúng nó sống không hòa thuận, rồi mẹ anh cũng khó tính. Em cứ để con sống với dì, mình chu cấp tiền hàng tháng, nhớ thì về thăm”.
Tôi chết lặng. Tùng nói nhẹ nhàng nhưng ánh mắt anh kiên quyết đến lạnh lùng, không có chút gì là thương lượng. Tôi đã khóc, đã van xin, nhưng Tùng đưa ra hàng tá lý lẽ về tương lai của đứa bé trong bụng, về thể diện gia đình anh, về sự bình yên của cuộc sống mới. Nỗi sợ hãi mơ hồ về việc lại mang tiếng “chửa hoang” lần hai, sợ đứa con trong bụng sinh ra không có cha lại trỗi dậy, bóp nghẹt lý trí và lòng tự trọng của tôi. Tôi hèn nhát gật đầu. Một cái gật đầu đổi lấy sự bình yên giả tạo, nhưng lại xé toạc trái tim người mẹ trong tôi.
Ngày cưới đến. Từ sáng sớm, bé Bống dường như đã cảm nhận được sự bất thường và nỗi buồn của mẹ. Con bé không chịu rời tôi nửa bước, đôi bàn tay bé xíu cứ nắm chặt lấy gấu váy mẹ đến mức nhăn nhúm. Đôi mắt to tròn ngập nước ngước lên nhìn tôi cầu khẩn: “Mẹ ơi, mẹ đừng bỏ con lại một mình. Mẹ đi lấy chồng cho con theo với… Con hứa sẽ ngoan mà… Con không đòi ăn kẹo nữa đâu… Mẹ ơi…”.
Từng câu nói ngọng nghịu của con như xát muối, như dao cứa vào tim tôi. Tôi chỉ biết ôm con, nuốt nước mắt vào trong, cố gắng gỡ những ngón tay bé bỏng của con ra để trang điểm. Tôi tự lừa dối mình, lừa dối con rằng: “Chỉ một thời gian thôi, khi ổn định mẹ sẽ đón con về”. Một lời nói dối đớn hèn.
Giờ đón dâu đã điểm. Tùng bước vào phòng, lịch lãm trong bộ vest chú rể sang trọng. Anh nhìn tôi mỉm cười hài lòng, nhưng khi ánh mắt chạm vào bé Bống đang khóc lóc bám chặt lấy chân tôi, nụ cười ấy tắt ngấm. Anh cau mày khó chịu, sự dịu dàng thường ngày biến mất sạch trơn. Không nói không rằng, anh cúi xuống bế xốc con bé lên một cách thô bạo.
“Anh làm gì vậy?” Tôi hoảng hốt níu tay chồng.
Tùng không trả lời tôi ngay. Anh bế Bống ra khỏi phòng cô dâu, đi thẳng sang căn phòng kho nhỏ bên cạnh – nơi dì tôi hay để đồ đạc linh tinh, tối tăm và bụi bặm. Anh ném con bé vào đó rồi nhanh tay chốt khóa cửa lại bên ngoài.
“Anh đưa mẹ giữ con một lúc. Người ta nói rước dâu mà có tiếng con nít khóc, lại còn là con riêng bám theo lèo nhèo thì xui xẻo lắm, không may mắn cho gia đình mình đâu”. Tùng phủi tay áo, quay lại chỉnh tề trang phục như vừa vứt bỏ một món đồ phiền phức, bẩn thỉu.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, máu trong người như đông cứng lại. Câu nói của Tùng ong ong trong đầu tôi. Xui xẻo sao? Con gái tôi – khúc ruột của tôi là điều xui xẻo, là vật cản đường sao?
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Tiếng đập cửa dồn dập vang lên. Cánh cửa gỗ cũ kỹ rung lên bần bật dưới sức lực yếu ớt và hoảng loạn của một đứa trẻ 5 tuổi. “Mẹ ơi! Mở cửa cho con! Mẹ ơi con sợ bóng tối! Mẹ đừng đi… hu hu… Chú ơi mở cửa cho cháu… Mẹ ơi!!”
Tiếng khóc xé lòng của Bống xuyên qua lớp cửa gỗ, xuyên qua cả tiếng nhạc đám cưới ồn ào giả tạo bên ngoài, đâm thẳng vào tim tôi, đánh thức bản năng người mẹ đang ngủ quên trong sự hèn nhát. Đó là tiếng kêu cứu của đứa con mà tôi đã dứt ruột đẻ ra, đứa trẻ đã cùng tôi đi qua những ngày tháng tăm tối nhất, đã lau nước mắt cho tôi những đêm tôi khóc thầm. Nó đang bị nhốt trong bóng tối, sợ hãi tột độ, chỉ vì cái gọi là “sự may mắn” của cuộc hôn nhân này.
Tùng tiến lại gần, cầm lấy tay tôi, giọng giục giã, dường như không hề nghe thấy tiếng khóc xé ruột kia: “Thôi nào em, đến giờ hoàng đạo rồi. Dì sẽ trông nó, lát nữa nó nín ngay ấy mà. Trẻ con khóc tí không sao đâu. Mình đi thôi, xe hoa đang đợi, bố mẹ đang chờ”.
Bàn tay Tùng ấm, nhưng sao chạm vào da thịt tôi lại thấy lạnh toát sống lưng. Tôi nhìn người đàn ông trước mặt. Đây là người cha tốt mà tôi từng kỳ vọng sao? Một người đàn ông có thể nhẫn tâm nhốt một đứa trẻ 5 tuổi đang hoảng loạn vào phòng kín chỉ vì mê tín, chỉ vì sĩ diện, liệu có thể yêu thương con tôi và cả đứa trẻ trong bụng tôi sau này? Hôm nay anh ta nhốt con tôi lại. Ngày mai, liệu anh ta có đánh đập nó, hay đuổi nó ra đường không?
Tiếng đập cửa vẫn không ngừng vang lên, càng lúc càng thảm thiết, lạc cả giọng: “Mẹ ơi… con ngoan rồi… mẹ đừng bỏ con… con sợ lắm…”.
Lý trí tôi vỡ vụn. Sự cam chịu, nỗi sợ hãi về định kiến, khát khao về một người chồng, tất cả tan biến như bong bóng xà phòng. Trong đầu tôi giờ chỉ còn lại hình ảnh bé Bống đang co ro trong bóng tối. Tôi là mẹ. Tôi không thể làm thế này! Tôi là cả thế giới của con, nếu tôi bỏ đi, con sẽ sống thế nào?
Tôi giật mạnh tay mình ra khỏi tay Tùng. Cái giật mạnh bất ngờ khiến anh ta loạng choạng, ngỡ ngàng nhìn tôi: “Em làm cái gì vậy Lan?”.
Tôi không nói gì, đôi mắt rực lửa. Tôi đưa tay lên đầu, giật phăng chiếc khăn voan cô dâu vướng víu ném mạnh xuống đất. Tôi quay người, chạy lao về phía căn phòng kho như một người điên.
“Lan! Em điên à? Giờ đón dâu rồi! Em làm cái trò gì thế?” Tùng hét lên phía sau, nhưng tiếng hét ấy giờ đây chẳng còn chút trọng lượng nào.
Tôi mặc kệ. Tôi lao đến mở chốt cửa. Cánh cửa bật mở. Bé Bống nhào ra, mặt mũi tèm lem nước mắt, người run lên bần bật, mồ hôi ướt đẫm tóc. Con bé thấy tôi thì òa lên, ôm chặt lấy chân tôi như người sắp chết đuối vớ được cọc. Tôi quỳ sụp xuống, ôm chặt con vào lòng, hít hà mùi sữa quen thuộc của con, nước mắt tôi cũng trào ra giàn giụa.
“Mẹ đây rồi. Mẹ xin lỗi con. Mẹ ngàn lần xin lỗi con. Mẹ không đi đâu hết. Mẹ không bao giờ bỏ con nữa đâu Bống ơi”.
Cả căn nhà bỗng im bặt. Tiếng nhạc dường như cũng tắt lịm. Dì tôi, họ hàng hai bên đều sững sờ nhìn cảnh tượng đó. Tùng đỏ mặt tía tai vì xấu hổ với quan khách, anh ta bước tới gằn giọng, nghiến răng kèn kẹt: “Em đang làm trò cười cho thiên hạ đấy à? Đứng dậy ngay! Đưa con bé cho dì rồi lên xe hoa! Đừng để anh mất kiên nhẫn!”
Tôi ngước lên nhìn Tùng, lau khô nước mắt, ánh mắt ráo hoảnh và lạnh lùng chưa từng thấy. Tôi đứng dậy, bế bổng con gái trên tay, nhìn thẳng vào mặt người chồng sắp cưới – kẻ vừa lộ nguyên hình là một gã đàn ông ích kỷ:
“Sẽ không có xe hoa nào cả. Tôi không thể lấy một người đàn ông coi con gái tôi là điềm xui xẻo, là rác rưởi cần giấu đi. Anh sợ con tôi làm ảnh hưởng đến hạnh phúc, đến sĩ diện của anh, vậy thì tôi trả lại sự tự do và sĩ diện cho anh”.
“Cô… cô dám hủy hôn? Cô điên rồi! Cô nghĩ cho đứa con trong bụng chưa? Cô định để nó không có bố à?” Tùng quát lên, chỉ tay vào mặt tôi.
Tôi đặt tay lên bụng mình, đau đớn nhưng kiên định: “Con tôi, tôi sẽ nuôi. Tôi đã nuôi Bống một mình được 5 năm, tôi cũng sẽ có đủ sức để nuôi đứa bé này nên người. Thà con tôi không có bố, còn hơn để chúng nó phải sống với một người cha tàn nhẫn, đạo đức giả và ích kỷ như anh. Một người không biết thương trẻ con, thì không xứng đáng làm bố”.
Nói rồi, tôi tháo chiếc nhẫn cưới trên tay, đặt mạnh xuống bàn trà trước mặt quan viên hai họ. Tiếng nhẫn vàng va vào mặt kính khô khốc. Tôi quay sang dì, người đang rơm rớm nước mắt vừa thương vừa giận nhìn tôi: “Dì ơi, con xin lỗi vì đã làm dì thất vọng. Nhưng con không thể đi bước nữa. Con về nhà mình thôi dì”.
Tôi bế Bống bước ra khỏi rạp cưới, đầu ngẩng cao, bỏ lại sau lưng tiếng xì xào bàn tán, tiếng chửi bới của nhà trai và cả khuôn mặt chết lặng vì sốc của Tùng. Nắng ngoài trời chói chang, tôi bước đi trên đôi chân trần vì đã bỏ lại đôi giày cao gót đau đớn, chiếc váy cưới lấm lem bụi đất quét lê trên đường.
Lòng tôi đau, nhưng nhẹ bẫng. Trên vai tôi, tiếng nấc của Bống đã thưa dần. Con bé gục đầu vào vai tôi ngủ thiếp đi vì mệt. Tôi biết, con đường phía trước lại gập ghềnh sỏi đá, lại là những ngày tháng vất vả mưu sinh với hai đứa con thơ. Nhưng chỉ cần được ôm con trong tay, không phải nghe tiếng khóc xé lòng sau cánh cửa ấy nữa, thì bão tố ngoài kia có là gì. Tôi đã về nhà. Và nhà là nơi có các con tôi.
