Bữa cơm hôm đó bắt đầu giống như mọi bữa cơm khác trong gia đình tôi.
Một mâm cơm giản dị, ba thế hệ quây quần trong căn nhà nhỏ nằm sâu trong con hẻm ở thành phố. Tôi vẫn nhớ rất rõ từng chi tiết của buổi tối hôm đó, bởi vì chỉ một câu nói của chồng tôi… đã khiến cả cuộc hôn nhân của chúng tôi thay đổi.
Tôi tên là Hạnh, năm nay ba mươi hai tuổi. Lấy chồng được gần bảy năm, có một đứa con trai năm tuổi. Cuộc sống của tôi không phải quá sung túc, nhưng cũng không đến mức thiếu thốn. Chồng tôi – anh Tuấn – làm kỹ sư cho một công ty xây dựng. Còn tôi mở một tiệm bán quần áo nhỏ gần nhà.
Chúng tôi sống chung với mẹ chồng.
Bà là người phụ nữ miền Trung, góa chồng từ khi chồng tôi còn học cấp hai. Một mình bà tảo tần nuôi hai anh em chồng tôi khôn lớn. Anh trai của Tuấn đã lập gia đình và ra riêng từ lâu, nên trong nhà chỉ còn ba người lớn và một đứa trẻ.
Tôi từng nghĩ mình khá may mắn khi có mẹ chồng hiền lành. Bà không khó tính, cũng không soi mói con dâu như những câu chuyện mà người ta hay kể. Ngược lại, bà còn hay bênh tôi mỗi khi Tuấn nổi nóng
Nhưng có lẽ cũng chính vì thế… mà Tuấn luôn có một cảm giác khó chịu mơ hồ.
Tối hôm đó, tôi về nhà hơi muộn vì tiệm đông khách. Khi tôi mở cửa bước vào, mùi cá kho và canh chua đã lan khắp căn bếp nhỏ.
Mẹ chồng tôi đang đứng bên bếp, còn Tuấn thì ngồi ở bàn ăn bấm điện thoại.
Thấy tôi, bà cười hiền:
“Về rồi hả con, rửa tay rồi ăn cơm.”
Tôi đặt túi xuống, vừa cởi giày vừa nói:
“Dạ, hôm nay khách đông quá nên con về trễ.”
Tuấn ngẩng lên nhìn tôi một cái, rồi lại cúi xuống điện thoại.
Cái nhìn đó không hẳn là khó chịu, nhưng cũng chẳng phải vui vẻ.
Tôi đã quen với thái độ đó rồi.
Từ dạo công việc của anh gặp trục trặc, Tuấn hay cáu gắt hơn trước. Công ty cắt giảm nhân sự, lương thưởng cũng giảm. Anh vốn là người tự trọng cao nên những chuyện như vậy khiến anh rất khó chịu.
Chúng tôi bắt đầu ăn cơm.
Con trai tôi ngồi bên cạnh bà nội, líu lo kể chuyện ở lớp. Mẹ chồng tôi vừa ăn vừa gắp thức ăn cho cháu, thỉnh thoảng lại quay sang hỏi tôi vài câu về việc buôn bán.
Không khí tưởng như bình thường.
Cho đến khi chuyện nhỏ đó xảy ra.
Ở giữa mâm cơm có một bát nước chấm cá kho. Vì mọi người ăn nhiều nên bát nước chấm cạn dần, chỉ còn lại chút nước ở đáy.
Tôi đang bận gỡ xương cá cho con nên không để ý.
Đến lúc Tuấn gắp miếng cá, anh mới nhận ra bát nước chấm gần như hết.
Anh đặt đũa xuống.
Không nói gì.
Mẹ chồng tôi nhìn thấy vậy liền đứng dậy.
“Để mẹ đi pha thêm bát nước mắm.”
Bà nói rất tự nhiên, giống như đó là việc bình thường trong bữa cơm.
Tôi vẫn đang cúi đầu gỡ xương cá, nên lúc đầu cũng không để ý. Cho đến khi bà đã đứng dậy đi vào bếp, tôi mới chợt nhận ra.
Tôi vội nói:
“Ơ mẹ để con pha cho.”
Nhưng bà đã lắc đầu.
“Không sao đâu, con cứ ăn đi.”
Bà bước vào bếp.
Chỉ còn lại tôi, Tuấn và con trai trên bàn ăn.
Và đúng lúc đó… Tuấn buông đũa xuống.
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt lạnh lẽo đến mức tôi thấy hơi khó hiểu.
Rồi anh nói một câu.
Một câu mà đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ từng chữ.
“Cô ngồi ăn mà để mẹ tôi phải đứng dậy đi pha nước mắm, cô thấy như vậy có đúng không?”
Câu nói không lớn.
Nhưng sắc như dao.
Tôi đứng hình.
Thật sự là đứng hình.
Đứa con trai tôi cũng ngẩng lên nhìn bố mẹ, đôi mắt tròn xoe.
Tôi lắp bắp:
“Em… em không để ý…”
Nhưng Tuấn cắt ngang.
“Không để ý?”
Anh cười nhạt.
“Cô làm dâu bao nhiêu năm rồi mà còn không để ý nổi chuyện nhỏ vậy?”
Tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng.
Không phải vì xấu hổ.
Mà vì… uất ức.
“Chỉ là bát nước mắm thôi mà…”
Tôi nói nhỏ.
Nhưng Tuấn lập tức đập tay xuống bàn.
“Đó không phải là chuyện nước mắm!”
Giọng anh lớn đến mức con trai tôi giật mình.
Đúng lúc đó, mẹ chồng tôi từ trong bếp bước ra, tay cầm bát nước chấm mới.
Bà nhìn thấy không khí căng thẳng liền hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Tuấn không trả lời ngay.
Anh nhìn mẹ mình.
Rồi quay sang tôi.
“Cô thấy chưa? Mẹ tôi già rồi mà vẫn phải phục vụ cô.”
Tôi sững người.
“Anh nói vậy là sao?”
Tuấn cười lạnh.
“Cô nghĩ mình là ai? Là bà chủ trong cái nhà này à?”
Tôi cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Bảy năm làm dâu.
Tôi chưa từng nghĩ có ngày chồng mình nói với mình như vậy.
Mẹ chồng tôi vội đặt bát nước mắm xuống bàn.
“Thôi thôi, có bát nước mắm mà cũng cãi nhau…”
Nhưng Tuấn không dừng lại.
Anh nhìn thẳng vào tôi.
Rồi buông ra câu nói khiến tôi thật sự chết lặng.
“Cô đừng tưởng kiếm được chút tiền bán quần áo là giỏi. Nếu không có cái nhà này, cô và con cô biết ở đâu không?”
Cả căn phòng im phăng phắc.
Tôi nhìn chồng.
Trong đầu tôi bỗng hiện lên hàng trăm ký ức.
Những ngày đầu tôi về làm dâu.
Những lúc tôi thức khuya nhập hàng cho tiệm.
Những lần tôi đưa tiền cho Tuấn khi anh thiếu tiền đóng học phí cho em trai.
Và cả những lần tôi lặng lẽ trả tiền điện, tiền nước, tiền thuốc cho mẹ chồng mà không nói gì.
Tất cả những chuyện đó… hóa ra không có nghĩa gì.
Tôi chợt bật cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
Tuấn nhìn tôi, có vẻ hơi bất ngờ.
“Cô cười cái gì?”
Tôi nhìn anh.
Rồi quay sang mẹ chồng.
“Mẹ.”
Giọng tôi bình tĩnh đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên.
“Mẹ biết tiền sửa lại căn bếp năm ngoái là của ai không?”
Tuấn nhíu mày.
Mẹ chồng tôi lắc đầu.
“Tôi trả.”
Tôi nói.
“Còn tiền mua máy giặt mới?”
“Cũng là tôi.”
Tôi nhìn thẳng vào Tuấn.
“Và tiền đóng học phí cho em trai anh năm đó… cũng là tôi.”
Tuấn sững lại.
Anh mở miệng định nói gì đó, nhưng không thốt ra được.
Tôi đứng dậy.
“Anh nói đúng một điều.”
Tôi nói.
“Đây là nhà của anh.”
Tôi quay sang con trai.
“Nhưng con tôi… thì đi đâu tôi cũng nuôi được.”
Mẹ chồng tôi hoảng hốt.
“Hạnh, con nói gì vậy?”
Tôi nhìn bà.
Ánh mắt bà run run.
Bà luôn đối xử tốt với tôi.
Nhưng có những chuyện… không phải bà có thể quyết định.
Tôi cúi đầu nhẹ.
“Con xin lỗi mẹ.”
Rồi tôi quay sang Tuấn.
“Anh vừa hỏi em nếu không có cái nhà này thì mẹ con em ở đâu đúng không?”
Tôi cười nhạt.
“Ngày mai em sẽ cho anh câu trả lời.”
Tối hôm đó… tôi thu dọn đồ.
Và sáng hôm sau, khi Tuấn thức dậy, anh mới biết rằng đôi khi… chỉ một câu nói trong bữa cơm cũng có thể phá hỏng cả một cuộc hôn nhân.