Tôi vẫn nhớ rất rõ cái ngày mình đặt bút ký vào bản thỏa thuận ly hôn. Một tờ giấy mỏng, vài dòng chữ lạnh lùng, nhưng lại đủ sức chấm dứt gần sáu năm thanh xuân của tôi.
Ở mục “con chung”, người ta ghi rõ ràng: không có con.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy rất lâu. Bàn tay vô thức đặt lên bụng. Một cử chỉ nhỏ thôi, không ai để ý, nhưng với tôi… nó nặng nề đến mức tưởng như không thể thở nổi.
Đứa bé trong bụng tôi khi ấy đã được hơn hai tháng.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh—người đàn ông mà tôi từng tin tưởng hơn cả bản thân mình. Anh ngồi đối diện, ánh mắt dửng dưng, như thể chúng tôi chỉ đang ký một hợp đồng mua bán nào đó, chứ không phải là kết thúc một cuộc hôn nhân.
“Em đọc kỹ chưa?” — anh hỏi, giọng bình thản.
Tôi gật đầu.
“Không có gì cần sửa.”
Anh ký trước. Nét bút dứt khoát, không chút do dự. Đến lượt tôi, tay run nhẹ. Không phải vì tôi còn muốn níu kéo. Mà vì tôi biết… sau chữ ký này, mọi thứ sẽ thật sự không thể quay lại nữa.
Nhưng tôi vẫn ký.
Một cách bình tĩnh đến đáng sợ.
Chúng tôi đến với nhau không phải vì tình yêu sét đánh. Mà là vì đủ lâu, đủ quen, đủ nghĩ rằng “ở bên nhau cũng ổn”.
Anh là mối tình đầu của tôi. Còn tôi… chỉ là một trong nhiều mối quan hệ của anh trước đó.
Tôi từng nghĩ, sau khi kết hôn, anh sẽ thay đổi. Người ta hay nói, đàn ông rồi cũng sẽ biết dừng lại khi tìm được người phù hợp.
Tôi đã tin điều đó.
Sai lầm lớn nhất của đời tôi… là tin vào sự thay đổi của một người vốn chưa bao giờ muốn thay đổi.
Những năm đầu, cuộc sống của chúng tôi khá yên ả. Tôi làm văn phòng, anh kinh doanh. Thu nhập ổn định, nhà cửa đàng hoàng. Người ngoài nhìn vào đều nói tôi số sướng.
Chỉ có tôi biết… mình cô đơn đến mức nào.
Anh thường xuyên đi công tác. Nhưng dần dần, những chuyến công tác ấy kéo dài bất thường. Điện thoại anh luôn đặt chế độ im lặng. Tin nhắn tôi gửi đi, có khi cả ngày không được trả lời.
Tôi không phải không nghi ngờ.
Chỉ là tôi chọn cách im lặng.
Cho đến một ngày, tôi phát hiện ra sự thật.
Một tin nhắn hiện lên trên màn hình điện thoại của anh, khi anh đang tắm:
“Anh nhớ em. Khi nào mình gặp lại?”
Tôi đọc xong mà tay lạnh toát.
Đêm hôm đó, tôi không hỏi gì. Tôi chỉ chờ.
Khi anh bước ra, tôi đưa điện thoại cho anh.
“Anh giải thích đi.”
Anh nhìn lướt qua, rồi… thở dài.
Không chối.
Không biện minh.
Chỉ nói một câu:
“Anh xin lỗi.”
Cái cách anh nói “xin lỗi” nhẹ nhàng đến mức như thể chuyện đó… là điều hiển nhiên.
Tôi cười.
“Anh xin lỗi vì bị phát hiện, hay vì đã làm?”
Anh im lặng.
Và tôi hiểu… câu trả lời là cả hai.
Chúng tôi không ly hôn ngay sau đó.
Tôi đã cho anh cơ hội.
Không phải vì tôi rộng lượng. Mà vì tôi vẫn còn yêu.
Cũng có thể… vì tôi sợ cô đơn.
Nhưng mọi thứ không hề khá hơn.
Anh vẫn tiếp tục. Chỉ là kín đáo hơn.
Tôi dần dần không còn hỏi nữa. Không còn kiểm tra điện thoại. Không còn khóc.
Người ta nghĩ rằng, khi một người phụ nữ không còn ghen… là vì cô ấy đã trưởng thành.
Không.
Là vì cô ấy đã cạn tình rồi.
Tôi phát hiện mình có thai vào một buổi sáng bình thường.
Hai vạch đỏ hiện lên rõ ràng.
Tôi ngồi lặng trong nhà vệ sinh rất lâu.
Không khóc.
Không cười.
Chỉ là… không biết nên cảm thấy gì.
Đứa bé này đến vào một thời điểm quá trớ trêu.
Tôi đã nghĩ đến việc nói cho anh biết. Thậm chí còn tưởng tượng ra vẻ mặt của anh khi nghe tin.
Nhưng rồi… tôi không nói.
Không phải vì tôi muốn giấu.
Mà vì tôi biết… anh sẽ không vui.
Và tôi không muốn đứa bé của mình… trở thành một điều phiền phức trong mắt người cha của nó.
Ba tuần sau, anh chủ động đề nghị ly hôn.
Không cãi vã.
Không nước mắt.
Chỉ là một buổi tối, anh ngồi xuống đối diện tôi và nói:
“Chúng ta dừng lại đi.”
Tôi nhìn anh.
“Vì cô ta?”
Anh không phủ nhận.
“Anh mệt rồi. Em cũng vậy.”
Tôi bật cười.
“Anh mệt vì phải giấu em. Còn em mệt vì phải giả vờ không biết.”
Anh không nói gì.
Và lần này… tôi không níu kéo nữa.
“Được.” — tôi nói.
“Ly hôn.”
Ngày ký giấy, tôi mặc một chiếc váy đơn giản. Không trang điểm. Không muốn ai nhìn thấy vẻ mệt mỏi của mình.
Luật sư đọc từng điều khoản.
Tài sản chia đôi.
Không tranh chấp.
Không con cái.
Tôi ký.
Một cách dứt khoát.
Sau khi hoàn tất thủ tục, anh quay sang tôi:
“Em ổn chứ?”
Tôi gật đầu.
“Ổn.”
Rồi tôi làm một việc… mà có lẽ anh sẽ không bao giờ quên.
Tôi rút từ trong túi ra một tờ giấy.
Đó là kết quả siêu âm.
Tôi đặt nó lên bàn, đẩy về phía anh.
“Có một chuyện… em quên nói.”
Anh nhìn xuống.
Khi nhận ra đó là gì, sắc mặt anh thay đổi.
“Em…”
Tôi mỉm cười.
“Mình có con.”
Không khí như đông lại.
Anh cầm tờ giấy, tay run lên.
“Sao em không nói?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Vì em không muốn nghe anh nói ‘bỏ đi’.”
Anh lắc đầu.
“Không… anh không…”
“Anh sẽ.” — tôi cắt lời.
“Tôi biết anh quá rõ.”
Anh im lặng.
Lần đầu tiên, tôi thấy anh bối rối đến vậy.
“Em định làm gì?” — anh hỏi.
Tôi hít một hơi sâu.
“Em giữ.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
“Anh có thể…”
“Tôi không cần.” — tôi nói ngay.
“Đây là con của tôi. Không phải là trách nhiệm mà anh phải gánh.”
Anh đứng dậy.
“Anh có trách nhiệm.”
Tôi cũng đứng lên.
“Anh có thể có trách nhiệm với bất kỳ ai anh muốn. Nhưng với mẹ con tôi… thì không cần.”
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Anh đã chọn rồi.”

Tôi rời khỏi tòa án hôm đó, một mình.
Không quay đầu lại.
Không phải vì tôi mạnh mẽ.
Mà vì nếu quay lại… tôi sợ mình sẽ yếu lòng.
Những tháng sau đó là khoảng thời gian khó khăn nhất trong đời tôi.
Một mình mang thai.
Một mình đi khám.
Một mình đối mặt với tất cả.
Có những đêm tôi nằm ôm bụng khóc.
Không phải vì hối hận.
Mà vì sợ.
Sợ mình không đủ tốt để làm mẹ.
Sợ con sinh ra không có cha.
Sợ… rất nhiều thứ.
Nhưng mỗi lần cảm nhận được nhịp tim của con, tôi lại tự nhủ:
“Mình phải mạnh mẽ.”
Anh đã tìm tôi.
Không chỉ một lần.
Anh gọi điện. Nhắn tin. Thậm chí đến tận nhà.
“Cho anh một cơ hội.” — anh nói.
Tôi lắc đầu.
“Cơ hội không phải thứ dùng xong rồi xin lại.”
Anh nói anh đã chia tay cô ta.
Nói anh hối hận.
Nói anh muốn làm lại.
Tôi chỉ hỏi một câu:
“Nếu hôm đó tôi không đưa tờ giấy này ra… anh có quay lại không?”
Anh im lặng.
Và tôi có câu trả lời.
Ngày tôi sinh con, trời mưa rất to.
Tôi nằm trên giường bệnh, nắm chặt tay mẹ.
Cơn đau khiến tôi gần như kiệt sức.
Nhưng khi nghe tiếng con khóc… mọi thứ như tan biến.
Một bé gái.
Nhỏ xíu.
Đỏ hỏn.
Nhưng là cả thế giới của tôi.
Tôi ôm con vào lòng, nước mắt chảy dài.
“Chào con…”
Tôi thì thầm.
Anh đến bệnh viện vào ngày hôm sau.
Đứng ngoài cửa phòng.
Không dám vào.
Tôi nhìn thấy anh qua lớp kính.
Một người đàn ông từng lạnh lùng, giờ đứng đó… lúng túng như một đứa trẻ.
Tôi không gọi anh.
Cũng không đuổi.
Chỉ là… không còn liên quan nữa.
Có người nói tôi ích kỷ.
Rằng tôi tước đi quyền làm cha của anh.
Rằng con tôi sẽ thiệt thòi.
Có thể… họ đúng.
Nhưng tôi tin rằng, một đứa trẻ lớn lên trong tình yêu trọn vẹn của mẹ… vẫn tốt hơn là sống trong một gia đình mà niềm tin đã vỡ vụn.
Tôi không cấm anh gặp con.
Nhưng tôi cũng không mở cửa.
Vì có những cánh cửa… một khi đã đóng lại, thì không phải cứ hối hận là có thể bước vào.
Bây giờ, khi viết những dòng này, con gái tôi đã gần ba tuổi.
Con bé rất hay cười.
Mỗi lần gọi “mẹ ơi”… là tim tôi lại mềm đi.
Tôi không biết tương lai sẽ ra sao.
Chỉ biết rằng… ngày hôm đó, khi tôi đặt tay lên bụng và ký vào tờ giấy “không có con”…
Tôi đã mất một người chồng.
Nhưng tôi giữ được một cuộc đời.
Và một sinh linh.
Có thể, anh sẽ hối hận cả đời.
Nhưng điều đó… không còn quan trọng nữa.
Vì tôi đã chọn bước tiếp.
Một mình.
Nhưng không cô đơn.