Tôi vừa tốt nghiệp ngành kinh tế, túi tiền chẳng dư dả nên đành thuê tạm một căn trọ cũ kỹ, giá chỉ 500 nghìn mỗi tháng. Đêm đầu tiên dọn đến, trong lúc loay hoay phía sau nhà, tôi lỡ tay làm rơ/i vỡ một chậu hoa cũ. Đất khô văng tung tóe… và ngay dưới lớp đất ấy, thứ nằm lộ ra khiến ti///m tôi như ngừ/ng đập.
Tôi vừa tốt nghiệp đại học, chưa xin được việc, trong túi chỉ còn đủ tiền ăn tạm một tháng. Nhà ở tỉnh xa, nên ở Sài Gòn tôi phải tìm nơi trọ thật rẻ.
Cuối cùng, tôi tìm được một căn nhà cũ nằm trong con hẻm sâu, giá 500 ngàn/tháng, nghe còn rẻ hơn kí túc xá.
Căn trọ ẩm thấp, trần gỗ mục, góc tường mốc. Mùi ẩm lâu ngày bám vào không khí, nhưng chủ nhà – một bác gái ngoài sáu mươi, hiền lành – cam đoan:
– Chỗ này trống lâu rồi, nên bụi bặm. Con chịu khó dọn tí là ở ngon. Khu này yên tĩnh lắm.
Yên tĩnh là được, tôi nghĩ thầm. Chỉ cần ngủ được, có chỗ để đặt balo, cắm laptop, thế là đủ.
Tôi trả tiền, dọn vào ngay chiều hôm ấy.
Căn trọ qua bàn tay tôi dọn dẹp thì cũng tạm sạch. Khu vực sau nhà có một khoảnh sân nhỏ, cây cối um tùm. Có đúng một chậu hoa sứ cũ để ở góc, thân cong queo, lá rụng gần hết, đất khô như chưa được tưới nước nhiều tháng.
Tôi không để tâm nhiều.
Đêm đầu tiên, tôi mới hiểu tại sao nó rẻ như vậy…
Tầm 1 giờ sáng, khi tôi đang chìm vào giấc ngủ thì nghe tiếng lạch cạch từ phía sau nhà.
Tôi bật dậy, tim đập thình thịch.
Tiếng gió thổi hay tiếng ai?
Lạch… cạch…
Tiếng vật gì đó chạm vào cửa sau. Lúc đó, tôi nghĩ chắc mèo hoặc chuột.
Kệ, tôi ngủ tiếp.
Đến gần 3 giờ sáng, lại tiếng lạch cạch. Lần này kèm theo tiếng… thở dài.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Nhưng tôi tự trấn an: “Chắc nhà cũ, tiếng gió lọt vào khe tường thôi.
”
Tôi không muốn trở thành người yếu bóng vía, nhất là khi… hết tiền chuyển trọ.
Sáng hôm sau, tôi quyết định kiểm tra khu vực sau nhà. Có thể cửa bị long bản lề, hoặc chốt lỏng.
Ra đến nơi, tôi thấy… không có gì bất thường.
Chỉ có cái chậu hoa cũ – đêm hôm qua trông bình thường – giờ lại hơi nghiêng, như ai vừa động vào.
Tò mò xen lẫn chút sợ hãi, tôi tiến lại gần để dựng thẳng chậu hoa sứ. Nhưng vì bề mặt đáy đã mòn vẹt, cộng thêm nền gạch rêu xanh trơn trượt, đôi tay run rẩy của tôi lỡ đà làm chiếc chậu đổ nhào.
XOẢNG!
Tiếng sứ vỡ khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Đất khô vụn văng tung tóe khắp sàn. Và ngay giữa đống đổ nát ấy, trái tim tôi như nghẹn lại, hơi thở đứt quãng.
Dưới lớp đất khô khốc không phải là vàng bạc hay châu báu, mà là một chiếc hộp thiếc hoen gỉ, nắp hộp đã bật mở do cú va chạm. Bên trong là một xấp thư tay được bọc kỹ trong túi nilon, một chiếc đồng hồ nam cũ kỹ đã ngừng chạy, và một cuốn sổ tiết kiệm đứng tên một người đàn ông trẻ – trùng khớp với gương mặt trong di ảnh ở căn nhà phía đối diện mà tôi vô tình nhìn thấy lúc chiều.
Sự thật sau căn phòng 500 nghìn
Tôi run rẩy nhặt cuốn sổ lên. Một mẩu giấy nhỏ rơi ra, nét chữ nghuệch ngoạc nhưng ấm áp: “Gửi mẹ, nếu con không thể trở về sau chuyến đi này, số tiền này đủ để mẹ sửa lại mái nhà và sống an yên tuổi già. Con xin lỗi vì đã để mẹ lại một mình.”
Hóa ra, căn trọ này không hề có “ma” theo nghĩa đáng sợ. Bác chủ nhà hiền lành ấy chính là người mẹ tội nghiệp. Con trai bác – một người trẻ đầy hoài bão – đã qua đời trong một tai nạn lao động vài năm trước khi chưa kịp dặn mẹ chỗ cất giấu khoản tiền tích cóp cả đời.
Tiếng “lạch cạch” mỗi đêm không phải là âm thanh siêu nhiên, mà là tiếng bác chủ nhà âm thầm ra sau vườn vào lúc rạng sáng, thắp một nén nhang nhỏ và lặng lẽ lau chùi chậu hoa sứ – kỷ vật duy nhất con trai bác yêu thích – vì bác không muốn người thuê phòng cảm thấy phiền lòng hay sợ hãi.
Cái kết ấm lòng
Sáng hôm đó, tôi mang chiếc hộp sang nhà bác. Nhìn đôi bàn tay gầy guộc run rẩy ôm lấy di vật của con trai, nước mắt bác trào ra, tôi biết mình vừa làm được một điều ý nghĩa hơn cả việc tìm thấy một chỗ trọ rẻ.
Bác nắm chặt tay tôi, giọng nghẹn ngào: – Cảm ơn con… Thằng nhỏ chắc nó đợi con đến để trao tận tay cho bác đấy.
Bác không lấy tiền trọ của tôi nữa, còn tôi thì tình nguyện ở lại, không phải vì giá rẻ, mà để giúp bác chăm sóc chậu hoa sứ mới và lấp đầy sự trống trải trong căn nhà cũ kỹ kia. Giữa Sài Gòn hoa lệ, tôi nhận ra đôi khi thứ đáng sợ nhất không phải là bóng tối, mà là sự cô đơn; và thứ quý giá nhất không phải là tiền bạc, mà là sự tử tế giữa người với người.