Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Tôi thuê chị trông 2 con sau khi vợ tôi qua đời vì thường xuyên phải đi công tác. Hôm về nhà sớm hơn kế hoạch thì đi::ếng người….

Posted on 08/01/2026 by BTV

Vợ tôi mất được hai năm. Khoảng trống cô ấy để lại không chỉ là một vị trí trong gia đình, mà là cả một bầu trời sụp đổ. Từ ngày đó, căn nhà rộng hơn nhưng lạnh hẳn. Những chuyến công tác dày đặc để trốn tránh nỗi đau và kiếm tiền lo cho tương lai hai con khiến tôi trở thành một vị khách ghé thăm chính ngôi nhà mình. Tôi thuê bà Lan – người đã từng làm giúp việc cho một người chị làm cùng công ty tôi. Bà ta ngoài bốn mươi, gương mặt phúc hậu, quê xa, nói năng nhỏ nhẹ. Lần đầu gặp, bà ta nắm tay tôi, mắt rớm lệ: “Anh yên tâm, tôi cũng mất con sớm, tôi coi hai đứa như con ruột mình. Tôi thương trẻ con lắm.”

Tôi tin vì đó là người quen giới thiệu. Và tôi cần phải tin để có thể yên tâm bước ra khỏi cửa. Chuyến công tác lần này dự kiến kéo dài một tuần, nhưng vì xong việc sớm, tôi đáp chuyến bay đêm và về nhà lúc 10 giờ sáng—sớm hơn kế hoạch nửa ngày. Tôi muốn tạo một bất ngờ, muốn thấy gương mặt rạng rỡ của con bé Mi và tiếng cười ngô nghê của cu Bo.

Cửa mở ra, không có tiếng chào đón. Nhà im phăng phắc, mùi nước lau sàn nồng nặc và mùi thức ăn ôi thiu phảng phất. Tôi bước vào phòng khách thì khựng lại. Tim tôi như có ai bóp nghẹt.

Con gái tôi—Mi, tám tuổi—đang quỳ sụp xuống sàn gỗ, hai tay cầm chiếc giẻ thô ráp chà xát vào một vết ố. Trên lưng nó, thằng em trai mới hai tuổi được buộc chặt bằng một chiếc khăn cũ. Thằng bé ngủ gục, đầu vẹo sang một bên, nước dãi chảy ướt vai áo chị. Đôi chân nhỏ xíu của Mi run bần bật vì sức nặng của em, nhưng nó không dám đứng dậy. Nó cắn chặt môi đến rỉ máu, mắt ráo hoảnh vì có lẽ nước mắt đã cạn từ lâu.

Tôi định lao đến, nhưng tiếng chuông điện thoại vang lên từ phía bếp khiến tôi khựng lại. Tôi đứng nép sau bức tường, chiếc điện thoại trong túi quần đã vô thức bật chế độ ghi âm.

“Ừ, tôi bắt con bé làm quen rồi,” tiếng bà Lan vang lên, ráo hoảnh và lạnh lùng, khác hẳn giọng nói ngọt ngào thường ngày. “Con chị lớn thì cho nó tập việc sớm, không sau này hư. Tiền của ông chủ tôi vẫn trích ra gửi về cho bà đều đấy, cứ bảo là tiền tôi làm thêm.”

Tôi nín thở, lồng ngực đau nhói.

“Ba nó hiền lắm. Đi suốt. Vợ chết rồi, có biết gì đâu,” bà ta cười khẩy, tiếng cười chói tai như tiếng kim loại rạch lên kính. “Con bé khóc à? Kệ nó. Khóc quen rồi thì hết. Có lần tôi dọa: ‘Không nghe lời là tao nói ba mày bỏ mày luôn, ba mày ghét trẻ con hư, ba mày sẽ tống mày vào trại mồ côi’. Thế là ngoan ngay, bảo gì làm nấy, không dám hé răng một lời.”

Tai tôi ù đi. Mọi thứ trước mắt như tối sầm lại. Một cơn giận dữ điên cuồng trào dâng, nhưng ngay sau đó là nỗi ân hận tột cùng. Tôi đã để con mình sống trong địa ngục này bao lâu rồi?

Cuộc điện thoại kết thúc. Bà Lan bước ra, trên tay cầm một mẩu bánh mì khô khốc định ném cho con Mi. Tôi bước ra khỏi bóng tối.

Bà ta giật mình, chiếc bánh rơi xuống sàn. Gương mặt phúc hậu kia trong phút chốc biến dạng vì hoảng sợ, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ giả tạo: “Ơ… anh về… anh về sớm thế? Tôi đang dạy cháu tính tự lập…”

Tôi không nhìn bà ta. Tôi bước tới, run rẩy cởi bỏ chiếc khăn trên lưng Mi, bế thốc cu Bo đang ngủ mê mệt đặt xuống ghế sofa. Rồi tôi quỳ xuống, đối diện với con gái mình.

“Mi… con làm gì thế này?” giọng tôi nghẹn đặc.

Con bé nhìn tôi, ánh mắt đầu tiên không phải là vui mừng, mà là một sự hãi hùng cực độ. Nó lùi lại, co rúm người: “Con xin lỗi ba… con lau chưa sạch… đừng bỏ con… đừng cho con vào trại mồ côi… con sẽ làm tốt mà ba…”

Câu nói đó như một nhát dao đâm xuyên qua tim tôi, rồi xoáy mạnh. Tôi ôm chặt lấy con, nước mắt rơi lã chã trên vai áo nhỏ bé của nó. “Ba đây, ba không bỏ con. Ba xin lỗi, ba xin lỗi…”

Con bé bắt đầu bật khóc nức nở, những tiếng khóc xé lòng như thể bao nhiêu uất ức bấy lâu nay giờ mới có dịp vỡ òa. Tôi đứng dậy, quay sang người giúp việc. Ánh mắt tôi lúc đó chắc chắn rất đáng sợ, vì bà ta lùi lại phía sau, vấp phải chiếc xô nước.

“Cô thu dọn đồ đạc. Rời khỏi nhà tôi trong 10 phút,” tôi gằn từng chữ.

“Anh hiểu lầm rồi, là con bé tự muốn làm… anh đừng nghe nó…” bà ta bắt đầu lắp bắp, cố gắng cứu vãn.

Tôi giơ chiếc điện thoại đang phát lại đoạn ghi âm vừa rồi. “Cô nói tiếp một câu nào nữa, tôi sẽ mang đoạn ghi âm này cùng những vết lằn trên lưng con tôi ra CA. Đừng để tôi phải dùng đến bạo lực.”

Mặt bà ta tái mét, không kịp lấy hết đồ đạc, vội vã tháo chạy khỏi nhà như một bóng ma bị trục xuất.

Tối hôm đó, ngôi nhà tĩnh lặng theo một cách khác. Tôi xin nghỉ toàn bộ chuyến công tác dài hạn, chấp nhận đền bù hợp đồng và nộp đơn xin chuyển sang vị trí văn phòng tại địa phương. Ít tiền hơn, cơ hội thăng tiến ít hơn, nhưng tôi sẽ có lại được những gì quan trọng nhất.

Tôi ngồi trên sàn, tự tay cầm chiếc giẻ lau lại vệt nước mà con gái tôi đã cố lau ban nãy. Mi ngồi cạnh, nó nhìn tôi một hồi lâu rồi cẩn thận đặt bàn tay nhỏ xíu lên tay tôi:

“Ba… để con làm. Ba đi làm về mệt rồi.”

Tôi dừng lại, kéo con vào lòng, hôn lên trán nó. “Không. Từ nay về sau, việc của con là được làm trẻ con. Việc của con là chơi, là học, và là để ba yêu thương.”

Tôi nhìn thấy bóng dáng vợ mình trong đôi mắt con. Có lẽ cô ấy đã về, đã dẫn lối để tôi trở về sớm hơn một bước. Tôi hiểu ra một điều cay đắng: Không phải ai nói thương trẻ con cũng thật sự thương. Có những kẻ dùng sự yếu ớt của trẻ thơ làm bàn đạp cho sự ích kỷ của mình.

Và có những tổn thương, nếu người lớn không đủ tỉnh táo để nhìn sâu vào đôi mắt trẻ thơ, nếu không kịp trở về sớm hơn một bước, cái giá phải trả sẽ là cả cuộc đời của một đứa trẻ. Đêm đó, lần đầu tiên sau hai năm, căn nhà không còn lạnh lẽo nữa, vì lửa đã được nhóm lại từ sự tỉnh ngộ của một người cha.

Bài viết mới

  • Con lén gọi điện cầu cứu vì bị đ:á:nh ở Trung tâm Hải Hà, phụ huynh vẫn dặn con chắp tay vào xin: Bố mẹ ơi sao lúc đó không vào cứu con để giờ hối hận muộn màng
  • Ngày ra tòa chồng m::ỉa m::ai: “Ng:ữ như cô giờ có đ::ứng đư::ờng cũng chẳng đứa nào nó thè:m ngó” để rồi 5 phút sau ch::ết đứng…
  • Đi du lịch nghỉ dưỡng cùng chồng nhưng 15 đêm anh bi::ến mất, tôi lần theo và…
  • Thấy vợ mặc đồ c::ũ đi tiệc, người chồng GĐ n::ém 300k: “Cô đi mua ngay cái váy khác thay cho tôi”
  • Người vợ ch::ê ngh::èo b:;ỏ nhà đi khi 2 con gái chưa đầy 1t, người chồng “gà trống nuôi con”

Bình luận gần đây

Không có bình luận nào để hiển thị.

Lưu trữ

  • Tháng 1 2026
  • Tháng 12 2025
  • Tháng mười một 2025
  • Tháng 10 2025
  • Tháng 9 2025
  • Tháng 8 2025
  • Tháng 7 2025
  • Tháng 6 2025
  • Tháng 3 2025
  • Tháng 2 2025
  • Tháng 1 2025
  • Tháng 12 2024
  • Tháng 10 2024

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme
Popup ×