Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại ngồi viết ra câu chuyện này.
Nếu ai hỏi tôi cách đây hai năm rằng tôi có phải là một người chồng tệ bạc không, có lẽ tôi sẽ cười khẩy và nói: “Không hẳn.” Tôi vẫn đi làm, vẫn đưa tiền về nhà, vẫn đóng vai một người chồng bình thường trong mắt họ hàng và hàng xóm.
Chỉ có một điều tôi chưa từng dám thừa nhận với ai… là tôi đã phản bội vợ.
Mọi chuyện bắt đầu cách đây gần một năm, khi công ty tôi tuyển thêm một nhân viên mới tên là Linh. Cô ấy trẻ hơn tôi gần mười tuổi, vừa ra trường, khuôn mặt lúc nào cũng có vẻ mong manh và dễ tổn thương.
Ngày đầu Linh vào làm, cô ấy ngồi cạnh bàn tôi. Cả buổi sáng cứ loay hoay với đống giấy tờ, thỉnh thoảng lại quay sang hỏi:
“Anh ơi… cái này em làm đúng chưa?”
Tôi vốn là người dễ mềm lòng trước những cô gái yếu đuối. Ban đầu chỉ là chỉ dẫn công việc, sau đó là đi ăn trưa cùng nhau, rồi dần dần… mọi thứ vượt khỏi giới hạn lúc nào tôi cũng không rõ.
Linh kể cô ấy lên thành phố một mình, bố mẹ ở quê, ít bạn bè. Cô nói chuyện nhẹ nhàng, lúc nào cũng nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
Còn ở nhà… vợ tôi – Thảo – lại hoàn toàn khác.
Thảo bằng tuổi tôi. Chúng tôi cưới nhau sau bốn năm yêu. Cô ấy là người phụ nữ mạnh mẽ, thẳng thắn, đôi khi còn hơi khó tính.
Những năm đầu hôn nhân khá êm đềm, nhưng sau khi có con trai đầu lòng, cuộc sống bắt đầu trở nên nặng nề.
Thảo bận rộn với con cái, công việc, rồi chuyện tiền bạc trong nhà. Cô ấy ít cười hơn trước, hay cáu gắt vì những chuyện nhỏ.
Có những tối tôi về muộn, vừa bước vào nhà đã nghe tiếng Thảo nói:
“Anh có biết hôm nay con sốt không?”
Hay:
“Anh lúc nào cũng chỉ biết công việc.”
Dần dần… tôi cảm thấy mệt mỏi khi về nhà.
Và Linh xuất hiện đúng lúc tôi cần một nơi để trốn.
Mọi chuyện tiến xa hơn sau một lần công ty đi liên hoan. Hôm đó tôi và Linh đều uống khá nhiều. Khi mọi người ra về, cô ấy nói khẽ:
“Anh đưa em về được không? Em hơi chóng mặt.”
Tối hôm đó… chúng tôi đã bước qua ranh giới.
Sau đó, tôi đã tự nhủ rằng chỉ là một lần sai lầm. Nhưng rồi lần thứ hai, thứ ba… và cuối cùng tôi không còn đếm nữa.
Linh thuê một căn phòng nhỏ gần bệnh viện vì cô ấy nói đi làm tiện hơn. Tôi thỉnh thoảng ghé qua, lúc thì buổi tối, lúc thì cuối tuần.
Còn với vợ… tôi bắt đầu nói dối.

Ban đầu là “tăng ca”.
Sau đó là “đi công tác”.
Và rồi một lần… Linh bị tai nạn xe máy.
Hôm đó cô ấy gọi cho tôi lúc gần nửa đêm.
Giọng run run:
“Anh ơi… em đang ở bệnh viện…”
Tôi lao ra khỏi nhà ngay lập tức, nói với Thảo rằng công ty có việc gấp.
Linh bị gãy chân, phải nằm viện gần một tuần.
Những ngày đó… tôi gần như ở bệnh viện suốt.
Ban ngày xin nghỉ làm, ban đêm ngồi bên giường chăm sóc cô ấy.
Khi Thảo gọi điện hỏi:
“Anh đi công tác ở đâu vậy?”
Tôi trả lời rất tự nhiên:
“Đà Nẵng. Chắc cuối tuần mới về.”
Linh nhìn tôi, ánh mắt có chút áy náy.
“Anh… nói dối vợ vậy có sao không?”
Tôi cười nhạt.
“Cô ấy quen rồi.”
Một tuần trôi qua nhanh chóng.
Ngày Linh xuất viện, tôi đưa cô ấy về phòng trọ, giúp cô thu dọn đồ đạc, rồi mới vội vàng chạy về nhà.
Tôi nghĩ Thảo chắc vẫn đang ở công ty.
Nhưng khi mở cửa nhà… tôi đứng chết lặng.
Trong phòng khách có ba người.
Thảo.
Con trai tôi.
Và… Linh.
Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Linh ngồi trên ghế sofa, chân bó bột, khuôn mặt tái mét.
Còn Thảo… đứng dựa vào bàn, nhìn tôi bằng ánh mắt mà tôi chưa từng thấy.
Không giận dữ.
Không gào thét.
Chỉ là… lạnh đến đáng sợ.
Tôi lắp bắp:
“Chuyện… chuyện gì vậy?”
Thảo cười nhạt.
“Anh đi công tác vui không?”
Tim tôi đập mạnh.
“Em… em nói gì vậy?”
Thảo bước tới, đặt một chiếc túi lên bàn.
Bên trong là… một xấp giấy.
Hóa đơn viện phí.
Giấy nhập viện.
Tên bệnh nhân: **Nguyễn Thu Linh**.
Tôi cảm giác máu trong người đông lại.
Thảo nói chậm rãi:
“Anh nghĩ em ngu đến mức không biết gì sao?”
Hóa ra… ba ngày trước, Thảo nhận được một cuộc điện thoại từ bệnh viện.
Người gọi tưởng cô là người nhà của Linh vì số điện thoại liên lạc khẩn cấp… là số của tôi.
Thảo tìm đến bệnh viện.
Và thấy tôi.
Đang ngồi nắm tay Linh bên giường bệnh.
Tôi quay sang Linh.
Cô ấy cúi gằm mặt.
Thảo nói tiếp:
“Em không làm ầm lên ở đó. Em chỉ đứng ngoài cửa nhìn.”
Tôi không biết nói gì.
Thảo quay sang Linh:
“Cô xuất viện hôm nay đúng không?”
Linh khẽ gật.
Thảo nói:
“Vậy thì tôi đưa cô về đây.”
Căn phòng chìm trong im lặng.
Cuối cùng, Thảo nhìn thẳng vào tôi.
Giọng cô ấy bình tĩnh đến mức khiến tôi sợ.
“Anh nói dối đi công tác cả tuần… để chăm bồ trong viện.”
Cô chỉ vào vali đặt cạnh cửa.
“Đồ của anh tôi đã thu dọn rồi.”
Tôi chết lặng.
“Ý em là…”
Thảo nói gọn lỏn:
“Anh có thể đi.”
Con trai tôi lúc đó mới lên tám, đứng phía sau mẹ.
Nó nhìn tôi.
Hỏi một câu mà đến giờ tôi vẫn không quên:
“Bố… bố không ở nhà nữa hả?”
Tôi muốn nói gì đó.
Nhưng cổ họng nghẹn lại.
Còn Thảo… quay lưng đi vào phòng.
Không khóc.
Không nói thêm một lời.
Chỉ để lại tôi đứng giữa phòng khách… với tất cả những gì mình đã tự tay phá hỏng.