Tôi không định ghé thăm anh.
Thật lòng là như vậy.
Ba năm kể từ ngày ký vào tờ giấy ly hôn, tôi đã cố gắng sống như thể anh chưa từng tồn tại trong đời mình. Tôi đổi số điện thoại, chuyển chỗ làm, thậm chí tránh luôn những con đường có thể dẫn qua khu nhà cũ của chúng tôi.
Tôi tưởng mình đã quên.
Cho đến chiều hôm đó.
Hôm ấy tôi đưa mẹ vào bệnh viện tái khám định kỳ. Bệnh viện đông nghịt, hành lang chật kín người. Tôi đứng ở bảng điện tử xem danh sách bệnh nhân của khoa, chỉ để tìm phòng khám cho mẹ.
Và rồi tôi nhìn thấy cái tên quen thuộc.
Nguyễn Minh Quân.
Tôi đứng sững.
Tim đập thình thịch như vừa chạy một quãng dài.
Tôi tự nhủ: “Có thể chỉ là trùng tên.”
Nhưng khi nhìn sang cột bên cạnh, thấy năm sinh… 1986.
Chính là anh.
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Tôi nhìn xuống dòng chữ phía dưới: Khoa Ung Bướu – phòng điều trị nội trú.
Tay tôi bất giác run lên.
Ba năm trước, tôi từng nghĩ rằng nếu một ngày nào đó gặp lại anh, tôi sẽ lạnh lùng bước qua. Hoặc tệ hơn, tôi sẽ mỉa mai vài câu cho hả giận.
Nhưng lúc ấy, đứng giữa bệnh viện, nhìn hai chữ “ung bướu”, tôi mới nhận ra… có những cảm xúc không dễ dàng xóa đi như mình tưởng.
Tôi đưa mẹ vào phòng khám, nhưng đầu óc thì không còn ở đó nữa.
Suốt cả buổi, tôi cứ nghĩ đến căn phòng bệnh kia.
Nghĩ đến anh.
Nghĩ đến cuộc hôn nhân kéo dài bảy năm của chúng tôi.
Và cái cách nó kết thúc.
Ngày chúng tôi ly hôn, trời mưa rất lớn.
Anh ký tên rất nhanh, không nói thêm câu nào.
Còn tôi thì vừa ký vừa khóc.
Không phải vì còn yêu.
Mà vì tôi cảm thấy… tất cả những năm tháng mình cố gắng đã trở thành một trò cười.
Người ngoài nhìn vào luôn nghĩ anh là người chồng hoàn hảo: hiền lành, chăm chỉ, không rượu chè.
Nhưng họ không sống trong căn nhà ấy.
Họ không biết cảm giác mỗi đêm nằm cạnh một người đàn ông mà tâm trí anh ta ở đâu đó rất xa.
Anh không ngoại tình.
Không đánh vợ.
Không cờ bạc.
Nhưng anh lạnh lùng.
Lạnh đến mức đôi khi tôi cảm thấy mình giống như người ở trọ trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Chúng tôi gần như không nói chuyện.
Anh đi làm về, ăn cơm, rồi ngồi trước máy tính đến khuya.
Tôi hỏi gì, anh trả lời rất ngắn.
Có những ngày tôi cố gắng bắt chuyện:
“Anh hôm nay làm việc mệt không?”
“Bình thường.”
“Hôm nay em nấu canh chua, anh thử xem…”
“Ừ.”
Chỉ vậy thôi.
Bảy năm.
Một người phụ nữ chịu đựng được bao lâu?
Tôi đã từng nghĩ chỉ cần kiên nhẫn, anh sẽ thay đổi.
Nhưng cuối cùng, chính tôi là người kiệt sức.
Ngày tôi nói muốn ly hôn, anh chỉ im lặng rất lâu.
Rồi nói một câu:
“Ừ, nếu em thấy vậy tốt hơn.”
Không níu kéo.
Không hỏi lý do.
Không trách móc.
Chỉ… đồng ý.
Chính cái sự bình thản đó khiến tôi đau hơn bất kỳ lời xúc phạm nào.

Sau khi đưa mẹ về nhà, tôi vẫn không thể quên được cái tên trên bảng bệnh nhân.
Tôi tự nhủ: “Chuyện của anh ấy không còn liên quan gì đến mình nữa.”
Nhưng tối hôm đó, tôi lại lái xe đến bệnh viện.
Tôi đứng rất lâu trước cửa khoa ung bướu.
Trong đầu có hai giọng nói.
Một giọng nói: “Đừng vào.”
Một giọng khác: “Chỉ nhìn một lần thôi.”
Cuối cùng… tôi bước vào.
Phòng bệnh số 17.
Tôi đứng trước cửa vài giây, rồi gõ nhẹ.
“Vào đi.”
Giọng anh.
Vẫn trầm và bình tĩnh như ngày nào.
Tôi mở cửa.
Anh nằm trên giường bệnh, gầy hơn trước rất nhiều.
Mái tóc từng rất dày giờ thưa đi rõ rệt.
Khi nhìn thấy tôi, anh hơi ngạc nhiên.
Nhưng rồi anh mỉm cười.
Một nụ cười yếu ớt.
“Lâu rồi không gặp.”
Tôi đứng chết lặng.
Tất cả những câu hỏi, những trách móc từng nghĩ trong đầu… bỗng dưng biến mất.
Chỉ còn lại một câu rất ngớ ngẩn:
“Anh… sao lại ở đây?”
Anh nhìn lên trần nhà.
“Chắc là… xui thôi.”
Tôi kéo ghế ngồi xuống.
Chúng tôi nói vài câu xã giao.
Anh hỏi tôi công việc thế nào.
Tôi hỏi anh điều trị bao lâu rồi.
Anh trả lời rất bình thản.
“Gần tám tháng.”
Tôi giật mình.
“Tám tháng?”
“Ừ.”
“Tại sao… không ai nói cho tôi biết?”
Anh cười nhẹ.
“Chúng ta đã ly hôn rồi.”
Câu nói đơn giản đó khiến tôi nghẹn lại.
Một lúc sau, anh mở ngăn tủ đầu giường.
Lôi ra một chiếc hộp nhỏ.
Anh đưa cho tôi.
“Tôi định… khi nào gặp lại em thì đưa.”
Tôi nhìn chiếc hộp.
Tim bỗng đập nhanh.
“Cái gì vậy?”
Anh không trả lời.
Chỉ nói:
“Em mở ra đi.”
Tôi mở nắp hộp.
Bên trong là một xấp giấy tờ.
Và… một cuốn sổ nhỏ.
Tôi cầm lên.
Là sổ tiết kiệm.
Tên người đứng tên là…
tôi.
Số tiền: 2 tỷ 300 triệu.
Tôi ngẩng lên.
“Cái này… là sao?”
Anh nhìn tôi, ánh mắt rất bình tĩnh.
“Tiền đó là của em.”
Tôi gần như bật cười.
“Anh đùa à?”
Anh lắc đầu.
“Từ lúc chúng ta cưới, mỗi tháng anh đều gửi một phần tiền vào đó.”
“Tại sao?”
Anh im lặng một lúc.
Rồi nói một câu khiến tôi không thể thở nổi.
“Vì anh biết… sớm muộn em cũng sẽ rời đi.”
Tôi cảm thấy tim mình thắt lại.
“Anh biết… nhưng vẫn để mặc vậy sao?”
Anh nhìn tôi.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi thấy trong mắt anh có thứ gì đó giống như… đau đớn.
“Không phải anh không muốn giữ em.”
“Chỉ là… anh không biết phải giữ bằng cách nào.”
Phòng bệnh im lặng.
Anh thở dài.
“Anh luôn nghĩ mình chỉ cần làm việc, kiếm tiền, lo cho tương lai… là đủ.”
“Anh không biết… em cần nhiều hơn thế.”
Tôi không nói được gì.
Anh chỉ vào cuốn sổ nhỏ trong hộp.
“Tôi còn ghi lại một vài thứ.”
Tôi mở cuốn sổ.
Bên trong là những dòng chữ viết tay.
Ngày tháng rất rõ.
“15/3 – Hôm nay cô ấy nấu canh chua. Tôi muốn nói là ngon… nhưng không hiểu sao lại chỉ nói ‘Ừ’.”
“8/7 – Cô ấy khóc trong bếp. Chắc là vì tôi lại về muộn.”
“12/11 – Cô ấy hỏi tôi còn yêu cô ấy không. Tôi đã không trả lời. Nhưng sự thật là… có.”
Tay tôi run lên.
Trang cuối cùng ghi:
“Ngày cô ấy nói muốn ly hôn. Tôi biết mình đã làm cô ấy mệt mỏi quá lâu. Nếu giữ lại… có lẽ chỉ khiến cô ấy khổ thêm.”
Nước mắt tôi rơi xuống cuốn sổ.
Tôi nhìn anh.
“Vậy tại sao… anh không nói?”
Anh cười.
Một nụ cười buồn.
“Có những người… giỏi chịu đựng hơn là giỏi nói.”
Câu nói đó khiến tôi không thể kìm được nước mắt nữa.
Chúng tôi ngồi trong im lặng rất lâu.
Trước khi tôi rời đi, anh nói khẽ:
“Tiền đó… em giữ đi.”
“Tôi không chắc mình còn bao lâu nữa.”
Tôi đứng dậy.
Cảm giác như có thứ gì đó trong tim đang vỡ ra.
Ba năm.
Tôi đã nghĩ mình hiểu anh.
Nhưng hóa ra… tôi chưa từng hiểu gì cả.
Một tháng sau.
Bệnh viện gọi cho tôi.
Anh… không qua khỏi.
Tôi đến dự tang lễ.
Rất ít người.
Anh gần như không có họ hàng thân thiết.
Trên bàn thờ, di ảnh của anh vẫn là nụ cười hiền lành ấy.
Tôi đứng nhìn rất lâu.
Trong tay vẫn cầm cuốn sổ nhỏ.
Ba năm trước tôi nghĩ mình là người bị tổn thương.
Nhưng bây giờ tôi mới hiểu…
Có những cuộc hôn nhân không tan vỡ vì hết yêu.
Mà vì không ai biết cách nói ra tình yêu của mình.
Và điều đau lòng nhất là…
Đến khi hiểu ra…
Thì đã quá muộn.