Tối đó, cả họ kéo đến nhà tôi đông nghịt. Không ai bảo ai, nhưng ánh mắt ai cũng nặng trĩu. Người trách chồng tôi bội bạc, người quay sang nhìn chị gái tôi với sự thất vọng. Còn tôi… tôi ngồi đó, giữa chính căn nhà mình xây bằng mồ hôi nước mắt, mà thấy mình như người dưng.
Mẹ tôi run run hỏi:
“Chuyện này… rốt cuộc là thế nào?”
Chị gái tôi ôm mặt khóc nấc:
“Là lỗi của con… Nhưng những ngày nó đi vắng, anh ấy say xỉn suốt… rồi một lần… rồi nhiều lần… Con sai rồi… con không dừng lại được…”
Chồng tôi vẫn quỳ, giọng lạc đi:
“Anh xin em… cho anh một cơ hội… Đứa bé… anh sẽ chịu trách nhiệm, nhưng anh không muốn mất em…”
Tôi bật cười. Một nụ cười chua chát đến chính tôi cũng thấy xa lạ.
“Cơ hội?” – tôi nhìn thẳng vào anh ta – “Anh sống với chị tôi như vợ chồng suốt thời gian tôi bươn chải nơi đất khách, giờ bảo tôi cho cơ hội?”
Không ai dám lên tiếng.
Tôi quay sang chị gái, người từng là chỗ dựa lớn nhất đời tôi:
“Chị có từng nghĩ đến em không? Một giây thôi cũng được?”
Chị tôi gục xuống, không dám nhìn tôi.
Đêm đó, tôi không khóc. Lạ lắm, nước mắt như cạn từ lúc nào. Tôi chỉ thấy lòng mình lạnh ngắt.
Sáng hôm sau, tôi mang toàn bộ giấy tờ ra trước mặt mọi người.
“Tôi đã chuẩn bị từ lâu rồi,” tôi nói bình tĩnh, “Ngôi nhà này đứng tên tôi. Tiền xây là tiền tôi gửi về. Bây giờ, tôi quyết định…”
Tôi dừng lại một chút, nhìn hai con người đã phản bội mình.
“Anh – ký đơn ly hôn. Còn chị – nếu muốn sinh đứa bé này, cứ sinh. Nhưng từ hôm nay, hai người tự lo cho cuộc đời mình. Ra khỏi nhà tôi.”
Cả căn phòng chết lặng.
Chồng tôi hoảng hốt:
“Em… em nỡ làm vậy sao?”
Tôi nhìn anh, ánh mắt không còn chút tình cảm:
“Người nỡ… là anh từ ba năm trước rồi.”
Chị tôi òa khóc, định níu tay tôi nhưng tôi lùi lại.
“Tình chị em… chị đã tự tay cắt đứt rồi.”
Hôm đó, tôi đứng nhìn hai người họ rời khỏi căn nhà. Không còn giận dữ, không còn đau đớn, chỉ còn một khoảng trống rất lớn.
Nhưng trong khoảng trống ấy, tôi biết… mình đã tự cứu được cuộc đời mình.
Ba tháng sau, tôi mở một cửa hàng nhỏ. Cuộc sống bắt đầu lại từ đầu, không chồng, không chị, nhưng nhẹ nhõm.
Có người hỏi tôi có hận không.
Tôi chỉ cười:
“Không. Vì nhờ họ… tôi mới biết, thứ gì đáng giữ… và thứ gì phải buông.”