Tin tưởng gửi vàng nhờ mẹ chồng giữ giúp, đến ngày xin lại, con dâu chết lặng khi bà chỉ nói đúng một câu lạn//h người…
Ngày Mai về làm dâu, ai cũng bảo cô số s/ư/ớng. Chồng hiền lành, gia đình t//ử tế, mẹ chồng nhìn bề ngoài lại có vẻ nhẹ nhàng, dễ tính. Hơn nữa, chồng Mai là con trai duy nhất trong nhà, nên ai cũng nghĩ cô sẽ được cưng chiều, chẳng phải lo nghĩ nhiều.
Nhưng Mai hiểu một điều: lòn/g người đâu thể nhìn vài ngày mà thấu hết. Sống chung dưới một mái nhà, phải qua thời gian dài mới biết được thật – giả, tốt – xấu ra sao. Vì thế, dù luôn giữ phép tắc và kính trọng mẹ chồng, trong lòng cô vẫn âm thầm nhắc mình phải cẩn trọng từng chút một…
Hồi mới cưới, vợ chồng Mai còn kh/ó kh/ăn. Anh làm kỹ sư công trình, lương bấp bênh. Mai bán hàng online, tích cóp từng chút. Sau ba năm, cô cũng dành dụm được mấy cây vàng, dự định sau này sinh con thì có tiền lo viện phí, rồi tính chuyện mua miếng đất nhỏ ở quê chồng làm của để dành.
Một buổi tối, Mai đem chuyện này kể với mẹ chồng. Bà nghe xong liền xởi lởi:
– Con cứ đưa vàng cho mẹ giữ hộ, chứ để trong người không an toàn, tr//ộm c//ắp nhiều lắm. Với lại con cũng hay đi giao hàng ngoài đường, rủi có chuyện gì thì uổng công làm ăn.
Nghe mẹ chồng nói chí phải, Mai gật đầu đồng ý. Hôm sau, cô cẩn thận mang toàn bộ số vàng sang nhà bà, ghi rõ ràng ra giấy, còn bà thì cười tươi, gật đầu liên tục:
– Ừ ừ, mẹ giữ giùm cho, sau này cần thì mẹ đưa lại.
Từ hôm đó, Mai yên tâm tập trung làm ăn. Cô không bao giờ nhắc đến số vàng nữa vì nghĩ mẹ chồng là ngư/ời l/ớn, mình nhắc đi nhắc lại dễ bị hi/ểu lầ/m là không tin.
Rồi Mai có th//ai. Thời gian b/ầu b/í khiến cô m//ệt m//ỏi, phải nghỉ bán hàng, chỉ phụ chồng tính toán tiền bạc trong nhà. Khi con được 6 tháng tuổi, Mai bàn với chồng:
– Hay mình lấy vàng mẹ giữ hộ, đem bán một ít mua miếng đất ruộng ở đầu làng. Để dành cho con sau này lớn, mình cũng có cái để canh tác.
Chồng Mai gật đầu. Tối đó, hai vợ chồng qua nhà bà, Mai nhẹ nhàng thưa:
– Mẹ, con định lấy lại vàng để mua đất, mẹ đưa con nhé.

Nghe đến đây, mẹ chồng đang bế cháu bỗng khựng lại. Bà đặt đứa bé xuống nôi, thở dài rồi nói đúng một câu, giọng tỉnh bơ:
– Vàng gì mà vàng…
Bà thong thả nhấp ngụm trà xanh, ánh mắt không thèm nhìn thẳng vào Mai mà hướng ra phía sân tối om, buông một câu ráo hoảnh:
– “Vàng gì mà vàng, cái tiền cưới với mấy chỉ vàng ấy, mẹ đem trả nợ lô đề cho thằng em chồng con hết rồi, giờ hỏi là hỏi thế nào?”
Mai đứng chôn chân tại chỗ, lỗ tai lùng bùng như có tiếng sét nổ ngang trời. Cô lắp bắp, giọng run bần bật: – Mẹ… mẹ nói sao? Đó là tiền mồ hôi nước mắt vợ chồng con tích cóp ba năm trời. Em chồng nợ nần sao mẹ không bảo chúng con một tiếng, lại tự ý lấy hết số vàng đó đi trả?
Mẹ chồng cô bỗng đổi giọng, gắt gỏng: – Anh em như thể tay chân, nó vỡ nợ người ta đến tận nhà đòi m/ạng, không trả thì để nó ch/ết à? Anh chị có điều kiện thì cứu em là chuyện đương nhiên. Với lại, con về làm dâu nhà này, tiền của con cũng là tiền của cái nhà này, mẹ có quyền quyết định!
Chồng Mai đứng bên cạnh, mặt đỏ gay vì phẫn uất nhưng cũng chỉ dám thốt lên một câu yếu ớt: “Mẹ làm thế là hại tụi con rồi!”. Bà cụ đập bàn cái “chát”, chỉ thẳng tay vào mặt con dâu: – Cấm đứa nào được hé răng chuyện này ra ngoài. Coi như số vàng đó là tiền báo hiếu cho tôi nuôi chồng cô khôn lớn. Đừng có mà tính toán thiệt hơn với mẹ chồng!
Sự thật nghiệt ngã…
Mai không khóc, nước mắt cô đã lặn ngược vào trong. Đêm đó, cô thức trắng nhìn đứa con nhỏ đang ngủ say. Cô chợt nhận ra, sự “nhẹ nhàng, dễ tính” bấy lâu nay của mẹ chồng chỉ là lớp mặt nạ để bà dễ dàng thao túng tiền bạc của vợ chồng cô. Điều khiến cô đ/au đ/ớn nhất không phải là mất vàng, mà là sự im lặng nhu nhược của chồng trước hành động ng/ang ng/ược của mẹ mình.
Sáng hôm sau, khi mẹ chồng vẫn còn đang ngủ, Mai lặng lẽ thu dọn quần áo của hai mẹ con. Cô đặt tờ giấy biên nhận vàng ngày trước (mà bà đã ký nhận nhưng giờ coi như rác rưởi) lên bàn thờ tổ tiên, kèm theo một tờ đơn ly hôn đã ký sẵn.
Mai bế con ra khỏi cổng, chồng cô chạy theo giữ tay: – Em đi đâu? Chuyện vàng bạc từ từ tính, mẹ sai nhưng mẹ cũng vì thương em…
Mai gạt tay anh ra, ánh mắt lạnh lùng chưa từng thấy: – Anh thương em anh, mẹ thương con bà, còn ai thương mẹ con tôi? 5 cây vàng đó tôi coi như trả phí để nhận ra bộ mặt thật của gia đình này. Đừng tìm mẹ con tôi nữa, vì từ giây phút này, tôi không còn là người nhà anh.
Mai trở về thành phố, lao vào kinh doanh bằng số vốn vay mượn từ bạn bè. Nhờ nhạy bén và sự kiên cường của một người mẹ, cô phất lên nhanh chóng. Còn ở quê, mẹ chồng cô lại tiếp tục nuông chiều đứa con trai út, để rồi nó l/ừa b/án sạch cả căn nhà đang ở để chạy trốn nợ nần.
Ngày bà mẹ chồng già nua ngồi bên vệ đường chờ con trai về, bà chợt nhớ đến cô con dâu từng dâng hết số vàng tích cóp cho mình. Nhưng lúc này, hối hận cũng đã quá muộn màng.