Tôi bán bánh mì hơn mười năm rồi.
Cái xe bánh mì nhỏ dựng ở góc chợ, mưa nắng gì cũng có mặt. Người ta đi ngang quen đến mức không cần hỏi, chỉ cần nhìn tôi là biết “cho chị một ổ đầy đủ, ít ớt nha”.
Cuộc sống của vợ chồng tôi không khá giả, nhưng cũng đủ ăn, đủ sống. Hai vợ chồng không con, nên càng bám víu vào nhau mà sống.
Tôi từng nghĩ đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy.
Cho đến cái đêm mưa năm đó.
Hôm đó mưa rất to.
Mưa kiểu trút xuống, nước chảy thành dòng, gió quất tạt cả vào mái hiên. Tôi đang định dọn xe về sớm thì thấy hai đứa bé đứng nép ở góc tường bên kia đường.
Một trai, một gái.
Đứa lớn chắc tầm 10 tuổi, đứa nhỏ khoảng 6–7 tuổi.
Quần áo ướt sũng, tóc bết lại, người run lên từng cơn.
Chúng không xin tiền.
Chỉ đứng đó… nhìn.
Ánh mắt đó… tôi không quên được.
Tôi quay sang chồng:
“Anh, nhìn kìa.”
Anh nhìn theo, rồi nhíu mày:
“Chắc ăn mày.”
Tôi gật đầu.
“Nhưng tụi nó lạnh quá.”
Anh im lặng.
Tôi biết anh đang phân vân. Thời buổi này, giúp người cũng phải nghĩ.
Nhưng tôi… không nỡ.
“Thôi kệ đi, gọi tụi nó qua ăn ổ bánh mì cho ấm bụng.”
Anh thở dài.
“Em lúc nào cũng vậy…”
Nhưng rồi anh vẫn gật đầu.

Tôi vẫy tay:
“Lại đây con!”
Hai đứa nhìn nhau, do dự.
Tôi lấy hai ổ bánh mì nóng, đưa ra.
“Ăn đi, không lấy tiền.”
Đứa lớn bước lại trước, kéo theo đứa nhỏ.
“Cảm ơn cô.”
Giọng nó nhỏ xíu.
Tôi nhìn kỹ hơn.
Mặt mũi sáng sủa, không phải kiểu bụi đời từ nhỏ.
Có gì đó… khiến tôi chạnh lòng.
“Nhà tụi con đâu?” tôi hỏi.
Nó lắc đầu.
“Không có nhà.”
Chồng tôi chen vào:
“Ba mẹ đâu?”
Nó im lặng.
Đứa nhỏ thì ôm chặt tay anh nó, mắt đỏ hoe.
Tôi không hỏi thêm.
—
Mưa vẫn không dứt.
Tôi nhìn hai đứa, rồi quay sang chồng:
“Hay… mình cho tụi nó về nhà đi anh? Ở đây lạnh quá.”
Anh nhìn tôi, vẻ không đồng ý.
“Em nghĩ kỹ chưa? Lỡ có chuyện gì…”
“Tụi nó còn nhỏ mà anh…”
Anh thở dài, rồi nói:
“Thôi, một đêm thôi.”
Tôi mừng rỡ.
—
Chúng tôi dọn xe sớm, chở hai đứa về nhà.
Tôi nấu cơm nóng, chiên trứng, làm thêm ít canh.
Hai đứa ăn rất nhanh, nhưng không hề tranh giành.
Đứa lớn luôn nhường phần ngon cho em.
Tôi nhìn mà thấy thương.
“Con tên gì?” tôi hỏi.
“Con tên Nam. Còn em con là Hoa.”
“Bao lâu rồi tụi con không ăn cơm?”
Nam cúi đầu:
“Dạ… hai ngày.”
Tôi nghe mà nghẹn.
—
Đêm đó, tôi trải chiếu cho hai đứa ngủ trong phòng khách.
Trước khi ngủ, Nam nói:
“Cô ơi…”
“Sao con?”
“Sau này… con sẽ trả ơn cô.”
Tôi cười xoa đầu nó:
“Không cần đâu. Lo ngủ đi.”
Tôi không nghĩ gì về câu nói đó.
Chỉ thấy… một đứa trẻ ngoan.
—
Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy…
Hai đứa đã đi mất.
Tôi chạy ra ngoài.
Không thấy đâu.
Chỉ còn lại tấm chiếu gấp gọn gàng.
Và…
Ngăn tủ trong phòng ngủ bị mở tung.
—
Tôi chết lặng.
“Anh ơi… tiền…”
Chồng tôi chạy vào.
Số tiền 30 triệu chúng tôi để dành bao lâu… biến mất.
—
Tôi ngồi bệt xuống.
Đầu óc trống rỗng.
Chồng tôi thì đập bàn:
“Anh đã nói rồi! Em không nghe!”
Tôi không khóc.
Không nói gì.
Chỉ thấy… một cảm giác khó tả.
Không phải tiếc tiền.
Mà là… hụt hẫng.
—
“Anh báo công an đi…” tôi nói nhỏ.
Anh nhìn tôi, rồi lắc đầu.
“Thôi. Mất rồi thì thôi.”
Tôi ngẩng lên.
“Sao lại thôi?”
“Báo rồi cũng không tìm được. Với lại… tụi nó còn nhỏ.”
Tôi im lặng.
—
Những ngày sau đó, tôi sống như người mất hồn.
Mỗi lần nhớ lại ánh mắt của hai đứa…
Tôi lại thấy nhói.
“Có phải… mình ngu không anh?” tôi hỏi.
Anh thở dài.
“Không. Em chỉ… tốt bụng quá thôi.”
—
Thời gian trôi.
Chúng tôi dần quên đi chuyện đó.
Không phải vì không nhớ.
Mà vì… không muốn nhớ.
—
Ba năm sau.
Cuộc sống của chúng tôi vẫn vậy.
Vẫn cái xe bánh mì.
Vẫn góc chợ cũ.
Vẫn những ngày mưa nắng.

Cho đến một buổi chiều.
Một chiếc xe ô tô đen dừng lại trước xe bánh mì của tôi.
Tôi ngạc nhiên.
Một người đàn ông mặc vest bước xuống.
Trẻ, lịch sự, nhưng ánh mắt… rất quen.
Anh ta bước lại.
“Cho tôi hai ổ bánh mì.”
Tôi làm bánh, đưa cho anh.
Anh nhận, rồi nhìn tôi rất lâu.
“Cô… còn nhớ con không?”
Tôi khựng lại.
Nhìn kỹ.
Và tim tôi như ngừng đập.
“Nam…?”
Anh cười.
“Dạ.”
—
Tôi đứng chết lặng.
Chồng tôi từ trong nhà chạy ra.
“Có chuyện gì vậy?”
Tôi chỉ tay:
“Nó… là Nam…”
Chồng tôi cũng sững người.
—
Nam cúi đầu.
“Con xin lỗi.”
Câu nói đó… làm tôi run lên.
—
Anh mở cửa xe.
Một cô gái bước xuống.
Là Hoa.
Nhưng giờ đã lớn, xinh xắn, gọn gàng.
Nó cũng cúi đầu:
“Con xin lỗi cô chú.”
—
Nam lấy ra một chiếc túi.
Đặt lên bàn.
“Đây là 30 triệu… và thêm một ít tiền lãi.”
Chồng tôi nhìn, không nói gì.
Tôi thì… không chạm vào.
—
“Ba năm trước… tụi con đã sai,” Nam nói.
“Con không mong cô chú tha thứ. Nhưng… con phải quay lại.”
Tôi nhìn nó.
“Vì sao… con làm vậy?”
Nam siết tay.
“Vì… lúc đó tụi con không còn cách nào khác.”
“Không còn cách nào… nên đi ăn cắp?”
Giọng chồng tôi lạnh hẳn.
Nam cúi đầu.
“Ba tụi con bệnh nặng. Cần tiền mổ gấp.”
Tôi sững lại.
“Ba con…?”
“Dạ. Ông ấy không phải ba ruột. Nhưng đã nuôi tụi con từ nhỏ.”
“Lúc đó… tụi con không xin được tiền. Không ai giúp.”
Nam ngẩng lên, mắt đỏ hoe:
“Chỉ có cô chú… là tốt với tụi con.”
Câu nói đó… như một nhát dao.
—
“Vậy nên tụi con mới… phản bội?” tôi hỏi, giọng run.
Nam gật đầu, nước mắt rơi:
“Dạ…”
—
“Sau đó thì sao?” chồng tôi hỏi.
“Ba con… qua khỏi. Nhưng… tụi con bỏ đi.”
“Vì xấu hổ.”
“Và vì… không dám đối diện.”
—
Tôi im lặng.
Không biết nên giận… hay nên thương.
—
“Giờ con làm gì?” tôi hỏi.
Nam lau nước mắt.
“Con đang làm cho một công ty xây dựng. Còn Hoa thì học đại học.”
Tôi nhìn hai đứa.
Không còn là những đứa trẻ run rẩy trong mưa năm đó nữa.
—
“Tại sao… bây giờ mới quay lại?” chồng tôi hỏi.
Nam cúi đầu.
“Vì bây giờ… tụi con mới đủ dũng khí.”
—
Cả ba người chúng tôi im lặng.
Không ai nói gì.
—
Một lúc sau, tôi đẩy túi tiền lại.
“Cô không lấy.”
Nam giật mình.
“Nhưng…”
“Tụi con đã trả rồi,” tôi nói. “Bằng cách quay lại đây.”
Chồng tôi nhìn tôi, rồi cũng gật đầu.
—
Nam bật khóc.
Hoa cũng vậy.
—
“Nhưng…” tôi nói thêm, giọng chậm lại.
“Cô không chắc mình tha thứ được ngay.”
Nam gật đầu.
“Dạ… con hiểu.”
—
Tôi nhìn hai đứa.
Nhớ lại đêm mưa năm đó.
Nhớ lại ánh mắt của chúng.
—
“Nhưng… nếu một ngày nào đó, tụi con trở thành người tử tế…”
“Thì coi như… tụi con đã trả hết rồi.”
—
Nam siết chặt tay.
“Dạ. Con hứa.”
—
Chiếc xe đen rời đi.
Để lại tôi và chồng đứng lặng.
—
“Em thấy sao?” anh hỏi.
Tôi thở dài.
“Em không biết.”
“Vừa giận… vừa thương.”
Anh gật đầu.
“Anh cũng vậy.”
—
Cuộc đời có những chuyện… không thể phân định đúng sai rõ ràng.
Chỉ biết rằng…
Có những người từng làm mình tổn thương.
Nhưng rồi lại quay về… khiến mình không thể ghét nổi.
—
Còn bạn…
Nếu là bạn…
Bạn sẽ tha thứ không?