Tôi chưa từng nghĩ cuộc đời mình sẽ rẽ sang hướng này.
Nếu ai hỏi tôi vài năm trước, điều gì là đáng sợ nhất, tôi sẽ nói là nghèo, là bệnh tật, là mất người thân. Nhưng bây giờ, khi nhìn lại, tôi hiểu… thứ đáng sợ nhất không phải là những gì xảy ra, mà là những lựa chọn mình buộc phải đưa ra khi bị dồn đến đường cùng.
—
Chồng tôi bị tai biến vào một buổi sáng rất bình thường.
Anh đang ngồi ăn sáng, vừa cười nói với con, thì đột ngột đổ gục xuống. Mọi thứ xảy ra nhanh đến mức tôi không kịp hiểu chuyện gì.
Chỉ vài tiếng sau, bác sĩ nói với tôi một câu mà tôi không bao giờ quên:
“Anh ấy bị liệt nửa người. Khả năng phục hồi… rất thấp.”
Tôi đứng đó, tay ôm con, mà cảm giác như cả thế giới sụp xuống.
—
Những tháng đầu tiên là chuỗi ngày địa ngục.
Anh không nói được.
Không đi lại được.
Mọi sinh hoạt đều phụ thuộc vào tôi.
Tôi vừa phải chăm con, vừa phải chăm chồng, vừa phải lo tiền bạc.
Tiền tiết kiệm cạn dần.
Tôi nghỉ việc để ở nhà chăm anh.
Bạn bè giúp được một thời gian, rồi ai cũng có cuộc sống riêng.
Tôi bắt đầu kiệt sức.
Không chỉ về thể xác… mà cả tinh thần.
—
Có những đêm, tôi ngồi bên giường anh, nhìn người đàn ông từng là trụ cột gia đình giờ nằm bất động, mắt mở nhưng vô hồn.
Tôi không khóc.
Không phải vì tôi mạnh mẽ.
Mà vì tôi… đã cạn nước mắt.
—
Một ngày, chị Hạnh – hàng xóm – ghé qua.
Chị hơn tôi vài tuổi, sống một mình, làm đủ nghề để kiếm sống. Chị là người tốt bụng, hay giúp đỡ mọi người trong xóm.
Thấy tôi tiều tụy, chị nói:
“Hay là tối em thuê chị qua trông anh ấy vài tiếng, để em nghỉ ngơi?”
Tôi ngập ngừng.
“Em… không có nhiều tiền.”
Chị cười:
“500 nghìn một đêm. Chị giúp em.”
500 nghìn… với tôi lúc đó là một con số lớn.
Nhưng đổi lại… là vài tiếng ngủ trọn vẹn.
Tôi gật đầu.
—
Đêm đầu tiên, tôi ngủ như chết.
Không mộng mị.
Không giật mình.
Không tiếng thở dài.
Không tiếng con khóc xen lẫn tiếng máy đo huyết áp.
Sáng dậy, tôi thấy mình như sống lại.
Chị Hạnh nấu sẵn cháo, lau người cho chồng tôi, dọn dẹp gọn gàng.
Tôi biết ơn chị.
Thật lòng.
—
Những đêm sau đó, chị vẫn đến.
Đều đặn.
Chị làm mọi thứ rất chu đáo.
Tôi dần tin tưởng.
Thậm chí… có chút ỷ lại.
Tôi bắt đầu ngủ sớm hơn.
Không còn thức canh chồng mỗi đêm.
Không còn giật mình mỗi tiếng động nhỏ.

Cho đến một đêm.
—
Hôm đó trời mưa.
Con tôi sốt, quấy khóc suốt.
Tôi mệt đến mức đầu óc quay cuồng.
Khoảng 11 giờ, chị Hạnh đến như thường lệ.
Tôi dặn dò vài câu rồi bế con vào phòng ngủ.
Nhưng không hiểu sao… tôi không ngủ được.
Có cảm giác bất an.
Một thứ linh cảm rất mơ hồ.
Tôi nằm đó, nghe tiếng mưa rơi, rồi… nghe thấy tiếng gì đó từ phòng ngoài.
Ban đầu tôi nghĩ mình nghe nhầm.
Nhưng rồi… nó rõ dần.
Một tiếng động lạ.
Không phải tiếng bước chân.
Không phải tiếng đồ đạc.
Mà là… một âm thanh khiến tim tôi đập mạnh.
—
Tôi nhẹ nhàng đặt con xuống, bước ra ngoài.
Cửa phòng chồng tôi khép hờ.
Ánh đèn vàng hắt ra.
Tôi tiến lại gần.
Tim đập dồn dập.
Tôi đẩy cửa.
—
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi… chết lặng.
Chị Hạnh đang đứng bên giường.
Không phải đang chăm sóc.
Không phải đang lau người.
Mà là… đang làm một điều mà tôi không bao giờ nghĩ tới.
Chị đang cúi xuống, thì thầm điều gì đó vào tai chồng tôi.
Và điều khiến tôi rùng mình nhất…
Là ánh mắt của anh.
Không còn vô hồn.
Không còn trống rỗng.
Mà là… đang nhìn chị.
Rất rõ.
Rất tỉnh.
—
Tôi hét lên.
“Chị đang làm gì vậy?!”
Chị Hạnh giật mình, quay lại.
Mặt chị tái mét.
“Em… em hiểu lầm rồi…”
Tôi lao đến.
“Chị vừa làm gì?!”
Tôi quay sang chồng.
“Anh… anh nhìn em đi!”
Anh vẫn nhìn.
Nhưng không nói.
Không cử động.
—
Tôi run rẩy.
“Anh… anh có nghe em nói không?”
Một giọt nước mắt lăn xuống từ khóe mắt anh.
Tôi chết lặng.
—
Chị Hạnh lắp bắp:
“Anh ấy… anh ấy có phản ứng… em chỉ…”
“Chỉ cái gì?!”
Tôi hét lên.
—
Đêm đó… mọi thứ vỡ vụn.
Không phải vì một hành động cụ thể.
Mà vì một sự thật kinh khủng hơn.
Chồng tôi… không hoàn toàn vô thức như tôi nghĩ.
Anh biết.
Anh cảm nhận được.
Anh nhìn thấy.
Nhưng… không thể nói.
Không thể phản kháng.
—
Những ngày sau đó là địa ngục thật sự.
Tôi không thuê chị Hạnh nữa.
Không cho chị bước vào nhà.
Nhưng điều đó… không giải quyết được gì.
Vì vấn đề… không chỉ nằm ở chị.
Mà là ở tôi.
—
Tôi đã bỏ mặc chồng mình.
Tôi đã giao anh cho một người khác.
Tôi đã chọn nghỉ ngơi… thay vì ở bên anh.
—
Có người nói tôi không sai.
Rằng tôi cũng là con người.
Rằng tôi có quyền mệt mỏi.
Nhưng…
Mỗi lần nhìn vào mắt anh…
Tôi biết.
Tôi đã sai.
—
Câu chuyện của tôi khiến nhiều người tranh cãi.
Có người trách chị Hạnh.
Có người trách tôi.
Có người trách số phận.
—
Nhưng điều khiến tôi ám ảnh nhất… không phải là đêm hôm đó.
Mà là…
Ánh mắt của chồng tôi.
Ánh mắt của một người…
Bị mắc kẹt trong chính cơ thể mình…
Và bất lực nhìn mọi thứ xảy ra.
Ngay trước mắt.