Tôi vẫn nhớ cái ngày bác sĩ nói với tôi rằng: “Vợ anh bị trầm cảm sau sinh, mức độ khá nặng. Gia đình cần ở bên cạnh, hỗ trợ tâm lý cho cô ấy.”
Lúc đó, tôi chỉ gật đầu cho có lệ.
Tôi không hiểu. Cũng không muốn hiểu.
Trong đầu tôi khi ấy chỉ có một suy nghĩ rất đơn giản: “Có mỗi việc ở nhà trông con mà cũng không làm nổi.”
Vợ tôi – Lan – vốn là một người phụ nữ hoạt bát, hay cười. Ngày mới yêu, cô ấy là kiểu con gái mà ai nhìn vào cũng thấy dễ chịu. Không xinh sắc sảo, nhưng có nét hiền lành khiến người ta muốn ở bên lâu dài.
Chúng tôi cưới nhau sau 2 năm yêu.
Cuộc sống hôn nhân ban đầu không quá dư dả, nhưng cũng đủ đầy. Tôi đi làm văn phòng, lương tháng hơn chục triệu. Lan làm kế toán cho một công ty nhỏ. Hai vợ chồng tích góp từng chút một, rồi mua được một căn chung cư trả góp.
Khi Lan báo tin có thai, tôi vui lắm.
Tôi từng nghĩ, đó sẽ là bước ngoặt hạnh phúc nhất trong đời mình.
Nhưng tôi đã sai.
Lan sinh con vào một ngày mưa tầm tã.
Ca sinh không quá khó, nhưng cô ấy mất khá nhiều sức. Sau sinh, Lan yếu hẳn đi. Những ngày đầu, cô ấy vẫn cố gắng chăm con, thức đêm, cho con bú.
Nhưng chỉ sau khoảng một tháng, mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Lan ít nói dần.
Cô ấy hay ngồi một mình, nhìn ra ban công hàng giờ liền. Có hôm tôi đi làm về, thấy con khóc khản cổ trong nôi, còn Lan thì ngồi bó gối ở góc giường, mắt vô hồn.
“Tại sao em không bế con?” – tôi gắt lên.
Lan giật mình, rồi vội vàng chạy lại ôm con, miệng lắp bắp xin lỗi.
Nhưng chuyện đó lặp lại nhiều lần.
Cô ấy quên pha sữa.
Quên thay tã.
Có lần còn để con nằm ướt cả người vì tè dầm mà không hay biết.
Tôi bắt đầu thấy bực bội.
Trong mắt tôi lúc đó, Lan không còn là người vợ dịu dàng nữa, mà là một người mẹ vô trách nhiệm.
“Tôi đi làm vất vả, về nhà còn phải lo thêm cho cả cô à?” – tôi quát.
Lan cúi đầu, không nói gì.
Chỉ có nước mắt lặng lẽ rơi.
Mẹ tôi lên ở cùng một thời gian để giúp chăm cháu.
Bà không ưa Lan từ trước, nên khi thấy con dâu như vậy, bà càng khó chịu.
“Ngày xưa tao đẻ mày xong, hôm sau còn ra đồng cấy lúa. Có ai rảnh mà trầm cảm với chả trầm kẽo.”
“Đúng là tiểu thư, yếu đuối.”
Lan nghe hết, nhưng không phản ứng.
Cô ấy càng ngày càng thu mình lại.
Có hôm, tôi đi làm về thấy Lan ngồi ôm con, vừa khóc vừa nói:
“Mẹ xin lỗi… mẹ không làm được…”
Tôi đứng ở cửa nhìn, cảm thấy vừa khó chịu, vừa… bực mình.
Tôi không thấy thương.
Tôi thấy phiền.
Rồi tôi gặp Hạnh.
Hạnh là đồng nghiệp mới ở công ty. Trẻ, xinh, biết cách ăn nói. Cô ấy hay quan tâm tôi, hỏi han, mang đồ ăn sáng cho tôi mỗi ngày.
Ở bên Hạnh, tôi cảm thấy nhẹ nhõm.
Không có tiếng con khóc.
Không có gương mặt ủ rũ của Lan.
Không có những buổi tối nặng nề như đè đá lên ngực.
Hạnh hay nói:
“Anh vất vả quá. Vợ anh phải biết trân trọng anh hơn.”
Câu nói đó như đổ thêm dầu vào ngọn lửa trong tôi.
Tôi bắt đầu về nhà muộn hơn.
Ít nói chuyện với Lan hơn.
Thậm chí có những hôm, tôi không về.
Lan không hỏi.
Cô ấy chỉ im lặng.
Sự im lặng đó khiến tôi càng dễ dàng rời xa.
Một buổi tối, tôi về nhà sớm.
Căn nhà tối om.
Con tôi khóc ngằn ngặt trong phòng.
Lan không có ở đó.
Tôi hoảng hốt chạy đi tìm.
Cuối cùng, tôi thấy cô ấy đứng ngoài ban công, tay bám vào lan can, mắt nhìn xuống dưới.
Tim tôi như ngừng đập.
“Lan!” – tôi hét lên.
Cô ấy quay lại, ánh mắt trống rỗng.
“Em mệt quá…” – Lan nói, giọng khàn đặc.
Tôi kéo cô ấy vào trong.
Lần đầu tiên, tôi thấy sợ.
Nhưng nỗi sợ đó không kéo dài lâu.
Ngày hôm sau, tôi lại đi làm, lại gặp Hạnh, lại cười nói như chưa có chuyện gì.

Mọi thứ đạt đến đỉnh điểm khi Lan làm con bị sốt cao.
Hôm đó tôi đi công tác.
Về đến nhà thì thấy con đang nằm viện.
Bác sĩ nói cháu bị sốt cao co giật, nếu đưa đến muộn thêm chút nữa có thể nguy hiểm tính mạng.
Tôi giận điên lên.
“Cô làm mẹ kiểu gì vậy hả?” – tôi gào vào mặt Lan ngay tại hành lang bệnh viện.
Lan chỉ đứng đó, mặt tái mét.
“Tôi… tôi không biết… nó khóc… rồi im…”
Tôi không muốn nghe nữa.
Trong đầu tôi khi ấy, chỉ có một kết luận: Lan không xứng đáng làm mẹ.
Một tuần sau, tôi đưa ra quyết định.
“Tôi sẽ đưa cô về nhà mẹ đẻ một thời gian. Ở đó có người chăm sóc cô. Cô cũng đỡ làm khổ con.”
Lan nhìn tôi, ánh mắt như không tin nổi.
“Anh… muốn đuổi em đi sao?”
“Không phải đuổi. Là tốt cho tất cả.”
Tôi nói rất dứt khoát.
Lan không cãi.
Cô ấy chỉ gật đầu.
Ngày tôi “đóng gói” đồ đạc cho Lan, cô ấy ngồi lặng lẽ trên giường, ôm con.
Không khóc.
Không níu kéo.
Chỉ có đôi mắt đỏ hoe.
Trước khi đi, Lan nói một câu:
“Nếu em không quay lại nữa… anh nhớ chăm con giúp em…”
Tôi không trả lời.
Sau khi Lan về nhà mẹ đẻ, tôi thấy cuộc sống nhẹ nhõm hẳn.
Nhà cửa gọn gàng.
Không còn tiếng khóc lóc.
Không còn không khí u ám.
Và rồi, Hạnh dọn về sống cùng tôi.
Cô ấy chăm con tôi khá tốt.
Ít nhất là hơn Lan – tôi đã nghĩ như vậy.
Tôi bắt đầu tin rằng quyết định của mình là đúng.
Cho đến một ngày.
Mẹ Lan gọi cho tôi.
Giọng bà run run:
“Con… về đây một chuyến đi… Lan nó… không ổn…”
Tôi miễn cưỡng về.
Trong lòng còn có chút khó chịu.
“Tôi đã đưa cô ấy về rồi, còn muốn gì nữa?”
Nhưng khi bước vào căn nhà nhỏ ở quê, tôi chết lặng.
Lan nằm trên giường.
Gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.
Mắt trũng sâu.
Không còn nhận ra tôi.
Cô ấy nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.
“Mẹ… người này là ai vậy?” – Lan hỏi.
Tôi đứng chết trân.
Mẹ cô ấy bật khóc:
“Nó không nhớ gì nữa… bác sĩ nói nó bị rối loạn nặng… nếu không điều trị sớm… có thể…”
Tôi không nghe tiếp được.
Trong đầu tôi như có tiếng gì đó vỡ ra.
Những ngày sau đó, tôi bắt đầu tìm hiểu.
Tôi mới biết, trầm cảm sau sinh không phải là “yếu đuối”.
Đó là một căn bệnh.
Một căn bệnh có thể giết người.
Và tôi…
Tôi đã bỏ mặc vợ mình trong lúc cô ấy cần tôi nhất.
Tôi đã coi thường nỗi đau của cô ấy.
Tôi đã đẩy cô ấy đến bờ vực.
Tôi quay về thành phố.
Nhìn Hạnh đang chơi với con tôi, tôi bỗng thấy xa lạ.
“Anh sao vậy?” – cô ấy hỏi.
Tôi không trả lời.
Tôi chỉ nhìn con.
Nó cười.
Nhưng tôi không thấy vui.
Trong đầu tôi chỉ hiện lên hình ảnh Lan – gầy guộc, ánh mắt vô hồn.
Tôi nhận ra một điều muộn màng:
Người phụ nữ từng yêu tôi nhất… đã bị tôi hủy hoại.
Tôi chia tay Hạnh.
Cô ấy tức giận, chửi bới.
Nhưng tôi không còn quan tâm.
Tôi xin nghỉ việc một thời gian.
Về quê chăm Lan.
Ban đầu, cô ấy không nhận ra tôi.
Mỗi ngày, tôi đều ngồi bên giường, nói chuyện với cô ấy, dù cô ấy không đáp lại.
“Tôi là chồng em…”
“Em nhớ không, chúng ta từng đi Đà Lạt…”
“Em từng nói sẽ sinh cho tôi hai đứa con…”
Có hôm, Lan chỉ nhìn tôi, rồi quay đi.
Nhưng tôi không bỏ cuộc.
Một buổi chiều, khi tôi đang đút cháo cho cô ấy, Lan bất ngờ nắm tay tôi.
“Tại sao… anh lại ở đây?” – cô ấy hỏi.
Tôi nghẹn lại.
“Vì anh nợ em…”
Lan nhìn tôi rất lâu.
Rồi nước mắt rơi.
Đó là lần đầu tiên, sau rất lâu, cô ấy khóc.
Câu chuyện của tôi không có cái kết trọn vẹn.
Lan không hồi phục hoàn toàn.
Cô ấy vẫn phải điều trị.
Vẫn có những ngày trầm lặng, xa cách.
Nhưng ít nhất, cô ấy đã nhận ra tôi.
Đã gọi tên tôi.
Và đôi khi… đã mỉm cười.
Nếu có thể quay lại, tôi sẽ không bao giờ đưa ra quyết định ngày hôm đó.
Tôi sẽ ở lại.
Tôi sẽ lắng nghe.
Tôi sẽ hiểu rằng, có những nỗi đau không nhìn thấy bằng mắt.
Nhưng tiếc là…
Trên đời này, không có “nếu như”.
Chỉ có những sai lầm… phải trả giá bằng cả một đời.