Suốt 7 năm bôn ba nơi xứ người, động lực duy nhất giúp tôi vượt qua những ca làm đêm kéo dài và sự cô đơn là những tờ biên lai gửi tiền về quê mỗi tháng. Tôi chưa bao giờ giữ lại gì cho riêng mình, bởi trong lòng luôn ấp ủ một giấc mơ: “Có một mảnh đất, một mái nhà để nương tựa khi trở về.”
Cách đây vài năm, niềm hạnh phúc vỡ òa khi nghe bố mẹ khoe qua điện thoại: “Con ơi, bố mẹ đã chốt được mảnh đất rất đẹp gần trung tâm xã, giá lại hời!” Lúc đó, tôi thấy bao mệt nhọc như tan biến. Tôi tiếp tục lao vào làm việc, chắt chiu từng đồng gửi về để bố mẹ đứng tên xây dựng căn nhà khang trang trên mảnh đất đó.
– Con cứ yên tâm làm việc đi, ở nhà bố mẹ lo hết. Nhà làm đàng hoàng, con về là có chỗ ổn định, không phải thuê trọ hay ở ké ai.
Tôi tin họ. Họ là bố mẹ tôi – người đã nuôi tôi khôn lớn, người từng cõng tôi qua suối những ngày lũ, người ăn cơm nguội nhường phần ngon cho tôi. Họ không thể lừa tôi được. Tôi chưa từng nghĩ đến việc yêu cầu giấy tờ, hay sang tên, hay bắt bố mẹ ký tá gì cả. Giữa bố mẹ và con cái mà còn cần hợp đồng thì đời này sống với ai nữa?
Những năm tiếp theo, tôi về quê đúng một lần – là khi bà nội mất. Nhưng tôi chỉ được ở lại đúng 5 ngày rồi lại phải quay lại Nhật ngay. Ngôi nhà lúc ấy vẫn chưa xong, bố nói đang làm móng và đợi tiền đợt tiếp theo để nâng tường.
Tôi gửi tiếp. Tổng cộng, sau 7 năm, tôi đã gửi về gần 3 tỷ đồng – đó là toàn bộ mồ hôi, nước mắt, tuổi trẻ, và sức lực của tôi.
Khi hợp đồng kết thúc, tôi quyết định không gia hạn nữa. Tôi muốn về quê, sống yên ổn. Đã đến lúc trở về với giấc mơ mình đã dựng lên.
Ngày tôi về nước, cả nhà tổ chức ăn uống rôm rả. Bà con lối xóm đến đông đủ, ai cũng bảo tôi giỏi, biết lo làm ăn. Tôi đứng trước ngôi nhà mới, lòng dâng lên niềm tự hào âm ấm. Đó là phần thưởng của bảy năm cày bừa.
Vài tuần sau, khi mọi thứ đã ổn định, tôi nhẹ nhàng đề cập đến chuyện giấy tờ.
– Con muốn làm thủ tục sang tên đất và nhà sang tên con, để sau này tiện đăng ký hộ khẩu, mở sổ, rồi còn xin việc ở xã.
Không khí bỗng trùng xuống. Mẹ liếc nhìn bố. Bố gật đầu chậm rãi rồi nói:
– Con cứ để tên bố mẹ cũng được. Nhà này là của chung. Con ở thì cứ ở, có ai đuổi đâu mà phải lo.
Tôi cười, nhẹ nhàng giải thích:
– Không phải con nghi ngờ bố mẹ. Nhưng sau này lỡ có chuyện gì, con cái có giấy tờ đàng hoàng thì cũng dễ lo liệu hơn. Với lại con muốn mở tiệm nhỏ ở mặt tiền, thì cần phải đứng tên để làm giấy phép kinh doanh.

Bố mẹ không trả lời ngay. Mấy hôm sau, mẹ nói:
– Đất đó… không đứng tên bố mẹ. Tên người khác.
Tôi s;ững người.
– Là sao ạ?…
– Là sao ạ? Chẳng lẽ bố mẹ mua đất của người ta mà chưa làm thủ tục sang tên? – Tôi cố giữ bình tĩnh, hy vọng vào một lý do kỹ thuật nào đó.
Mẹ tôi lảng tránh ánh mắt của con gái, tay vân vê tà áo, giọng lí nhí: – Thì hồi đó… chú Út con vỡ nợ. Người ta đến siết nhà, vợ chồng nó dắt díu nhau định đi nhảy cầu. Bố mẹ không đành lòng, nên lấy số tiền con gửi về đợt đầu… chuộc lại căn nhà này cho chú.
Tai tôi ù đi. Tôi lắp bắp: – Chuộc nhà cho chú? Vậy còn mảnh đất trung tâm xã mà bố mẹ khoe với con? Còn căn nhà khang trang mà con gửi tiền về xây suốt mấy năm qua?
Bố tôi lúc này mới đập bàn, quát khẽ như để lấn át nỗi tội lỗi: – Thì là căn nhà này chứ đâu! Bố mẹ dùng tiền của con sửa sang lại, nâng tầng, làm cổng sắt cho oai thế này để chú mày có mặt mũi với xóm giềng, cũng là để con về có chỗ mà chui ra chui vào. Giấy tờ vẫn tên chú Út, anh em trong nhà, đi đâu mà thiệt!
Sự thật trần trụi
Hóa ra, suốt 7 năm qua, tôi không hề xây dựng tương lai cho mình. Tôi là “con bò sữa” được vắt kiệt để nuôi báo báo cô cho gia đình chú Út. Căn biệt thự rạng rỡ nhất vùng này, niềm tự hào của tôi khi vừa bước chân xuống sân bay, thực chất là tài sản hợp pháp của một người khác.
Tôi cười chua chát, nước mắt chảy ngược vào trong: – Con đi làm từ 4 giờ sáng đến 11 giờ đêm, ăn mì tôm qua ngày, mùa đông tuyết phủ vẫn phải bò ra công trường… là để chú Út có “mặt mũi” sao? Bố mẹ thương em trai, vậy ai thương con?
Mẹ tôi bắt đầu dùng chiêu bài cũ, bà khóc lóc: – Con có học, có sức khỏe, con làm lại mấy hồi. Chú con lù khù, không có nhà thì vợ con nó chết đói à? Với lại chú hứa rồi, sau này con lấy chồng, chú sẽ cắt cho con… một góc sân để làm cửa hàng.
Cái kết của sự thức tỉnh
Một góc sân? Cho số tiền 3 tỷ đồng và 7 năm thanh xuân đổi lấy một góc sân trên chính mảnh đất mình bỏ tiền ra mua?
Tôi không khóc nữa. Sự yếu đuối biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến thấu xương. Tôi đứng dậy, vào phòng xách vali ra phòng khách.
– Con sẽ đi. Nhưng trước khi đi, con cho bố mẹ xem cái này.
Tôi mở điện thoại, đưa ra những đoạn ghi âm và tin nhắn suốt 7 năm qua. Trong đó, bố mẹ liên tục khẳng định: “Tiền con gửi về để mua đất tên con, xây nhà cho con”.
– Con đã tư vấn luật sư ngay tối hôm qua khi thấy thái độ lạ của bố mẹ. Đây là bằng chứng của việc “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”. Con cho bố mẹ và chú Út một tuần. Một là sang tên căn nhà này cho con. Hai là chú Út viết giấy nợ 3 tỷ đồng, có thế chấp chính căn nhà này và trả dần hàng tháng.
Bố tôi run rẩy: – Con… con định kiện cả bố mẹ, kiện cả chú ruột sao? Thiên hạ người ta cười cho thối mũi!
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông, bình thản đáp: – Thiên hạ cười con ngu dốt thì con chịu được, nhưng con không để mình chết vì kiệt sức rồi nhìn người khác hưởng thụ trên xương máu của mình. Một tuần, hoặc là chúng ta vẫn là người nhà trên giấy tờ pháp lý, hoặc là chúng ta gặp nhau ở tòa.
Tôi bước ra khỏi cửa, không ngoái đầu lại. Đêm đó, tôi thuê một căn phòng trọ nhỏ, húp bát mì tôm nóng hổi – hương vị quen thuộc suốt 7 năm ở Nhật. Lòng tôi đau, nhưng lạ thay, tôi thấy nhẹ nhõm. Tôi đã học được bài học đắt giá nhất cuộc đời: Lòng hiếu thảo không đi kèm sự tỉnh táo chỉ là một loại bi kịch.