Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình phải lén lút nghĩ đến việc gửi tiền cho chính bố mẹ ruột… như thể đang làm điều gì sai trái.
Hai năm hôn nhân, nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ tôi may mắn.
Vợ tôi – Mai – xinh đẹp, giỏi giang, làm kinh doanh, thu nhập cao. Cô ấy là kiểu phụ nữ mà người ta hay gọi là “có bản lĩnh”, “giữ kinh tế tốt”, “lo được cho gia đình”.
Còn tôi… là một nhân viên văn phòng bình thường, lương không cao nhưng ổn định.
Ngày cưới, ai cũng nói tôi “số hưởng”.
Tôi cũng từng nghĩ vậy.
Cho đến khi… tôi bắt đầu sống trong cuộc hôn nhân đó.
—
Ngay sau khi cưới, Mai đề nghị quản lý tài chính chung.
– “Để em giữ tiền cho. Anh tiêu gì cứ nói, em sẽ cân đối.”
Nghe rất hợp lý.
Tôi không phản đối.
Tôi chuyển toàn bộ lương vào tài khoản của cô ấy mỗi tháng.
Ban đầu, mọi thứ vẫn ổn.
Tôi cần mua gì, chỉ cần nói.
Mai không bao giờ từ chối những thứ hợp lý.
Nhưng dần dần… tôi nhận ra, phạm vi “hợp lý” đó ngày càng hẹp.
– “Áo này anh có rồi, mua thêm làm gì?”
– “Đi ăn ngoài nhiều tốn tiền.”
– “Bạn bè thì hạn chế thôi, không cần thiết.”
Tôi bắt đầu phải “xin phép” cho từng khoản chi nhỏ.
Một bữa nhậu với bạn.
Một đôi giày.
Thậm chí… một cuốn sách.
Tôi thấy khó chịu.
Nhưng tôi tự nhủ… thôi, vì gia đình.
—
Chỉ có một điều… tôi không dám nói.
Đó là… gửi tiền về cho bố mẹ.
Bố mẹ tôi ở quê.
Làm nông.
Không khá giả.
Trước khi cưới, tháng nào tôi cũng gửi về vài triệu.
Không nhiều, nhưng đủ để ông bà đỡ vất vả.
Sau cưới… tôi không dám.
Không phải vì tôi không muốn.
Mà vì tôi biết… Mai sẽ không đồng ý.
Một lần, tôi thử nhắc:
– “Anh định gửi về cho bố mẹ ít tiền…”
Mai nhìn tôi, ánh mắt nghiêm lại:
– “Gia đình mình còn chưa ổn định. Anh lo cho nhà mình trước đã.”
– “Nhưng bố mẹ anh…”
– “Bố mẹ anh còn khỏe mà. Với lại, anh chị em trong nhà đâu phải mình anh.”
Câu nói đó… khiến tôi im lặng.
Không phải vì tôi đồng ý.
Mà vì tôi không muốn tranh cãi.

Từ đó, tôi không nhắc lại nữa.
Nhưng mỗi lần gọi điện về nhà…
Nghe giọng mẹ:
– “Ở trên đó có đủ ăn đủ mặc không con?”
– “Có gửi được đồng nào thì gửi, không thì thôi, bố mẹ tự lo được…”
Tôi thấy nghẹn.
Tôi nói dối:
– “Con vẫn gửi đều mà mẹ. Mẹ không nhận được à?”
Mẹ cười:
– “À… chắc bưu điện chậm…”
Tôi biết… bà nói vậy để tôi không áy náy.
—
Hai năm.
Hai năm tôi không gửi về nhà một đồng nào.
Hai năm tôi sống trong cảm giác… mình là một đứa con bất hiếu.
Nhưng tôi không đủ can đảm để thay đổi.
Cho đến ngày…
Tôi nhận được cuộc gọi.
—
Là chị gái tôi.
Giọng chị gấp gáp:
– “Em về ngay đi. Mẹ bị tai biến rồi!”
Tôi chết lặng.
– “Sao… sao lại…”
– “Đang nằm viện. Bác sĩ bảo… nặng lắm…”
Tôi không nhớ mình đã làm gì sau đó.
Chỉ nhớ… tôi xin nghỉ, đặt vé, thu dọn đồ.
Mai nhìn tôi:
– “Có chuyện gì?”
– “Mẹ anh… bị tai biến.”
Cô ấy im lặng vài giây.
– “Đi bao lâu?”
Câu hỏi đó… khiến tôi khựng lại.
Không phải “mẹ anh sao rồi?”
Không phải “có cần em đi cùng không?”
Mà là… “đi bao lâu?”
Tôi đáp:
– “Anh chưa biết.”
– “Thôi được. Anh đi trước đi. Em sắp xếp công việc rồi về sau.”
—
Tôi về quê.
Bệnh viện huyện.
Mẹ tôi nằm đó.
Bất động.
Một bên người không cử động được.
Mắt mở… nhưng không nói được.
Tôi đứng bên giường.
Không dám gọi.
Không dám chạm.
Chỉ đứng đó… như một thằng vô dụng.
Chị tôi nói nhỏ:
– “Bác sĩ bảo… phải điều trị lâu dài. Tốn kém lắm.”
Tôi gật đầu.
Trong đầu chỉ có một ý nghĩ:
“Tiền… tiền ở đâu?”
—
Tôi gọi cho Mai.
– “Anh cần tiền.”
– “Bao nhiêu?”
– “Trước mắt… 50 triệu.”
Đầu dây bên kia im lặng.
– “Nhiều vậy?”
– “Mẹ anh đang nằm viện.”
– “Anh không có tiền tiết kiệm à?”
Tôi cười chua chát:
– “Tiền anh… đều đưa em rồi.”
Cô ấy thở dài:
– “Để em xem lại.”
—
Ba ngày.
Mai không chuyển tiền.
Tôi phải vay mượn.
Bạn bè.
Người quen.
Thậm chí… vay nóng.
Tôi không còn lựa chọn.
Mỗi ngày nhìn mẹ nằm đó… tôi không thể chờ.
—
Đến ngày thứ tư…
Mai xuất hiện.
Không phải một mình.
Mà lái ô tô về.
Chiếc xe mới mua… mà tôi còn chưa được lái thử.
Cô bước xuống, mặc đồ gọn gàng, kính râm, túi xách hàng hiệu.
Mọi người trong xóm nhìn.
– “Con dâu thằng Hùng về kìa…”
– “Giàu có thật…”
Tôi đứng đó.
Không biết nên vui hay nên buồn.
—
Cô vào bệnh viện.
Nhìn mẹ tôi.
Một lúc.
Rồi quay sang tôi:
– “Tình hình sao rồi?”
– “Nặng.”
– “Chi phí bao nhiêu?”
Tôi đưa hóa đơn.
Cô xem.
Gật đầu.
– “Được. Em lo.”
Câu nói đó… đáng lẽ phải khiến tôi nhẹ nhõm.
Nhưng không hiểu sao… tôi lại thấy nặng lòng.
—
Cao trào đến vào buổi tối hôm đó.
Khi chỉ còn hai vợ chồng trong phòng.
Tôi nói:
– “Tại sao em không chuyển tiền sớm hơn?”
Mai nhìn tôi:
– “Anh trách em?”
– “Anh không trách. Anh chỉ hỏi.”
– “Em cần thời gian kiểm tra.”
– “Kiểm tra cái gì?”
– “Xem có thật sự cần thiết không.”
Tôi sững lại.
– “Mẹ anh nằm liệt giường… mà em còn cần kiểm tra?”
Cô ấy không lùi bước:
– “Em phải chắc chắn tiền được dùng đúng chỗ. Gia đình anh… em không hiểu rõ.”
Câu nói đó… như một nhát dao.
– “Đó là gia đình anh.”
– “Nhưng là tiền của chúng ta.”
– “Không. Đó là tiền anh làm ra.”
Không khí đông cứng.
—
Tôi nhìn cô.
Lần đầu tiên… tôi thấy khoảng cách giữa chúng tôi lớn đến vậy.
– “Hai năm qua… anh không dám gửi một đồng về nhà. Em biết không?”
– “Anh không nói.”
– “Anh không dám nói!”
Giọng tôi run lên.
– “Vì anh biết… em sẽ không đồng ý!”
Mai im lặng.
—
Một lúc sau, cô nói:
– “Em chỉ muốn kiểm soát tài chính tốt.”
Tôi cười.
– “Kiểm soát… hay kiểm soát luôn cả cuộc đời anh?”
—
Đêm đó, tôi ngồi bên giường mẹ.
Nhìn bà.
Nghĩ về hai năm qua.
Nghĩ về những cuộc gọi.
Những lời nói dối.
Và cả… sự im lặng của mình.
—
Câu chuyện của tôi…
Có người sẽ nói vợ tôi đúng.
Quản lý tài chính chặt chẽ.
Không tiêu xài hoang phí.
Có người sẽ nói tôi yếu đuối.
Không dám đứng lên bảo vệ bố mẹ.
Cũng có người sẽ hỏi:
“Trong hôn nhân, tiền bạc nên thuộc về ai?”
Tôi không có câu trả lời.
Tôi chỉ biết…
Nếu một ngày bạn phải xin phép để làm tròn chữ hiếu…
Thì có lẽ…
Bạn đã đánh mất nhiều hơn là tiền.